Ngày Ly Hôn, Chồng Bỗng Nhiên Mất Trí Nhớ - 7
Cập nhật lúc: 04/07/2026 17:01
Tuy rằng có chút ích kỷ, nhưng hiện tại anh ấy cũng coi như đã tiếp nhận tôi, còn về phía người nhà họ Lâu thì tôi cứ chịu khó nỗ lực thêm chút nữa là được, thế này kiểu gì chẳng tính là một màn "hướng về nhau" chứ?
Nghe vậy, Dụ Phượng Trì nhìn sâu vào tôi một cái. Tôi ngượng ngùng cười trừ vài tiếng, vội vàng đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác: “Đúng rồi, bác sĩ Dụ có quen biết cô Khúc không?”
Nếu đều là bạn bè với nhau, tôi đoán vòng bạn bè của họ kiểu gì cũng có chút liên quan. Đối phương quả nhiên khẽ đổi sắc mặt.
“Cô Khúc à? Cô ấy cũng tính là thanh mai trúc mã lớn lên cùng tụi tôi, nhưng từ sớm đã đi du học nước ngoài rồi, về nước thì làm bên mảng đầu tư, những cái khác tôi cũng không rõ lắm.”
“Thế tình cảm giữa cô ta và Lâu Hách như thế nào ạ?”
“Hả?” Không ngờ tôi lại hỏi thẳng thừng như vậy, Dụ Phượng Trì có chút lúng túng: “Tình cảm á? Hình như hồi nhỏ người lớn hai bên có nói đùa chuyện đính hôn ước từ bé thì phải? Nhưng đều là chuyện từ xửa từ xưa rồi.”
Dường như ý thức được mình lỡ lời, sau đó dù tôi có gặng hỏi thế nào, anh ấy cũng ngậm c.h.ặ.t miệng không ho he thêm chữ nào về tiểu Khúc nữa. Tôi đành phải mang theo chút thất vọng mà nói lời cảm ơn.
“Vậy hôm nay cảm ơn anh nhé, bác sĩ Dụ.”
“Khách sáo quá, cứ gọi tôi là Phượng Trì được rồi.” Anh ấy đứng dậy thu dọn đồ đạc, đồng thời không quên nhắc nhở tôi một câu: “Đúng rồi, nếu cô cảm thấy không có vấn đề gì thì cứ dừng việc trị liệu lại đi.”
“Ơ? Không cần theo dõi thêm một thời gian nữa ạ?”
“Tiểu Lam, đây không phải là ý của một mình tôi đâu.”
Anh ấy rời đi, để lại một câu nói đầy ẩn ý khiến tôi suốt cả ngày hôm đó cứ phải suy đi nghĩ lại, nghiền ngẫm mãi cái thâm ý bên trong.
18
Trong phòng làm việc, Lâu Hách đang ngồi trước chiếc máy tính xách tay mở sẵn để họp qua video.
Chẳng biết tại sao, dù công ty cách nhà không xa nhưng dạo này anh toàn chọn cách làm việc từ xa, mặc dù như vậy khá bất tiện.
Việc mất trí nhớ lần này đã giúp tôi nhìn thấy rất nhiều khía cạnh ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng của anh: từ mạnh mẽ, dịu dàng, đa tình cho đến ngại ngùng, chu đáo, đáng yêu... Vô vàn những chi tiết ấy hòa quyện lại tạo nên một Lâu Hách hoàn toàn mới, đa dạng và lập thể hơn hẳn trước kia.
Ví dụ như lúc này, trên sống mũi anh đang đeo một chiếc kính gọng mảnh, dáng vẻ tập trung cao độ toát lên nét sắc sảo, lại là một khía cạnh quyến rũ khác của anh.
Tôi còn đang nhìn đến mê mẩn thì anh bỗng nhiên cất tiếng, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: “Cậu ta đi rồi à?”
“Anh bảo Phượng Trì á? Vừa mới đi xong.”
“Gọi Phượng Trì nghe thân thiết nhỉ...”
Thấy anh lộ vẻ bất mãn, tôi vội vàng chạy đến sau lưng ra sức bóp vai cho anh, thái độ vô cùng nịnh nọt: “Làm gì có ạ, trong lòng em chỉ có duy nhất một anh yêu này thôi mà”
“Hừ, dẻo mồm dẻo miệng...”
Tuy nói vậy nhưng ánh mắt anh đã dịu lại, khóe môi khẽ cong lên, rõ ràng là đang rất vui. Tôi thừa thắng xông lên, nhân lúc tâm trạng anh tốt liền hỏi: “Đúng rồi, dạo này tình hình kinh doanh của công ty anh thế nào rồi?”
Anh hơi bất ngờ nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời: “Gần đây lợi nhuận vẫn ổn, nhưng năng suất sản xuất lại không đủ đáp ứng.”
“Sao anh không thử phương án thuê công nhân bên ngoài xem?”
“Hiện tại phần lớn các sản phẩm bán chạy nhất đều là thuê công nhân, nhưng có một vài linh kiện bắt buộc phải tự mình độc lập sản xuất, nếu không độ chính xác sẽ không đạt yêu cầu.”
Tôi hiểu rồi.
Nói một cách ngắn gọn thì là: Thiếu tiền.
“Thế... không có nhà đầu tư nào khác tìm đến sao?”
Tôi đang ngầm ẩn ý bảo anh ngoài cô nàng tiểu Khúc ra thì vẫn còn các công ty quỹ đầu tư khác để tiếp cận. Ai ngờ anh lại ngả người ra sau ghế, vẻ mặt đầy mệt mỏi: “Vòng gọi vốn đã qua rồi. Các nhà đầu tư bây giờ có xu hướng rót vốn vào những doanh nghiệp có tốc độ tăng trưởng vượt bậc, công ty của tụi anh thì vẫn còn thiếu một chút bứt phá.”
“Bản kế hoạch kinh doanh của anh đâu?”
“Hả?”
“Đưa em xem thử nào.”
Anh thoáng ngẩn ngơ: “Em xem cái đó làm gì? Toàn là số liệu thôi, em xem không hiểu đâu...”
Chà chà~
Khinh thường người khác đấy à?
Mười lăm phút sau, tôi đã chễm chệ ngồi vào vị trí của Lâu Hách, một tay di chuột một tay gõ bàn phím, điên cuồng sửa đổi tệp tài liệu: “Kênh tiêu thụ sản phẩm hơi bị đơn điệu quá rồi, bảo bộ phận marketing mở rộng thêm vài kênh nữa đi.”
“Tệp khách hàng mục tiêu quá hẹp, nâng cấp màu sắc và thiết kế của sản phẩm lên một chút là có lý do để mở rộng đối tượng người dùng rồi.”
“Các cửa hàng đang thiếu sản phẩm mồi để thu hút lượt truy cập và chiến lược định giá neo mốc, nhà đầu tư sẽ nghi ngờ các anh không biết cách vận hành đấy.”
Lâu Hách đứng bên cạnh tôi, ban đầu anh còn mỉm cười, nhưng càng về sau vẻ mặt lại càng kinh ngạc.
“Em cũng biết cả mảng này cơ à?”
Sao nào? Nghĩ du học sinh Ivy League là cao quý lắm phỏng? Khinh thường dân thi cử tụi tôi à?
Tôi hếch mũi hừ một tiếng: “Tiểu Lâu này, anh làm thế là không được rồi. Cái gọi là chiều cao, chiều rộng và chiều sâu, anh tổng phải thể hiện được một cái cho nhà đầu tư thấy chứ?”
“Đến em là người đầu ấp tay gối mà anh còn chẳng thèm tìm hiểu kỹ, huống chi là chính sản phẩm của anh?”
Lời còn chưa dứt, một ly cà phê đen đá đã được bưng đến đặt ngay trước mặt tôi.
“Biện tổng vất vả rồi.”
