Ngày Mẹ Ta Qua Đời, Ta Đã Đẩy Ả Di Nương Được Cha Ta Sủng Ái Nhất Xuống Hố Băng - Chương 3
Cập nhật lúc: 22/06/2026 15:00
Vẫn cứ phải cảm ơn người cha “tốt” của ta, sau khi vợ c.h.ế.t lại có thể thương lây sang con, đem quyền quản gia giao cho đứa con gái xuất thân đích đường này.
Tất nhiên, tiền đề là ta đã nói với ông ta rằng ta tìm thấy vài bức thư trong thư phòng của ông ta, bên trong có những lời lẽ không mấy phù hợp với thân phận quan trường cho lắm.
Ông ta cần danh tiếng, cần uy quyền của quan lộ, và muốn cả gia đình này phải sống trong cái gọi là “hạnh phúc” do ông ta tự tưởng tượng ra.
Ta đã tóm đúng t.ử huyệt của ông ta rồi.
5
Gặp được Đường Cẩn Yến hoàn toàn là một chuyện ngoài ý muốn.
Hôm đó ta đến chùa Phổ Tế để dò xét địa hình. Phía sau thiền viện của chùa có một cái giếng sâu, vị trí vô cùng hẻo lánh, đúng là một nơi lý tưởng để g.i.ế.c người phi tang.
Ta quỳ trước tượng Phật, thành tâm cúi đầu làm lễ đầy giả tạo. Thế nhưng trong lòng ta lúc ấy lại đang tính toán chi li về độ sâu của cái giếng, lộ trình vứt xác và các chi tiết để ngụy tạo thành một vụ t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn.
“Cô nương đang cầu xin điều gì vậy?” Một giọng nam trầm ấm vang lên từ phía sau.
Ta quay đầu lại, nhìn thấy một nam t.ử mặc bộ đồ võ phục màu xanh chàm, vóc dáng cao lớn, trên lông mày có một vết sẹo mờ, không hề xấu xí mà trái lại còn tăng thêm vài phần sắc sảo, dũng mãnh.
Hắn đứng ngay nơi ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, một nửa gương mặt lộ ra dưới nắng, một nửa chìm vào khoảng tối.
“Không cầu gì cả.” Ta quay đầu lại, tiếp tục nhìn lên bức tượng Phật, “Những thứ ta muốn, ta sẽ tự tay giành lấy. Không dám làm phiền đến Bồ Tát.”
“Ồ?” Hắn dường như khẽ cười một tiếng, “Vậy đến chùa để làm chi?”
“Đến để báo với Bồ Tát một tiếng thôi,” ta đứng dậy, phủi bụi bặm trên đầu gối, “Ngài đã nhắm mắt làm ngơ quá lâu rồi, cũng đến lúc nên làm việc gì đó đi chứ.”
Nói xong, ta liền đi thẳng ra ngoài. Khi bước tới cửa, ta nghe thấy tiếng hắn vang lên từ phía sau: “Lý tứ tiểu thư, nàng không định hỏi xem ta là ai sao?”
Bước chân ta khựng lại một nhịp, nhưng không ngoảnh đầu.
Đường Cẩn Yến. Vị hôn phu từ thuở nhỏ của ta, người mà ta chưa từng một lần giáp mặt. Hắn đã về kinh rồi.
Nhưng thật chẳng đúng lúc chút nào, lại ngay vào thời điểm ta đang chuẩn bị tiễn một mạng người đi chầu diêm vương.
6
Mẹ mất rồi, nhưng tỷ tỷ cũng không thể về nhà đưa tiễn bà lần cuối, lý do chẳng có gì khác ngoài việc chính bản thân chị ấy cũng đang lâm bệnh nặng.
Tỷ tỷ Lý Niệm Dao gả cho thứ t.ử của phủ Vĩnh Xương Bá là Trần Vẩn. Môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc — ít nhất là ở cái vỏ bọc bên ngoài.
Lúc chị ấy m.a.n.g t.h.a.i ta có đến thăm một lần, cả người chị ấy phù nề sưng húp, nhưng trong đôi mắt lại lấp lánh tia sáng, chị nhẹ nhàng xoa bụng bầu mà bảo: “Vân Nhi, đứa trẻ này nhất định sẽ bình an chào đời.”
Đứa trẻ sinh ra rồi, là một bé gái.
Khi ta đến tặng quà đầy tháng, liền nghe thấy tiếng mẹ chồng của chị ấy — Vĩnh Xương Bá phu nhân — đang gào khóc t.h.ả.m thiết ở phòng bên cạnh: “Số tôi sao mà khổ sở thế này cơ chứ... Đứa đầu lòng đã là một món hàng lỗ vốn rồi... Trần gia chúng ta sắp tuyệt hậu rồi... Tôi không có đích trưởng tôn rồi! Đích trưởng tôn của tôi ơi, thế này thì từ nay về sau tôi còn mặt mũi nào mà ra đường nữa đây?!”
Kẻ nào không biết chuyện nhìn vào, có khi lại tưởng bà ta vừa mới mất con trai không chừng.
Tỷ tỷ của ta vừa nằm ổ vừa khóc, ta bế đứa cháu gái nhỏ trong tay, đứa trẻ mềm mại như một cục bông, đôi mắt còn chưa mở hết, bàn tay tí hon níu c.h.ặ.t lấy ngón tay ta.
“Tỷ, đừng khóc nữa, hại người lắm.”
“Vân Nhi, có phải chị thật sự là kẻ vô dụng không...” Đôi mắt chị sưng mọng như hai quả đào.
“Chị nói bậy bạ gì đó.” Ta lau nước mắt cho chị, “Con gái thì đã sao chứ? Đây mới là bảo bối của chị, con bé chính là chiếc áo bông tri kỷ của chị đấy thôi.”
Thế nhưng chiếc áo bông nhỏ ấy chẳng giữ ấm được bao lâu. Khi đứa trẻ được ba tháng tuổi thì bị nhiễm phong hàn. Dù đã mời thầy t.h.u.ố.c tới xem bệnh, bốc t.h.u.ố.c uống đầy đủ nhưng tình hình vẫn không hề thuyên giảm.
Đến lúc ta sang thăm lần nữa, đứa bé đã qua đời từ lúc nào, thân thể nhỏ bé lạnh ngắt nằm bất động trong nôi. Tỷ tỷ của ta ôm c.h.ặ.t lấy con, không khóc cũng không quấy, ánh mắt đờ đẫn nhìn trân trân vào khoảng không.
“Tỷ...” Cổ họng ta thắt nghẹn lại.
“Mẹ chồng bảo, loại con gái vịt trời thì không đáng phải dùng t.h.u.ố.c tốt.” Giọng chị xa xăm, vô định, “Thầy t.h.u.ố.c kê đơn t.h.u.ố.c, bà ta liền bắt người ta bỏ hai vị t.h.u.ố.c đắt tiền đi... Bảo là con gái mạng mỏng, sống sót vượt qua được là nhờ phúc, không qua được thì là do số mệnh...”
Khắp người ta lạnh toát. Bà ta chẳng qua là muốn ép tỷ tỷ ta lần đầu phải sinh bằng được con trai, bằng không, bà ta thà vứt bỏ đứa bé này.
“Em đi g.i.ế.c mụ già đó.” Ta quay người định đi ngay.
“Vân Nhi!” Chị kéo tuột ta lại, bàn tay lạnh ngắt, “Em không được làm vậy... Bà ta là mệnh phụ được triều đình sắc phong, em mà đụng vào bà ta thì Lý gia chúng ta sẽ tiêu tùng mất...”
Ta nhìn chị, người chị gái hiền dịu, lương thiện của ta, người đã bị bốn chữ “hiền lương thục đức” trói buộc cả đời, trói c.h.ặ.t đến mức ngay cả khi con gái ruột qua đời cũng không dám khóc lớn một tiếng.
“Tỷ,” ta gỡ từng ngón tay chị ra, quả quyết nói từng chữ một, “Chị yên tâm đi, em không động tay vào bà ta đâu. Em sẽ khiến bà ta tự tìm đường c.h.ế.t.”
“Muội muội...”
Tỷ tỷ vẫn muốn khuyên can ta, nhưng chị ấy không thể cản nổi ta đâu. Người duy nhất có thể ngăn giữ ta lại trên đời này đã sớm không còn nữa rồi.
