Ngày Nàng Chết, Thành Trường An Mưa Tầm Tã Suốt Ba Tháng Liền - Chương 2
Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:01
Đức phi là biểu muội của Hoàng hậu, sau cái c.h.ế.t của Hoàng hậu, nàng ấy vẫn luôn âm thầm điều tra Quý phi.
Mặc dù chưa tra ra được chứng cứ thực chất nào, nhưng giữ lại bên mình chung quy vẫn là một mối họa ngầm.
“Ta cần ngươi tiếp cận Đức phi, lấy được lòng tin của ả,” Quý phi lấy khăn tay lau lau ngón tay, thong thả nói, “Sau đó giúp ta tìm ra bằng chứng ả câu kết với quan ngoại thần.”
Ta nghe xong suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Câu kết với ngoại thần?
Đức phi là người phụ nữ thật thà chất phác đến mức nào chứ, ngay cả nói với thị vệ một câu cũng đỏ mặt, nàng ấy thì câu kết cái nỗi gì.
Nhưng ta không cười.
Ta lộ ra vẻ mặt vô cùng xúc động và sợ hãi, quỳ sụp xuống đất: “Nương nương yên tâm, thần thiếp nhất định không nhục mệnh!”
Quý phi hài lòng gật đầu, xoay người rời đi.
Đợi nàng ta đi xa, ta đứng dậy, phủi phủi bụi đất trên đầu gối.
Tiểu Phúc T.ử từ trong góc kẹt chui ra, vẻ mặt đầy lo lắng: “Chủ t.ử, người thật sự muốn giúp Quý phi sao?”
“Giúp ả?” Ta lôi chiếc đùi gà đang giấu ra, c.ắ.n mạnh một miếng, “Bà đây sẽ tiễn ả lên chầu trời.”
6
Hành động của Quý phi vô cùng nhanh ch.óng.
Ngay ngày hôm sau, thánh chỉ của Hoàng thượng đã truyền tới lãnh cung.
Đại ý là, Thẩm Tuyên ở lãnh cung hối lỗi ba năm, thái độ tốt, thật lòng ăn ăn hối cải, nay đặc xá tội trạng, khôi phục vị phân Tài nhân, ngay trong ngày dọn trở lại hậu cung.
Khi ta quỳ dưới đất tiếp chỉ, suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Thật lòng hối cải?
Mỗi ngày ta đều ở lãnh cung gặm đùi gà, hối cái con khỉ ấy.
Nhưng thánh chỉ đã viết như vậy rồi.
Có thể thấy Hoàng thượng nhà ta, bản lĩnh mở mắt nói dối trắng trợn quả là bậc thầy.
Ngày ta dọn về hậu cung, Quý phi cố tình sai người gửi đến cho ta một bộ y phục.
Chất liệu là gấm Vân Cẩm thượng hạng, đường kim mũi chỉ vô cùng tinh xảo.
Ta sờ vào bộ y phục đó, trong lòng thầm thốt lên: “Khá khen cho ả”.
Đây là muốn đóng gói ta thành người của nàng ta, để tất cả mọi người đều biết ta là kẻ được Quý phi nâng đỡ mà đi lên.
Được thôi.
Diễn kịch mà, ai mà chẳng biết chứ.
Ta thay bộ y phục đó, soi mình trước gương đồng.
Không thể không phục mắt nhìn của Quý phi quả thực rất tốt.
Người đàn bà trong gương có dung mạo thanh tú, đôi mắt sáng ngời, giữa mày mắt toát lên một vẻ phong tình biếng nhác.
Chỉ tiếc là, ở trong lãnh cung ba năm, vẻ phong tình ấy đã bị đùi gà nuôi cho béo lên không ít rồi.
Ta nhéo nhéo lớp mỡ thừa trên eo, thở dài một tiếng.
Thôi kệ, béo thì béo vậy.
Béo nhìn cho phúc hậu.
7
Ngày thứ hai sau khi khôi phục vị phân, ta liền đến bái phỏng Đức phi.
Đức phi sống ở Cảnh Dương cung, nơi này tuy không lớn nhưng bài trí vô cùng nhã nhặn.
Khi ta bước vào, nàng ấy đang ở trong sân tưới hoa.
Nhìn thấy ta, nàng ấy ngẩn ra một chút, ngay sau đó liền nở một nụ cười ôn hòa: “Thẩm Tài nhân? Sao muội lại tới đây?”
Ta quy củ hành lễ: “Thần thiếp sống ở lãnh cung đã lâu, nay trở về lý ra phải đến bái kiến các vị tỷ tỷ. Đức phi nương nương là người đầu tiên.”
Đức phi đặt bình tưới nước xuống, bước tới nắm lấy tay ta: “Mau đứng lên đi, không cần phải khách sáo như vậy.”
Tay của nàng ấy rất ấm, trong lòng bàn tay có những vết chai mỏng, chắc là do quanh năm suốt tháng làm việc kim chỉ thêu thùa để lại.
Trong lòng ta đột nhiên dấy lên một chút không đành lòng.
Đức phi là một trong số ít những người thật thà hiếm hoi ở chốn hậu cung này.
Khi Hoàng hậu còn sống, nàng ấy an phận thủ thường làm việc của mình. Khi Hoàng hậu c.h.ế.t, nàng ấy cũng không vội vã nịnh bợ Quý phi, chỉ lặng lẽ thu gom lại vài món di vật của Hoàng hậu cất đi.
Quý phi nói nàng ấy âm thầm điều tra, ta đoán cùng lắm nàng ấy cũng chỉ hỏi han vài câu riêng tư ngoài lề mà thôi.
Chỉ có thế mà Quý phi đã muốn dồn nàng ấy vào chỗ c.h.ế.t.
Đúng là tàn nhẫn vô cùng.
“Thẩm Tài nhân?” Đức phi thấy ta không nói lời nào, khẽ gọi ta một tiếng, “Muội đang nghĩ gì vậy?”
Ta hoàn hồn trở lại, mỉm cười: “Không có gì ạ, thần thiếp chỉ thấy hoa ở chỗ Đức phi nương nương được chăm sóc tốt quá.”
Đức phi ngại ngùng cúi đầu: “Lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, tùy tiện trồng vài cây thôi mà.”
Ta đi tới bên khóm hoa, ngồi xổm xuống ngắm nhìn.
Hoa hồng muội đang kỳ nở rộ, sắc đỏ, sắc hồng, sắc trắng đan xen thành từng chùm, đẹp đẽ vô cùng.
“Đức phi nương nương,” Ta vừa ngắm hoa, vừa vờ như vô tình lên tiếng, “Cây hoa hồng muội này của người được chăm tốt thật đấy, chẳng bù cho hoa bên tẩm cung của Quý phi nương nương, có chăm thế nào cũng không sống nổi.”
Phía sau im lặng trong một thoáng.
Rồi Đức phi khẽ cười một tiếng: “Thẩm Tài nhân nói đùa rồi, hoa ở cung Quý phi nương nương đều có người chuyên môn chăm sóc, sao có chuyện không sống nổi chứ.”
“Cũng đúng,” Ta đứng lên, phủi phủi bụi đất bám trên tà váy, “Có lẽ là do thần thiếp nhớ nhầm.”
Ta quay người lại, chạm phải ánh mắt của Đức phi.
Ánh mắt nàng ấy vô cùng bình lặng, giống như một đầm nước sâu, không thấy đáy.
Tim ta khẽ nảy lên một cái.
Đức phi không hề đơn giản như vẻ bề ngoài của nàng ấy.
8
Từ Cảnh Dương cung đi ra, ta không quay về thẳng chỗ ở của mình, mà rẽ một vòng đi tới Ngự hoa viên.
Quý phi hẹn ta gặp mặt ở đó.
