Ngày Nắng Đẹp - Chương 7

Cập nhật lúc: 13/09/2026 02:03

Nhưng chuyện chốn khuê phòng thế này, bảo ta phải kể tỉ mỉ với mẫu thân thế nào đây?

Ta c.ắ.n môi, nhỏ giọng nói:

“Mẫu thân, con không muốn hòa ly với Tạ Uyên.”

“Chàng đối xử với nữ nhi rất tốt.”

“Có lẽ Tần đại phu bắt mạch nhầm, hoặc cũng có thể trước kia chàng từng bị thương vào chỗ hiểm, cho nên con mới không thể mang thai.”

Mẫu thân trầm ngâm:

“Từng bị thương vào chỗ hiểm?”

Ta vội vàng gật đầu:

“Vâng, quản gia từng nói Tạ Uyên mấy lần suýt mất mạng.”

“Nếu chỉ vì chuyện này mà con hòa ly với chàng, vậy thì quá bất công với chàng.”

Mẫu thân dường như đã nghe lọt tai.

Bà an ủi ta, nói rằng mình tự có cách.

Ngày hôm sau, mẫu thân lại gọi ta về nhà.

Tần đại phu cũng có mặt.

Ta không dám bước tới gần.

Chỉ dè dặt nhìn mẫu thân một cái.

Hôm nay tâm trạng bà có vẻ không tệ, liền kéo ta tới bên cạnh.

“Xem con sợ đến mức nào kìa.”

“Lại đây, Tần đại phu có vài lời muốn hỏi con.”

Ta cứ cảm thấy ông ấy sắp hỏi những chuyện chẳng dễ nghe chút nào.

Nhưng mẫu thân giữ lấy vai ta, ta muốn chạy cũng không được.

Quả nhiên.

Ông ấy hỏi rất kỹ chuyện phòng the giữa ta và Tạ Uyên.

May mà vẫn chừa cho ta mấy phần thể diện.

Tất cả những điều muốn hỏi đều được viết lên giấy.

Ta đỏ bừng mặt, lần lượt trả lời từng câu.

Tần đại phu chỉ hỏi ba vấn đề, sau đó liền châm hỏa chiết t.ử, đốt sạch ba tờ giấy ấy.

Ông lại viết cho ta một phương t.h.u.ố.c.

Dặn ta bốc t.h.u.ố.c theo đơn, uống liên tục bảy ngày.

Ta liếc qua phương t.h.u.ố.c…

Thục địa hoàng, sơn thù du, nhục thung dung, dâm dương hoắc...

Hơn mười loại d.ư.ợ.c liệu, chế thành mật hoàn.

“Mẫu thân, thân thể Tạ Uyên khỏe mạnh như vậy, thật sự phải uống sao?”

“Phải uống, hơn nữa một lần cũng không được bỏ.”

Mẫu thân ta xưa nay làm việc dứt khoát.

Ngay hôm sau đã sai người lấy t.h.u.ố.c về.

Ta nhìn chằm chằm bình t.h.u.ố.c, lòng đầy khó xử.

Đang yên đang lành lại phải khuyên người ta uống t.h.u.ố.c.

Chàng có chịu uống không đây?

Haiz, thôi thì đợi ngày mai chàng trở về rồi tính.

Đêm ấy, ta đang ngủ say, bên tai bỗng ngứa ngứa.

Còn tưởng có côn trùng bay vào trong màn.

Ta giơ tay quơ một cái.

Một cái tát liền rơi xuống mặt Tạ Uyên.

Không nặng không nhẹ, vừa đủ khiến ta tỉnh hẳn.

“Sao giờ này chàng lại trở về?”

Màn đêm dày đặc, Tạ Uyên nắm lấy cổ tay ta, đưa tới bên môi khẽ hôn:

“Đánh thức nàng rồi sao?”

Chàng vừa tắm xong, mái tóc dài vẫn còn vương hơi nước.

Y phục phảng phất hương trầm.

Ánh mắt chàng khẽ động.

Ta hiểu ý chàng.

Tuy có chút thẹn thùng, nhưng ta cũng nhớ chàng.

Bèn chủ động vòng tay qua vai chàng.

14

Đang hôn được một nửa, ta chợt nhớ tới lời Tần đại phu dặn phải uống t.h.u.ố.c trước khi hành phòng.

Ta vội vàng ngồi dậy.

Tạ Uyên không kịp đề phòng, bị ta đẩy ra.

D/ụ/c s/ắ/c trong mắt chàng vẫn chưa tan.

“Sao vậy?”

Ta chẳng kịp giải thích kỹ, vội tìm bình t.h.u.ố.c, đổ ra hai viên.

Tạ Uyên mượn ánh trăng nhìn rõ thứ trong tay ta.

Mày kiếm lập tức nhíu lại.

“Đây là?”

Ta nhìn trái nhìn phải, chột dạ đáp:

“Là t.h.u.ố.c bổ thân thể cho chàng.”

“Lần này chàng ra ngoài tuần tra, người cũng gầy đi rồi.”

“Ta đây là đang thương chàng đấy, chàng đừng hỏi nữa, mau uống đi, được không?”

Tạ Uyên không nói.

Chỉ lặng lẽ nhìn ta.

Bị chàng nhìn chằm chằm, ta càng thêm chột dạ.

“Chàng nghi đây là độc d.ư.ợ.c sao?”

“Vậy ta uống một viên trước.”

Nói rồi, ta nhón lấy một viên bỏ vào miệng.

Tạ Uyên bỗng giữ lấy cằm ta, cúi người lấy viên t.h.u.ố.c ấy khỏi miệng ta rồi nuốt xuống.

Sau đó lại uống hết mấy viên còn lại trong lòng bàn tay.

Chàng bất đắc dĩ nói:

“Sao ta có thể nghi ngờ nàng?”

“Không được suy đoán lung tung.”

Trong lòng ta chợt ấm áp.

Chàng chân thành với ta như vậy, ta cũng nên học cách chăm sóc chàng nhiều hơn mới phải.

Ta lại vội vàng rót cho chàng một chén trà nguội để nhuận cổ.

Một lát sau, ta trông mong nhìn chàng:

“Thế nào?”

“Có cảm giác gì không?”

Thần sắc chàng chẳng khác ban nãy, thậm chí còn tỉnh táo hơn đôi chút.

“Không có.”

Ta âm thầm thất vọng.

Không ngờ mẫu thân thông minh cả đời, cuối cùng vẫn bị người ta lừa.

Hai vị tỷ tỷ đều đã có thai.

Nghe tin, ta thật lòng vui mừng thay họ.

Trước đây ta chưa từng nghĩ đến chuyện m.a.n.g t.h.a.i sinh con.

Nhưng ta không muốn Tạ Uyên bị người ngoài dị nghị.

Biết đâu vấn đề lại nằm ở ta cũng chưa chừng.

Nghĩ đến đây, ta khẽ ôm lấy Tạ Uyên.

“Nếu không có tác dụng thì chúng ta đừng uống nữa.”

Ta vừa áp sát đã giật mình bởi nhiệt độ nóng bỏng trên người Tạ Uyên.

Ta càng hối hận hơn:

“Có phải chàng khó chịu không?”

“Chúng ta mau tìm cách nôn t.h.u.ố.c ra…”

Tạ Uyên giữ lấy eo ta, đẩy ta ngã xuống giường.

Thân hình cao lớn lập tức phủ xuống theo.

Hơi thở chàng nặng nề, đôi mắt đen trong màn đêm dường như ánh lên một tia sáng.

“Miên Miên, nàng biết đây là t.h.u.ố.c gì, phải không?”

Ta bị dáng vẻ của chàng dọa sợ.

Lắp bắp nói:

“Đây... đây là t.h.u.ố.c bồi bổ thân thể mà.”

“Vậy nàng có biết, thứ ta cần là hạ hỏa, chứ không phải đổ thêm dầu vào lửa không?”

Giọng chàng khàn đặc.

Gân xanh nơi thái dương cũng nổi lên.

“Tạ Uyên...”

Ta chỉ kịp gọi tên chàng, cơn đau đã khiến ta không thể thốt nên lời.

Tạ Uyên nặng nề thở dốc.

Chàng xoay người, đỡ ta ngồi vững.

“Miên Miên, để ta dạy nàng cưỡi ngựa, được không?”

“Không được. Không được…”

Ngày thường chàng dịu dàng lắm mà.

Chưa bao giờ khiến ta phải chịu khổ.

Sao đêm nay lại như biến thành một người khác vậy?

“Miên Miên ngoan.”

“Giúp ta dễ chịu hơn một chút...”

15

Liên tiếp mấy ngày.

Ta lười biếng nằm dài trên giường.

Mãi đến khi Châu Nhi tới truyền lời, nói di mẫu ở Hàng Châu đã tới phủ.

Mẫu thân bảo ta trở về một chuyến.

Tạ Uyên biết chuyện, nhất quyết muốn cùng ta về.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Nắng Đẹp - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD