Ngày Nào Đó Có Lẽ Sẽ Còn Tương Phùng - 5
Cập nhật lúc: 07/08/2026 09:03
Cô bé dụi mắt nhìn ta: "Ca, là tỷ ấy sao?"
Ta mới biết, hôm nay lúc ta bị bắt trở về, vừa hay bị thiếu niên này nhìn thấy.
Thế là họ đi theo đằng sau tìm đến tận đây.
Họ là hai anh em ruột.
Vì quanh năm bị phụ thân đ.á.n.h đập, hắn đã dẫn muội muội trốn khỏi nhà.
Đêm đó, vì sợ bị đuổi bắt, chúng ta dò dẫm bước đi suốt một đêm.
Mãi đến khi trời sắp sáng mới có người tốt cho đi nhờ một đoạn.
Chỉ là đi đâu về đâu, hoàn toàn không hay biết.
Thế nhưng thiếu niên ấy vẫn cười hớn hở, ngồi trên chiếc xe bò xóc nảy, lông mày rạng rỡ: "Chuyến xe này lái về phía tương lai tươi sáng."
Vào lúc chúng ta còn chưa biết rõ về nhau, hắn đã nói với ta rằng, sau này ta cũng sẽ có một tương lai tươi sáng.
Hôm đó, ba đứa chúng ta chen chúc dưới gầm cầu, chung nhau ăn một bát canh bánh.
Mang theo niềm mơ hoang lẫn háo hức về tương lai, đêm đó không ai ngủ được.
Thiếu niên đột nhiên nói, sau này chúng ta là người một nhà rồi, từ nay sẽ có một khởi đầu mới.
Khởi đầu mới thì phải bắt đầu từ tên mới.
Thế là chúng ta đổi lại tên họ.
Ôn Diệu, Ôn Noãn, Ôn Niệm.
Cái tên và số phận đã gắn kết những con người lần đầu gặp gỡ thành một gia đình.
Chúng ta đi đường suốt một tháng, cuối cùng dừng chân ở một thị trấn nhỏ.
Thuê một căn nhà tranh rẻ nhất.
Sau khi an bài xong xuôi, chúng ta đều bắt đầu làm việc vặt.
Tuy chẳng phải nghề nghiệp đàng hoàng gì, nhưng ba người cùng nhau cố gắng, ngày tháng cứ thế tốt lên từng ngày.
Ôn Diệu chỉ lớn hơn ta và Ôn Noãn hai tuổi.
Thế nhưng hắn dường như cái gì cũng biết, nấu cơm giặt giũ, chăm lo mọi sinh hoạt thường ngày cho ta và Ôn Noãn.
Ôn Diệu lúc nào cũng lạc quan, hắn bảo ngày tháng rồi sẽ ngày càng tốt đẹp thôi.
Trong vòng xoáy dữ dội của cuộc sống, chúng ta nương tựa vào nhau, tuy chao đảo nghiêng ngả nhưng lại vô cùng an tâm.
Sau này có một ngày, Ôn Diệu mua một miếng thịt về nhà, bảo có tin mừng muốn nói với chúng ta.
Hắn bảo mấy hôm trước tình cờ quen biết một thầy giáo, người ta đồng ý cho ta và Ôn Noãn đến tư thục học chữ.
Chúng ta đều không muốn đi.
Ôn Noãn từ nhỏ đã không thích đọc sách, vừa hay dạo này đang làm học đồ ở một tiệm phấn nụ, bản thân rất chú tâm nên không muốn đi học.
Còn ta thì ngại ngùng.
Thế nhưng cuối cùng hai anh em họ luân phiên khuyên bảo ta.
Họ bảo ở cái thế đạo này, biết chữ đọc sách là một bản lĩnh.
Không chỉ có thể tìm được mấy việc nhẹ nhàng, sau này có thư từ công việc gì cũng có thể yên tâm giao cho ta, không sợ bị người ta lừa gạt.
Họ bảo ta cứ chăm chỉ học hành, sau này báo đáp họ là được.
Nhưng ta biết, họ chẳng hề mong cầu ta báo đáp, mà thực sự coi ta là người nhà.
Sau khi đến học đường đọc sách, thời gian của ta ít đi đôi chút, nhưng hễ rảnh rỗi ta lại tìm vài việc nhẹ nhàng để làm.
Ta vẫn luôn lặng lẽ tích góp tiền, gom đủ rồi việc đầu tiên ta làm chính là mua cho Ôn Diệu một bộ y phục mới.
Chiếc áo đó của hắn chẳng biết đã mặc bao lâu, rách lại vá, vá rồi lại mặc, tay áo xơ mướp cả ra.
Hắn tiếc không dám sắm sửa quần áo mới cho mình, nhưng mua sách vở b.út mực cho ta thì lại chẳng tiếc một xu.
Nhận được quần áo hôm đó, Ôn Diệu xoa xoa đầu ta, cười đến mức đôi mắt cong thành hình bán nguyệt:
"Được đấy, còn biết mua quần áo cho ta nữa, không phí công ta thương ngươi."
Ta nhìn hắn, tim đập liên hồi, vừa vui lại vừa không vui.
Ta không muốn gọi hắn là ca ca nữa.
Chẳng biết từ bao giờ, tình cảm ta dành cho Ôn Diệu đã thay đổi.
Ta luôn không kềm được mà nhìn hắn.
Hắn sinh ra đã tuấn tú, nếu sinh ra trong một gia đình thế gia, nhất định sẽ là một công t.ử hào hoa phong nhã.
Dù cho có khoác lên mình bộ y phục vải thô thế này, cũng có vô số cô gái nhìn thấy hắn là đỏ mặt.
Mỗi lần hắn đến thư đường tìm ta đều có vô số cô gái lén nhìn hắn.
Thậm chí có người bạo dạn còn trực tiếp hỏi ta, ca ca đã dạm ngõ nhà ai chưa.
Ta đều trực tiếp từ chối.
Mãi đến một ngày hắn đến đón ta tan học.
Từ xa ta đã thấy hắn đứng đó trò chuyện với người ta, chẳng biết nói gì mà cô gái đối diện mặt đỏ hây hây, cười đến mức gập cả người.
Suốt chặng đường về ta không thèm nói với hắn câu nào, cuối cùng hắn xách túi sách của ta kéo lại phía sau, nhíu mày hỏi ta: "Ở học đường bị người ta ăn h.i.ế.p à?"
"Liên quan gì đến huynh?!"
Ta thừa nhận ta có chút giận cá c.h.é.m thớt.
"Ta không quản thì ai quản?"
"Ôn Niệm, ta thấy muội dạo này giỏi giang rồi đấy nhỉ?"
Ta chỉ vào cành mai trong tay hắn, tức đến không thốt nên lời.
"Đã nhận cành mai của người ta rồi, còn quản ta làm gì nữa?"
Hắn ngẩn ra một thoáng, sau đó liền bật cười, vệt sáng lấp lánh đọng lại trong đôi mắt nhạt màu của hắn, dịu dàng lại xao xuyến.
Hắn hơi cúi người nhìn thẳng vào mắt ta, giọng điệu nhẹ nhàng như mê hoặc:
"Niệm Niệm nhà ta là đang ghen với ca ca đấy à?"
