Ngày Sinh Con Gặp Phải Tiểu Tam - Chương 3

Cập nhật lúc: 04/08/2026 07:01

Nước mắt… cũng không thể rơi ra nữa.

Tôi nhắm mắt, nuốt xuống toàn bộ nhục nhã, chậm rãi nói:

“Tôi sai rồi! Là tôi có mắt không tròng, là tôi nói dối, là tôi giả mạo… Xin cô rộng lượng, tha cho tôi… cứu con tôi… cầu xin cô…”

Lúc này Nguyễn Tâm Nguyệt mới hài lòng cười lên, nhưng trong mắt lại lóe ra vẻ độc ác.

“Đã biết nhận sai thì tôi cũng không phải người không nói lý. Vậy thì… tôi tha cho cô…”

“Nào, kéo váy cô ta xuống, che kín đầu lại!”

“Thấy không? Tôi còn giữ thể diện cho cô đấy! Tôi đã nói rồi, chỉ cần cô nhận sai, tôi sẽ bỏ qua!”

“Cô…” Tim tôi nhói lên, răng nghiến c.h.ặ.t, hận bản thân vì sao lại tin lời cô ta.

Chỉ trong chớp mắt, tầm nhìn của tôi đã bị che kín.

Phía dưới… hoàn toàn phơi bày.

Bất ngờ thay, tiếng cười ồn ào xung quanh bỗng im bặt.

Cánh cửa bị đẩy mở, tiếng giày da quen thuộc từng bước vang lên, tiến lại gần.

3

Trong lòng tôi đột nhiên lóe lên một tia hy vọng.

“Thế nào? Chính con đàn bà không biết điều này dám chọc giận bảo bối của chúng ta sao?”

Bên tai vang lên giọng nói cưng chiều đến quen thuộc, rõ ràng là… Chu Từ Khiêm!

Tôi vừa định mở miệng cầu cứu, anh ta lại bất ngờ tung một cú đ.ấ.m mạnh vào bụng tôi.

Cơn đau khiến tôi chỉ kịp phát ra vài tiếng rên nghẹn ngào.

Dù không nhìn thấy mặt tôi, Chu Từ Khiêm vẫn nghe được tiếng rên đó.

Anh ta khựng lại trong thoáng chốc, rồi lấy điếu t.h.u.ố.c còn cháy dở, ấn mạnh nhiều lần lên bụng tôi để dập tắt.

Làn da bị bỏng rát khiến tôi lại bật ra một tiếng kêu đau đớn.

“Bịt miệng nó lại cho tôi! Kêu còn khó nghe hơn cả lợn!”

“Không biết thằng xui xẻo nào lại để con lợn nái này đụng vào người!”

Tiếng cười chế nhạo lập tức vang khắp nơi.

Tôi đã không còn tâm trí để đau lòng, cũng chẳng còn sức để để ý cái bụng đã căng cứng, chỉ liều mạng giãy giụa, mong anh ta nhận ra người đang bị anh ta đ.á.n.h chính là vợ mình.

Giá truyền dịch bị tôi lắc mạnh, nghiêng ngả qua lại, rồi “rầm” một tiếng, tôi rơi thẳng xuống nền.

Tôi cố cọ mặt xuống đất, từng chút một đẩy miếng vải bịt miệng ra.

Vừa định lên tiếng, miệng tôi lại bất ngờ sùi bọt trắng, cơ thể co giật dữ dội.

Không! Tại sao lại đúng vào lúc này!

Tôi lên cơn động kinh.

Trước khi mang thai, tôi vốn đã có tiền sử bệnh này, bác sĩ từng nhiều lần khuyên tôi phải cân nhắc thật kỹ.

Nhưng vì anh ta muốn có con, tôi đã liều mạng dùng chính tính mạng mình để đ.á.n.h cược.

Cơ thể tôi bắt đầu co giật không thể kiểm soát, dù không nói được, nhưng chiếc váy che mặt đã bị gạt sang một bên.

Tôi nhìn chằm chằm Chu Từ Khiêm, ánh mắt đầy cầu cứu.

Chu Từ Khiêm, là em… là em đây!

Nhưng m.á.u đã phủ kín gương mặt tôi, khiến anh ta không nhận ra.

Dù tôi cố giơ bàn tay đeo nhẫn cưới về phía anh ta, anh ta vẫn lạnh lùng thờ ơ.

Những người xung quanh thấy tôi như vậy đều lùi lại vài bước.

Chu Từ Khiêm ôm c.h.ặ.t Nguyễn Tâm Nguyệt, trong mắt tràn đầy ghê tởm, đá tôi sang một bên như đá một quả bóng:

“Con điên c.h.ế.t tiệt, cút ra xa!”

“Bẩn c.h.ế.t đi được! Tránh xa tôi ra!”

“Nào nào nào, sút bóng!”

Tôi cứ thế bị bọn họ đá qua đá lại mấy lượt, cho đến khi một lần nữa lăn đến dưới chân Chu Từ Khiêm.

Anh ta vừa định đá tiếp, thì bỗng bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu của tôi đang nhìn chằm chằm vào mình.

Chu Từ Khiêm sững lại, rất lâu sau mới phản ứng được:

“Mục Tuyết?”

Cuối cùng anh ta cũng nhận ra tôi.

Nhưng anh ta không bước tới, mà ngược lại còn lùi về sau hai bước.

Nguyễn Tâm Nguyệt thấy anh ta khác thường, lập tức cau mày hỏi:

“Chu Từ Khiêm, chẳng lẽ cô ta thật sự là tiểu tam mà anh nuôi bên ngoài?”

Chu Từ Khiêm khẽ ho một tiếng, lại vòng tay ôm eo cô ta:

“Sao có thể? Em không biết đó thôi, ngày nào cũng có cả đống đàn bà lao lên giường anh như kiến.”

“Loại tự dâng đến tận cửa này, anh chưa bao giờ thèm liếc mắt một cái!”

“Huống hồ, em nhìn cô ta xem…”

Chu Từ Khiêm không nói hết, nhưng mọi người đều hiểu ý.

Đúng vậy, đường đường là tổng giám đốc Tập đoàn Càn Nguyên, sao có thể để mắt đến một người phụ nữ thân hình sồ sề như tôi?

Mà tất cả những điều này… đều bắt nguồn từ câu nói “A Tuyết, chúng ta sinh một đứa con nhé!” của anh ta.

Tôi nuốt xuống nỗi chua xót, ngẩng đầu lên.

Loại đàn ông khốn nạn này, đáng bị bêu riếu đến thân bại danh liệt!

“Chu Từ Khiêm, trí nhớ của anh đúng là tốt thật, ngay cả người vợ đã ở bên anh năm năm cũng không nhận ra sao?”

Giọng tôi tuy yếu ớt, nhưng từng chữ đều rõ ràng, cứng rắn.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, có kinh ngạc, có khinh miệt, chỉ riêng Nguyễn Tâm Nguyệt là đầy vẻ độc ác.

Chỉ một lát sau, cô ta bình thản lấy từ trong túi ra hai cuốn sổ đỏ.

“Vợ? Cô nói mình là vợ anh ấy, có chứng cứ không?”

Tờ giấy đăng ký kết hôn đỏ ch.ói trong tay cô ta in hình hai người họ hạnh phúc đứng bên nhau, con dấu trên đó chứng minh họ là vợ chồng hợp pháp.

Tôi cúi đầu, siết c.h.ặ.t vạt váy, nhưng ánh mắt lại vô thức liếc về chiếc túi ở góc tường.

“Giả! Cái của cô mới là giấy tờ giả!”

Không biết ai đó đã lục được giấy đăng ký kết hôn trong túi tôi.

Trên đó chỉ có một mình tôi cười rạng rỡ, nhưng… lại không hề có con dấu.

“Thì ra cô ta đúng là tiểu tam thật! Mà tiểu tam này cũng lợi hại đấy, còn biết làm giả giấy tờ! Có biết làm giả giấy tờ là phạm pháp không?”

“Ôi trời, thời buổi này mấy cô gái chỉ biết nhắm vào tiền! Cái t.h.a.i trong bụng kia, ai biết là của ai chứ!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Sinh Con Gặp Phải Tiểu Tam - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD