Ngày Ta Chết Trong Lãnh Cung, Thẩm Từ Đang Tổ Chức Tiệc Sinh Nhật Cho Sủng Phi Bùi Ngọc Của Hắn - Chương 1

Cập nhật lúc: 21/07/2026 14:00

1

Bùi Ngọc ngồi đối diện ta, trên tay bưng một bát yến sào bốc khói nghi ngút.

Bát yến sào đó là do Thẩm Từ vừa sai người vận chuyển từ Lĩnh Nam về.

“Ninh tỷ tỷ, loại yến sào này tính bình, rất bổ dưỡng cho cơ thể, tỷ cũng nếm thử chút đi?”

Ta đặt tách trà trong tay xuống, dời ánh mắt khỏi chiếc nhẫn ngọc trai Đông Châu cỡ lớn trên ngón tay nàng ta.

“Không cần đâu.”

Ta đứng dậy, vuốt lại những nếp nhăn trên vạt váy.

“A Từ, quân lương Tây Bắc vẫn chưa được phê duyệt, chàng đã có rảnh rỗi ngồi ăn yến sào với Bùi tiểu thư thế này, sao không tới Hộ bộ thúc giục đi?”

Động tác thổi nguội bát yến của Thẩm Từ khựng lại, hắn ngẩng đầu nhìn ta, đôi lông mày nhíu nhẹ.

“Ninh Nhi, Ngọc Nhi thân thể yếu ớt, ta chỉ tốn chút thời gian ở bên muội ấy thôi.”

“Chuyện bên Hộ bộ, muộn một chút ghé qua cũng như nhau cả.”

Ta không đáp lời, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn.

Khi xưa Thẩm Từ sa cơ thất thế, bị đuổi khỏi nhà, chính Đường gia chúng ta đã bỏ tiền bỏ lực, bảo vệ hắn mở đường m.á.u thoát thân.

Thẩm Từ từng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, chỉ trời thề thốt rằng kiếp này tuyệt đối không phụ lòng ta.

Về sau hắn lập được chiến công, được phong Hầu, việc đầu tiên hắn làm lại là đưa Bùi Ngọc lưu lạc bên ngoài trở về.

Hắn bảo Bùi Ngọc là muội muội của ân nhân cứu mạng hắn, hắn phải bảo vệ.

Bảo vệ kiểu này, bảo vệ thẳng lên giường ngủ, bảo vệ tới mức biến thành trò cười cho toàn kinh thành.

“Tùy chàng.”

Ta xoay người bước về phía cửa.

“Đường Ninh, nàng có thái độ gì thế hả?”

“Ngọc Nhi có lòng tốt chia sẻ đồ ăn cho nàng, nàng đến một nụ cười cũng chẳng buồn trao, nàng thật sự không thể dung thứ cho muội ấy sao?”

Ta dừng bước, không ngoảnh đầu lại.

“Thẩm Từ, đó là bát yến sào của ta.”

“Tháng trước Nội vụ phủ phân phát định mức cho Tướng quân phủ, tổng cộng chỉ có hai hộp huyết yến.”

“Vì binh sĩ Tây Bắc đang thiếu hụt áo ấm mùa đông, ta đã bán đi hai hộp huyết yến đó để mua bông gối áo rồi.”

Thẩm Từ ngẩn ngơ, quay đầu nhìn bát yến trên tay Bùi Ngọc.

Sắc mặt Bùi Ngọc trong chớp mắt tái nhạt như tờ giấy, ngón tay run rẩy đặt bát xuống bàn.

“Từ ca ca, muội không biết, muội cứ tưởng đây là...”

“Bát yến trên tay ngươi là do trang trại nhà họ Đường gửi tới vào năm nay.”

“Thẩm Hầu gia, người lấy đồ của Đường gia ta để mượn hoa dâng Phật, vậy mà còn không cho phép ta sa sầm nét mặt sao?”

Ta không đợi hắn kịp phản ứng, thẳng bước rời khỏi gian phòng.

Bên ngoài tuyết rơi lâm râm, gió lạnh lùa thẳng vào cổ.

Ta siết c.h.ặ.t chiếc áo khoác choàng, quay lại dặn dò quản gia phía sau:

“Hãy đi kiểm tra, rà soát lại toàn bộ sổ sách thu chi ở các trang trại.”

“Kể từ hôm nay, từng cây kim ngọn chỉ của Thẩm gia tuyệt đối không được dùng tiền của Đường gia.”

Quản gia ngập ngừng một chút, nhỏ giọng hỏi: “Phu nhân, nếu Hầu gia bên đó hỏi tới...”

“Bảo hắn tự mình đi kiếm tiền.”

Ta bước một chân xuống lớp tuyết dày.

“Thẩm Hầu gia chẳng phải luôn tự hào chiến công hiển hách sao? Hẳn là hắn cũng chẳng thèm tiêu sài tiền của nả gấm vóc của phu nhân đâu.”

2

Ngày thứ ba sau khi rút lại sổ sách thu chi, Thẩm Từ xông vào thư phòng của ta.

Trên tay hắn nắm c.h.ặ.t một xấp giấy nợ, gân xanh trên trán giật liên hồi.

“Đường Ninh, nàng rốt cuộc muốn làm cái gì hả?”

Ta không ngẩng đầu, tiếp tục đối chiếu kế hoạch trồng trọt mùa xuân của trang trại.

“Thu hồi tiền bạc về, chỉ đơn giản thế thôi.”

Thẩm Từ tức tới mức bật cười:

“Mọi khoản chi tiêu trong Tướng quân phủ, có khoản nào không phải do một tay nàng quản lý?”

“Bây giờ nàng đột nhiên đòi rút tiền, đến cả tiền mua rau cho bếp ăn cũng không cho, nàng muốn toàn bộ người trong phủ sống làm sao?”

“Còn mấy tờ giấy nợ này nữa, đây là khoản tiền còn thiếu khi Ngọc Nhi tới tiệm vàng đặt làm trang sức, sao nàng có thể cho người trực tiếp trả lại hả?”

“Thẩm Hầu gia, ông chủ tiệm vàng đó là cựu hạ thuộc của Đường gia ta.”

“Ông ấy bảo có người mượn danh nghĩa Thẩm gia để nợ tiền, ta đã tra xét qua, trên sổ sách Thẩm gia không có khoản tiền này.”

“Đã không có tiền, cớ sao còn đi làm trang sức?”

“Nàng!”

Thẩm Từ hít một hơi thật sâu, cố gắng nén giọng xuống.

“Đó là việc nàng nên bận tâm quán xuyến, chứ không phải ta.”

Ta khép sổ sách lại, đứng dậy bước tới trước mặt hắn.

“Hồi môn của ta là tài sản riêng của Đường gia.”

“Năm đó ngươi hứa hẹn cưới ta, cha ta thấy ngươi đáng thương nên mới hỗ trợ tiền bạc lương thảo cho ngươi.”

“Bây giờ đã cảm thấy ta đáng ghét chướng mắt, thì khoản tiền này ta cũng chẳng việc gì phải tiếp tục ném vào đống lửa.”

Ánh mắt Thẩm Từ chao đảo một chút, giọng điệu dịu xuống vài phần:

“Ninh Nhi, ta biết thời gian qua đã lạnh nhạt với nàng, nhưng nàng cũng không thể mang chuyện sinh hoạt của phủ ra làm trò đùa.”

“Chuyện của Ngọc Nhi, ta có thể giải thích...”

“Không cần giải thích.”

“Thẩm Từ, chúng ta hòa ly đi.”

Khi hai chữ này thốt ra khỏi miệng, ta cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hẳn.

Kiếp trước, ta c.h.ế.t cũng không chịu buông tay, ôm khư khư chút tình nghĩa hư vô mờ mịt đó, để rồi cuối cùng nhận lấy cái kết t.h.ả.m thương.

“Nàng nói gì cơ?”

“Ta nói, hòa ly.”

“Từng ngọn cỏ nhành cây trong Tướng quân phủ, chỉ cần là tài sản của Thẩm gia, ta đều không màng.”

“Nhưng tiền bạc, nhân lực của Đường gia ta, cùng với tám trăm mẫu ruộng ở ngoại thành kinh đô, ta sẽ thu hồi mang đi hết.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Ta Chết Trong Lãnh Cung, Thẩm Từ Đang Tổ Chức Tiệc Sinh Nhật Cho Sủng Phi Bùi Ngọc Của Hắn - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD