Ngày Ta Chết Trong Lãnh Cung, Thẩm Từ Đang Tổ Chức Tiệc Sinh Nhật Cho Sủng Phi Bùi Ngọc Của Hắn - Chương 3

Cập nhật lúc: 21/07/2026 14:01

Vị Hộ bộ Thị lang ngồi đối diện giơ ly rượu về phía ta tỏ ý.

“Lô áo bông cho quân sĩ Tây Bắc đợt vừa rồi, nhờ có Đường tiểu thư bán bớt trang sức nên binh sĩ mới không bị c.h.ế.t rét giữa tuyết đọng.”

Lời vừa thốt ra, tất cả ánh mắt trong buổi yến tiệc lập tức đổ dồn về phía Thẩm Từ.

Ngón tay Thẩm Từ siết c.h.ặ.t ly rượu đến mức trắng bệch.

“Thẩm Hầu gia thật có phúc khí, Hầu phu nhân sâu sắc hiểu thấu đại nghĩa như vậy, hẳn là Hầu gia ở sau lưng cũng hỗ trợ không ít đúng không?”

Một vị phu nhân khác che miệng cười hùa theo:

“Ta nghe đồn mấy ngày trước Thẩm Hầu gia còn đang bận đặt làm trâm vàng cho Bùi tiểu thư cơ đấy, xem ra trong nhà dư dả tiền bạc lắm.”

Hắn đặt ly rượu xuống, giọng nói căng thẳng gồng lên:

“Ở vị trí nào thì gánh vác trách nhiệm đó, việc nội nhân nhà ta làm đều là bổn phận của Thẩm gia.”

“Bổn phận sao?”

Ta đặt đôi đũa ngà xuống, tiếng va chạm trong trẻo khiến cả khán phòng bỗng trở nên im bặt.

“Thẩm Hầu gia, số tiền đó là rút từ các tiệm buôn của Đường gia ta, hạch toán vào sổ sách Đường gia.”

“Đêm qua người còn vì xấp giấy nợ ba trăm lạng bạc mà cãi vã với ta, cớ sao bây giờ lại nghiễm nhiên biến thành bổn phận của Thẩm gia rồi?”

Thẩm Từ đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt ánh lên vẻ hung tợn:

“Đường Ninh, ở chỗ đông người thế này, nàng ăn nói bậy bạ gì đấy?”

Ta nhìn hắn, trong mắt không hề có một gợn sóng.

“Ngươi với tư cách là Đại tướng quân, khi tướng sĩ Tây Bắc hứng chịu giá lạnh, ngươi chẳng những không tìm cách giải quyết, ngược lại còn dung túng cho Bùi Ngọc ở trong phủ ăn huyết yến, mặc gấm Thục.”

“Thẩm Từ, cái ghế Hầu gia này của ngươi, rốt cuộc ngồi có yên ổn nổi không?”

Thẩm Từ đứng phắt dậy, chén đĩa trên bàn bị hắn gạt rơi vỡ vương vải khắp sàn.

Hắn sải bước tới trước mặt ta, giơ tay định chộp lấy cánh tay ta.

Ta nghiêng người né tránh, tiện tay bưng tách trà nguội trên bàn tạt thẳng vào mặt hắn.

“Thẩm Từ, ngươi đã tỉnh táo ra chưa?”

Nước trà đọng lại ròng rọc từ cằm hắn chảy xuống cổ áo, Thẩm Từ đờ đẫn toàn thân.

Không một ai ngờ tới, vị Hầu phu nhân vốn đoan trang nội liễm ngày thường lại dám làm nhục Thẩm Từ ngay trước mặt bao nhiêu con mắt.

“Ly này là tạt thay cho những binh sĩ bị cước giam đông lạnh ở Tây Bắc.”

Ta lại bưng thêm một ly nữa.

“Còn ly này, là tạt thay cho số tiền bạc ta bỏ ra nuôi ch.ó suốt năm năm qua.”

Thẩm Từ bị tạt trà tức tới mức phát điên hoàn toàn, hắn vung tay lên, xem chừng một cái tát sắp sửa giáng xuống.

Tay ta đã chạm tới roi ngựa giắt bên hông.

Còn chưa đợi ta ra tay, một cánh tay bất ngờ vươn tới chộp c.h.ặ.t lấy cổ tay Thẩm Từ.

“Thẩm Hầu gia, ra tay đ.á.n.h người ở phủ Trưởng công chúa, e là không hợp lẽ đâu nhỉ?”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai.

Ta ngẩng đầu, bắt gặp một gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Là Bùi Yến.

Kiếp trước, Bùi Yến c.h.ế.t từ rất sớm.

Ngày Thẩm Từ dẫn quân trở về kinh thành, cũng đúng là ngày Bùi Yến hạ táng.

Nhưng ở kiếp này, sao hắn lại xuất hiện ở đây?

Thẩm Từ cố gồng giật tay ra nhưng không được, mặt mày đỏ bừng:

“Bùi Vương gia, đây là chuyện riêng nhà ta.”

“Chuyện riêng nhà ngươi?”

Bùi Yến buông tay ra, móc từ trong n.g.ự.c ra một xấp giấy:

“Đây là tờ thư hòa ly mà Đường tiểu thư vừa nhờ người gửi tới Tông Nhân Phủ.”

“Trên danh nghĩa luật pháp, nàng ấy hiện giờ đã không còn là người của Thẩm gia ngươi nữa.”

Thẩm Từ toàn thân hệt như bị sét đ.á.n.h ngang tai.

Hắn quay sang nhìn ta, giọng run rẩy:

“Đường Ninh, nàng thật sự đã tìm tới Bùi Yến sao?”

5

Cuối cùng Thẩm Từ bị mời thẳng ra ngoài.

Bùi Yến đứng cạnh ta, trên người tỏa ra hương mực dịu nhẹ thanh mát.

“Đa tạ.”

Ta chỉnh đề lại ống tay áo, khẽ gật đầu chào hắn.

Bùi Yến nhìn ta, đôi mắt chim phượng xinh đẹp ánh lên một tia dò xét:

“Đường tiểu thư đã tính toán từ trước rồi sao?”

“Chẳng qua chỉ là kịp thời dừng lỗ mà thôi.”

Ta nhặt cây roi ngựa dưới đất lên:

“Hạng người như Thẩm Từ, đáng để ta tiêu tốn năm năm thời gian đã là diễm phúc lớn nhất đời hắn rồi.”

Bùi Yến bật cười nhẹ:

“Đúng là như vậy.”

“Đường tiểu thư, nếu Thẩm gia không chịu nhượng lại mấy tờ văn tự đất đai đó, nàng có thể tìm tới bản vương bất cứ lúc nào.”

Ta ngoái nhìn bóng lưng hắn bước đi.

Nhưng ta cũng chẳng rảnh để tâm nghĩ ngợi nhiều đến thế.

Rời khỏi phủ Trưởng công chúa, ta không trở về Thẩm gia.

Ta dọn vào sống ở gian nhà cổ phía đông thành của Đường gia.

Ngày hôm sau, Thẩm Từ cho người nhắn tin báo rằng Bùi Ngọc lâm bệnh nặng.

Bùi Ngọc bảo hôm ấy đứng trúng gió ngoài cổng, về nhà liền sốt cao không hạ. Cần tới bông tuyết liên mà ta sở hữu. Bông tuyết liên đó là do cha ta chi số tiền lớn mua về bồi bổ sức khỏe cho ta từ thời Thẩm Từ còn làm phó tướng.

Thẩm Từ tự mình tìm tới.

Hắn đẩy tung cánh cổng nhà, mang theo hơi lạnh thấu xương khắp người.

“Đường Ninh, Ngọc Nhi sắp không xong rồi, nàng mau đưa tuyết liên ra đây, coi như ta thiếu nàng một ân tình.”

Ta đang ngồi dưới hành lang cắt tỉa chậu hoa lạp mai bị khô héo.

“Thẩm Từ, ngươi còn chưa nhìn rõ cục diện hiện tại sao?”

Ta không ngẩng đầu, nhấp kéo cắt đi một cành cây khô.

“Nàng nhất quyết thấy c.h.ế.t mà không cứu sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Ta Chết Trong Lãnh Cung, Thẩm Từ Đang Tổ Chức Tiệc Sinh Nhật Cho Sủng Phi Bùi Ngọc Của Hắn - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD