Ngày Ta Chết Trong Lãnh Cung, Thẩm Từ Đang Tổ Chức Tiệc Sinh Nhật Cho Sủng Phi Bùi Ngọc Của Hắn - Chương 8
Cập nhật lúc: 21/07/2026 14:02
“Mỗi một nhát d.a.o đều là đòi nợ thay cho em.”
Ta cười đến mức nước mắt lã chã rơi xuống.
Từng có thời ta ngỡ mình chỉ là một khúc gỗ vô hồn, sưởi mãi chẳng ấm, cũng chẳng thể sống nổi.
Nhưng giờ đây lại được nằm trọn trong vòng tay của một người yêu ta như chính mạng sống của mình.
13
Cuộc sống sau khi kết hôn diễn ra đặc sắc hơn nhiều so với hình dung của ta.
Bùi Yến thực sự đã giữ đúng lời hứa, để ta có thể ngang nhiên tự do xưng bá ở đất kinh thành.
Mấy cô tiểu thư quý tộc từng nhạo báng ta là “con gái thương gia”, giờ đây mỗi khi chạm mặt ta đều phải cung kính hành lễ.
Thế nhưng ta chẳng hề để tâm tới những lễ nghi khách khí ấy.
Ta bận rộn bàn bạc cùng Bùi Yến cách thức để đưa công việc làm ăn của Đường gia vươn vòi ra khắp cõi Nam Bắc.
“A Ninh, Hoàng huynh muốn em dẫn đoàn đi một chuyến tới vùng biên giới.”
Một ngày nọ, Bùi Yến cầm trên tay tờ tấu cấp báo từ biên quan, sắc mặt có chút nghiêm nghị:
“Đám dân du mục dạo gần đây liên tục quấy nhiễu các đoàn thương buôn, chúng ta cần một người vừa có uy vọng vừa có tiềm lực tài chính tới trấn giữ cục diện.”
Ta nhếch nhướn đôi lông mày:
“Ngài không sợ ta bị đám manh tộc ngoài biên ải cướp mất sao?”
Bùi Yến mỉm cười b.úng nhẹ vào trán ta một cái:
“Nếu em mà bị cướp thật, ta sẽ đích thân dẫn ba nghìn tinh binh san bằng vương cung của bọn chúng.”
“Có điều... lần này ta cũng đi cùng.”
Ta cũng bật cười theo.
Đây chính là Bùi Yến.
Ngày chúng ta khởi hành tới vùng biên giới, kinh thành lại trúng vào đợt tuyết rơi ngập trời.
Nhưng lần này, trên người ta khoác chiếc áo choàng lông hồ ly đỏ thượng hạng, trên tay ôm chiếc bình sưởi do chính Bùi Yến đích thân pha chế chuẩn bị cho ta.
Đoàn thương buôn nối đuôi phía sau kéo dài hàng dặm, khí thế hùng hậu ngút trời.
Khi đi qua con đường mà năm xưa ta cùng Thẩm Từ từng bước qua, ta vén tấm rèm cửa xe lên nhìn ra ngoài một cái.
“Em đang nghĩ gì thế?”
Bùi Yến cưỡi trên lưng ngựa, ngoái đầu lại hỏi ta.
“Em đang nghĩ, đợt tuyết của kiếp này, sao trông lại ấm áp đến thế.”
Bùi Yến bật cười lớn một tiếng, thúc ngựa tiến lại gần xe, vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy các đầu ngón tay ta:
“Bởi vì trận gió của kiếp này, đã có người đứng ra che chắn giùm em rồi.”
14
Chúng ta ở lại vùng biên giới suốt ba năm liền.
Trong ba năm này, ta không chỉ mở rộng con đường làm ăn của Đường gia ra tận ngoài cửa ải, mà còn tài trợ thành lập vài ngôi trường tư thục miễn phí cho địa phương.
Còn Bùi Yến thì dựa vào chiếc hổ phù đó, càn quét sạch bóng các thế lực nhỏ lẻ quấy nhiễu vùng biên giới.
Các tướng sĩ nơi biên quan hễ nhắc tới chúng ta là không một ai không giơ ngón tay cái tán thưởng.
Bọ họ không còn gọi ta là “Thẩm phu nhân”, cũng không gọi ta là “Đường tiểu thư” nữa.
Họ gọi ta là “Đường Tướng quân”.
Bởi vì có một lần, bộ tộc mạn đen tập kích ban đêm, chính ta đã đích thân dẫn đội gia nhân hộ viện của Đường gia dốc sức cố thủ kho lương, mới giúp tướng sĩ không bị đứt đoạn lương thực.
Ngày trở về kinh thành vừa vặn trúng dịp Tết Trung thu.
Hoàng đế đích thân ra ngoài thành đón tiếp, Trưởng công chúa lại càng đứng đợi sẵn ở cổng thành từ sớm.
Bà nhìn gương mặt rám nắng hơi ngăm nhưng lại tràn đầy thần thái rạng rỡ của ta, cất lời cảm thán: “A Ninh, cháu đi biền biệt ba năm, trái lại càng lúc càng trở nên xinh đẹp ra.”
“Điều đó là đương nhiên rồi.”
Bùi Yến từ phía sau tiến lại gần, trên tay còn dắt theo một đứa bé ba tuổi kháu khỉnh.
Đó là con trai của chúng ta, đặt tên là Bùi Ổn.
Hàm ý kiếp này, tất cả chúng ta đều sẽ bước đi một cách vững vàng bình ổn.
Ta khom lưng bế lấy cậu bé, ngước nhìn pháo hoa rực rỡ khắp kinh thành, trong lòng bình thản không hề gợn lên một làn sóng nhỏ.
15
Ngôi nhà cổ cũ của Thẩm gia hiện tại đã biến thành một Từ thiện đường.
Chuyên cưu mang những đứa trẻ mồ côi và người già không nơi nương tựa.
Mỗi năm ta đều tự mình tới đó một chuyến để thăm nom lũ trẻ.
Bùi Yến thỉnh thoảng lại trêu đùa: “Em làm thế này là đào rỗng cả nền móng của Thẩm Từ rồi đấy.”
“Đã là đồ đạc của kẻ quá cố, đem ra tích đức chẳng phải vừa vặn hay sao?”
Một ngày nọ, ta ngồi ở hậu viện Từ thiện đường, ngắm nhìn đống trẻ con nô đùa vui vẻ.
Đột nhiên, một cậu bé chạy tới, trên tay cầm một mảnh giấy ố vàng.
“A cô Đường, con nhặt được cái này trong kẽ đá đằng kia.”
Ta đón lấy nhìn qua, không ngờ lại là nét chữ năm xưa của Thẩm Từ.
Trở trên viết một hàng chữ nguệch ngoạc xiêu vẹo:
“Ninh Nhi, nếu được làm lại một lần nữa, ta nhất định sẽ không phụ lòng nàng.”
Ta nhìn dòng chữ ấy, chỉ cảm thấy có chút buồn cười.
Ta tiện tay ném mảnh giấy đó vào chậu than hồng bên cạnh.
“A Ninh, em đang xem gì thế?”
Bùi Yến chẳng biết đã bước tới sau lưng ta từ lúc nào.
Trên tay hắn cầm một chiếc áo choàng khoác, nhẹ nhàng khoác lên vai ta.
“Xem mấy tờ giấy vụn vô ích thôi.”
Ta xoay người lại, tự nhiên tựa trọn vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
“Chúng ta về nhà thôi, Ổn Nhi còn đang đợi ăn bánh trung thu kìa.”
“Được, về nhà.”
Ánh tà dương kéo dài bóng hai người chúng ta.
Nhưng ta không còn e sợ bất kỳ sóng gió nào nữa.
Bởi vì ta không những có tiền, mà ta còn sở hữu một đôi chân có thể vững vàng cất bước giữa bão tuyết.
Thẩm Từ, cảm ơn sự tuyệt tình của ngươi ở kiếp trước.
