Ngày Ta Xuất Quan, Cả Tông Môn Đòi Ta Chém Đại Trận - Chương 2
Cập nhật lúc: 18/07/2026 15:01
Từng hàng tin nhắn hiện lên:
[Người dùng ‘Tiểu Điệp - Tiên t.ử đẹp nhất Hợp Hoan Tông’ yêu cầu kết bạn với bạn, lời nhắn: Đại lão! Cầu hỗ trợ c.h.é.m giúp!]
[Lão Hắc - Thợ rèn Luyện Khí Tông’ mời bạn tham gia nhóm chat ‘Giới tu chân hỗ trợ c.h.é.m một nhát (Nhóm uy tín)’.]
[Thanh Tâm chân nhân - Đan Đỉnh Các’ gửi cho bạn một đường link hỗ trợ: ‘Giúp c.h.é.m một nhát! Cực phẩm Độ Kiếp Đan, c.h.é.m xong chia cho ngài một viên!’]
Ta: “...”
Ta ngẩng đầu, nhìn Đại trưởng lão đang đỏ mặt vì kích động bên cạnh, người mà bây giờ tự giới thiệu tên là Vương Đại Chùy.
“Vương... Đại Chùy.” Cái tên này làm khóe miệng ta giật giật: “Đây rốt cuộc là vật gì? Tại sao chỉ cần nhấn một cái là có thể... c.h.é.m giá?”
Vương Đại Chùy nhiệt tình khoác vai ta, cơ thể ta cứng đờ.
“Lão tổ, ngài bế quan lâu quá nên lạc hậu rồi!” Ông ta kéo ta sang một bên, hạ thấp giọng như đang truyền thụ bí kíp tuyệt thế.
“Đây là Phát Đao Đao! Nền tảng hỗ trợ tu hành mới nhất, hot nhất giới tu chân!”
“Ngài xem này.” Ông ta lấy ngọc giản ra lướt lướt mấy cái, trên màn hình lập tức hiện ra đủ loại vật phẩm lóa mắt:
Phi kiếm, đan d.ư.ợ.c, phù lục... thậm chí còn có cả “ấu thú linh thú”.
“Ở đây cái gì cũng có! Giá niêm yết đều bị ảo, nhưng không sao!” Mắt ông ta sáng lên: “Chúng ta có thể c.h.é.m! Phát động thân bằng hảo hữu giúp c.h.é.m, c.h.é.m về không đồng là lấy miễn phí!”
“Vậy tia linh lực vừa nãy hút của ta là...”
“Ồ, đó là quy tắc của Phát Đao Đao.” Vương Đại Chùy nói như thể đó là điều hiển nhiên: “Tu vi càng cao, linh lực càng tinh thuần thì giá trị c.h.é.m được càng nhiều.”
“Tia linh lực của lão tổ ngài, bằng chúng con c.h.é.m cả mấy ngày đấy! Nhưng mà…” Ông ta xoa xoa tay: “Dùng linh lực tất nhiên sẽ hao tổn chút tu vi, nhưng so với bảo bối miễn phí thì đáng là gì!”
“Vậy nên…” Ta chỉ vào đám đông vẫn đang hăng say ở quảng trường, “Họ không đi tu luyện, mà là... đang c.h.é.m giá?”
“Tu luyện chậm lắm! Chém được một nguyên liệu cực phẩm, có thể tiết kiệm bao nhiêu năm công sức thu thập?”
“Chém được một viên đan d.ư.ợ.c cao cấp, có thể vượt qua bao nhiêu bình cảnh? Đây mới là cách tu luyện của thời đại mới! Hiệu suất là trên hết!”
Ta cảm thấy thế giới quan được xây dựng suốt nghìn năm của mình đang “rắc rắc” vỡ vụn.
“Đi, lão tổ, con dẫn ngài đi dạo tông môn bây giờ! Ngài cảm nhận chút hơi thở thời đại mới đi!”
Vương Đại Chùy không nói hai lời, kéo ta đi thẳng.
7
Điểm dừng đầu tiên, Tàng Kinh Các trước kia.
Trước cửa treo một tấm biển hiệu mới tinh:
[Điểm giao nhận chuyển phát nhanh Vấn Thiên Tông (Nơi tạm trữ).]
Bên trong chỉ có từng chồng bưu kiện dán bùa chú.
Vài đệ t.ử đạp phi kiếm, “vèo” một cái bay vào, đặt xuống mấy chiếc hộp rồi lại “vèo” bay ra, miệng vẫn không quên hô lớn:
“Tòa nhà số 3 khu Đông, hàng hỏa tốc!”
Một đệ t.ử không kiểm soát được, phi kiếm đ.â.m sầm vào khung cửa, ngã chổng vó, bưu kiện rơi vung vãi khắp đất.
Từ trong đó lăn ra mấy viên “Chu Quả trăm năm” có vẻ ngoài khả nghi.
Đệ t.ử quản sự bên cạnh chẳng buồn ngẩng đầu, cầm ngọc giản quét mã, lẩm bẩm:
“Lại là quả của cái cửa hàng hoàn tiền kia, phẩm chất không ra gì.”
Ta: “...”
Điểm dừng thứ hai, phòng luyện đan.
Hơi nóng phả vào mặt, mang theo một mùi... kỳ quái pha trộn giữa đường cháy và hương liệu.
Trên lò đan khổng lồ dán khẩu hiệu lấp lánh:
[Chạy số lượng! Đan d.ư.ợ.c hoàn tiền cho đ.á.n.h giá năm sao! Mua mười tặng một!]
Lý Tiêm Tiêm, vị nhị trưởng lão có khí chất lạnh lùng kia, đang nghiêm túc chỉ huy độ lửa.
Thấy ta tới, bà chỉ khẽ gật đầu, sau đó tiếp tục nói với đệ t.ử khống chế lửa:
“Mẻ ‘Đan đ.á.n.h giá tốt’ này độ lửa là mấu chốt, phải luyện ra hiệu ứng ánh sáng cầu vồng, chụp ảnh mới đẹp, người mua mới dễ cho đ.á.n.h giá tốt.”
Bà thậm chí còn tranh thủ giải thích với ta một câu:
“Lão tổ thứ lỗi, đ.á.n.h giá xấu ảnh hưởng đến thứ hạng và lưu lượng truy cập.”
Ta: “...”
Điểm dừng thứ ba, hậu sơn.
Nơi này trước kia là nơi đệ t.ử luyện kiếm, cảm ngộ tự nhiên.
Giờ đây, một nhóm đệ t.ử đang ngồi xổm dưới đất, vây quanh một mảnh ngọc giản, đang... viết cái gì đó.
“Mau nghĩ xem còn từ gì nữa? ‘Thanh kiếm này thổi lông tóc cũng đứt, thực là vật phẩm thiết yếu khi đi lại trong giới tu chân, g.i.ế.c người cướp của’? Có thẳng thắn quá không?”
“Hay là thêm câu ‘Chưởng quầy rất t.ử tế, lần sau lại tới’?”
“Đúng đúng đúng! Phải phối thêm mấy bức ảnh! Ngươi đặt phi kiếm cho đẹp vào, phía sau dùng Vân Vụ Thuật tạo chút ánh sáng nền!”
Họ đang viết... văn mẫu đ.á.n.h giá tốt.
Vương Đại Chùy thấy sắc mặt ta tái mét, vội vàng an ủi:
“Lão tổ, quen rồi sẽ thấy bình thường.
“Đây đều là để kiếm linh thạch, duy trì chi phí tông môn mà. Ngài nhìn đằng kia xem...”
Ông ta chỉ vào Đại Trận Hộ Sơn đang có quầng sáng hơi ảm đạm phía xa.
“Bảo trì cần linh thạch, tu luyện cần tài nguyên. Giờ đều lên mạng mua rồi, không dựa vào c.h.é.m giá tiết kiệm tiền, tông môn sớm đã không trụ nổi rồi.”
Ta im lặng.
Có vẻ... cũng có lý nhỉ?
Nhưng cách này cũng quá là...
8
“Lão tổ.” Vương Đại Chùy lại gần, giọng đầy dụ dỗ: “Tu vi ngài thông thiên, ở trong cái Phát Đao Đao này, chính là người chơi gian lận sống đấy!”
“Vừa nãy ngài thử rồi đấy, hiệu quả lắm! Hay là... mình chơi ván lớn đi?”
Ta: “Chơi ván lớn gì?”
“Con có bạn của bạn, nói họ lập một nhóm vạn người, muốn c.h.é.m một món ‘tàn khuyết tiên khí’, đang thiếu những cao thủ đỉnh cao như ngài ngồi trấn giữ.”
“Chém được rồi, chia theo mức đóng góp! Tu vi như ngài, ít nhất cũng chia được một mảnh vụn chứ?”
Tiên khí? Mảnh vụn?
Tim ta đập nhanh hơn một nhịp.
“Thế này... đầu cơ trục lợi, sao có thể là chính đạo? Tu hành phải chân đạp thực địa...”
“Lão tổ! Thời đại thay đổi rồi! Đây gọi là chia sẻ tài nguyên, đôi bên cùng có lợi!”
“Ngài bế quan nghìn năm thì chân đạp thực địa, nhưng xuất quan chẳng phải cũng ngơ ngác sao?”
Ông ta kéo ta ngồi xuống ghế đá bên cạnh, kiên nhẫn khuyên bảo:
“Ngài thử đi! Trước hết cứ giúp con c.h.é.m vài món nhỏ, cảm nhận một chút đã!”
