Ngày Ta Xuất Quan, Cả Tông Môn Đòi Ta Chém Đại Trận - Chương 4
Cập nhật lúc: 18/07/2026 15:01
Có lẽ, thực sự phải dùng cách của họ mới có thể phá cục?
“…Chém thế nào?” Ta khô khốc hỏi.
Vương Đại Chùy cười toét miệng.
“Ngài cứ chờ xem!”
10
Đại hội toàn tông được tổ chức tại quảng trường tông môn.
Chủ đề: [Hỗ trợ lão tổ, c.h.é.m phá Thiên Đạo!]
Vương Đại Chùy đứng trên đài cao dựng tạm, cầm một mảnh ngọc giản khuếch đại âm thanh (cũng là c.h.é.m được), khí thế hừng hực nói:
“Đồng chí! Đệ t.ử! Bây giờ chính là thời khắc sống còn của Vấn Thiên Tông chúng ta!”
“Lão tổ xuất quan là cơ duyên lớn nhất của chúng ta! Mà cơ duyên đó, nằm ở trên Phát Đao Đao!”
“Mục tiêu của chúng ta…”
Đệ t.ử bên dưới đồng thanh hét lớn: “Gói quà tặng cảm ngộ Thiên Đạo!”
“Nhiệm vụ của chúng ta…”
“Chém! Chém! Chém!”
Ta ngồi trên “Ghế riêng của lão tổ” được đặc biệt bố trí trên đài, toàn thân không thoải mái.
Nhìn đám t.ử tôn cháu chắt đen nghịt, sục sôi bên dưới, ta cảm thấy mình không phải là sắp phi thăng.
Mà là sắp bị đem đi tế lễ.
Vương Đại Chùy bắt đầu triển khai kế hoạch tác chiến.
“Đệ t.ử ngoại môn Trương Thiết Trụ!”
Một chàng trai trẻ thật thà chạy lên đài, hơi căng thẳng nhưng ánh mắt rất sáng.
“Có!”
“Ngươi quen biết rộng nhất, phụ trách ‘Nhóm kéo người mới’! Đề ra sách lược, phát triển hệ thống! Phải đảm bảo trong ba ngày, đường link hỗ trợ của chúng ta được trải rộng khắp toàn bộ các phe phái hữu nghị giới tu chân ở Đông Châu!”
“Tuân lệnh! Trưởng lão! Con đã liên hệ với hơn ba trăm người quản lý các nhóm hỗ trợ c.h.é.m giá rồi!”
Ta: “…”
“Chấp sự nội môn Triệu Tiền Tôn!”
“Có!”
“Ngươi phụ trách ‘Nhóm hỗ trợ’! Liệt kê danh sách tất cả các tông môn, tán tu mà chúng ta nợ ân tình hoặc nợ chúng ta ân tình!”
“Lần lượt liên hệ, mềm mỏng thuyết phục, khẩn thiết cầu xin! Phải đảm bảo bọn họ đều tới c.h.é.m một nhát! Nhớ kỹ, lời lẽ phải cảm động!”
“Tuân lệnh! Bài văn mẫu đã chuẩn bị xong rồi: ‘Lão tổ nghìn năm, phá quan mà ra, chỉ cầu một nhát, giúp ngài phi thăng, công đức vô lượng!’”
Ta: “…”
Cái bài văn mẫu quỷ quái gì thế này!
“Nhị trưởng lão Lý Tiêm Tiêm!”
Lý Tiêm Tiêm lạnh lùng khẽ gật đầu.
“Ngươi có văn b.út tốt nhất, phụ trách ‘Nhóm nội dung’! Biên… viết những câu chuyện c.h.é.m giá cảm động sâu sắc!”
“Phải làm nổi bật sự gian khổ của lão tổ và thành ý của chúng ta!”
“Phấn đấu lên được vị trí đề cử của nền tảng, thu hút thêm nhiều người hỗ trợ!”
Lý Tiêm Tiêm không chút biểu cảm:
“Đang soạn thảo. Tiêu đề tạm định: ‘Lão tu sĩ bế quan nghìn năm, nguyện vọng cuối cùng: Chỉ muốn được c.h.é.m một nhát’.”
Trước mắt ta tối sầm lại. Cứu ta với.
“Tất cả các đệ t.ử còn lại, theo độ cao thấp của tu vi, chia thành ba đội ngũ! Luân phiên! Hai mươi tư giờ không gián đoạn! Chia sẻ! Lan tỏa! Cầu hỗ trợ!”
“Nhớ kỹ! Đây không phải là một lần c.h.é.m giá bình thường!”
“Đây là cuộc thánh chiến dẫn tới sự huy hoàng của Vấn Thiên Tông chúng ta!”
“Lão tổ đang nhìn chúng ta!”
Tất cả mọi người “vèo” một cái nhìn về phía ta, ánh mắt rực cháy.
Ta nặn ra một nụ cười gượng gạo.
“Vậy thì…” Vương Đại Chùy hít sâu một hơi, quay sang ta, giọng điệu vô cùng nghiêm trọng.
“Lão tổ, mời ngài quay một đoạn quảng cáo hỗ trợ.”
“Chúng con cần lời kêu gọi của ngài để tăng sức lan tỏa.”
Ta bị kéo đến trước một tấm gương nước.
Vương Đại Chùy đích thân chỉ đạo:
“Lão tổ, biểu cảm phải chân thành, mang theo chút đáng thương.”
“Lời thoại rất đơn giản: ‘Bế quan nghìn năm, không bằng c.h.é.m giá một ngày. Đạo hữu, giúp lão phu, c.h.é.m một nhát nhé.’”
Ta muốn c.h.ế.t.
Tu vi nghìn năm, lúc này chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ mà chui xuống.
Nhưng nhìn những khuôn mặt tha thiết bên dưới…
Ta hướng về phía gương nước, đờ đẫn lên tiếng:
“Bế quan nghìn năm… không bằng c.h.é.m giá một ngày.”
“Đạo hữu… giúp lão phu…”
“Chém một nhát nhé.”
Giọng khô khốc, không chút cảm xúc.
Vương Đại Chùy lại giơ ngón tay cái lên:
“Tốt! Có cảm giác mệt mỏi, càng dễ lay động lòng người! Dùng đoạn này!”
Rất nhanh, đoạn “quảng cáo” này được phối với âm nhạc bi thương và hình ảnh đặc tả mái tóc trắng, y phục trắng của ta, lan truyền khắp các nhóm và các vòng kết nối.
11
Đường link hỗ trợ lan truyền như virus.
Ngày đầu tiên, tiến độ từ 0% lao lên 70%.
Mảnh ngọc giản của ta bị thông báo hỗ trợ tràn ngập, những lời chúc phúc từ khắp mọi nơi lần lượt kéo đến:
[Triệu chưởng môn của Thanh Vân Tông đã hỗ trợ! Chúc lão tổ sớm đăng tiên giới! ]
[Tiền trưởng lão của Liên Minh Tán Tu đã hỗ trợ! Sau khi phi thăng đừng quên kéo huynh đệ một cái! ]
[Tiểu Điệp của Hợp Hoan Tông đã hỗ trợ~ Ca ca phi thăng rồi nhớ đến tìm người ta chơi nhé~]
Ta không chút biểu cảm tắt tin nhắn riêng.
Ngày thứ hai, tiến độ ổn định đẩy tới 95%.
Bầu không khí toàn tông căng thẳng như chờ đợi thiên kiếp.
Các đệ t.ử luân phiên nhìn chằm chằm thanh tiến độ, ăn Tịch Cốc Đan cho qua bữa, ngồi thiền tiện thể trông chừng, c.h.é.m giá chính là tu luyện.
Ta thì cảm nhận được, cùng với sự hội tụ của vô số linh lực hỗ trợ, khí tức “Cảm ngộ Thiên Đạo” ở đầu kia đường link dường như ngày càng chân thực hơn?
Chẳng lẽ… thực sự khả thi?
Chiều ngày thứ ba, thanh tiến độ dừng lại ở 99.99%.
Không nhúc nhích nữa.
“Sao không nhúc nhích nữa?”
“Nhanh lên! Chỉ thiếu một chút xíu thôi!”
Các đệ t.ử sốt ruột giậm chân.
Vương Đại Chùy sắc mặt nghiêm trọng, không ngừng làm mới trang.
Trang web cuối cùng cũng hiện ra thông báo:
“Cần mời ‘3 người dùng mới chưa từng đăng ký Phát Đao Đao’ hỗ trợ.”
Quảng trường rơi vào im lặng.
“Người dùng mới chưa từng đăng ký?” Giọng Vương Đại Chùy khô khốc: “Toàn bộ Đông Châu, còn nữa không?”
Trương Thiết Trụ mặt mày ủ rũ:
“Trưởng lão… người có thể tìm được đều tìm cả rồi, các vị tiền bối bế quan mấy chục năm cũng bị con đào ra để đăng ký cả rồi.”
“Phàm nhân thì sao?” Có người hỏi.
“Phàm nhân không có linh lực, không đăng ký được.”
Sự tuyệt vọng lan tràn.
Vương Đại Chùy đột ngột nhìn về phía ta, ánh mắt điên cuồng:
“Lão tổ! Ngài có biết thân ngoại hóa thân không? Hóa ra ba phân thân là được mà!”
Sắc mặt ta xanh mét:
“Hồ đồ! Linh lực của hóa thân và bản tôn đồng nguồn, không tính là người dùng mới!”
“Vậy… vậy chúng ta tìm Ma đạo?
