Ngày Tháng Làm Độc Phụ Của Thế Tử Phi - Chương 4

Cập nhật lúc: 09/09/2026 06:01

Hắn nhíu mày, dường như không hiểu nhìn ta: "Ngươi khóc cái gì? Ta chỉ nói đùa thôi! Ngươi nghĩ ta muốn truyền ra ngoài, dính líu với ngươi sao?”

Thấy ta vẫn không ngừng khóc, hắn bực bội nói: "Thôi được! Ngươi đừng khóc nữa! Nếu còn khóc… Ta sẽ hôn ngươi đấy!"

Ta: "???"

Giây tiếp theo, người kia cúi đầu xuống, môi áp lên môi ta, hơi thở ấm áp tức thì phả vào mặt ta.

Không phải chứ, hắn thật sự hôn sao???

5

Vì bị xúc phạm, ta nhất thời quên mất việc khóc. Khi phản ứng lại được, ta liền tát cho hắn một cái.

"Ngươi! Ngươi vô sỉ! Có bản lĩnh thì giế-t ta đi! Nếu không, Ninh Triêu Triêu ta nhất định sẽ giế-t ngươi, báo thù cho nỗi nhục hôm nay!"

Người kia lại bị ta tát một cái, tức giận trừng mắt.

"Ngươi lại đá-nh ta! Rõ ràng là ngươi tự nói, khóc thì hôn một cái sẽ không khóc nữa… Ngươi đúng là kẻ lừa gạt!"

Ta thật sự chịu thua rồi.

"Ngươi là ai? Ta nói câu đó khi nào? Ta căn bản không quen biết ngươi! Ngươi cái tên đăng đồ t.ử này, đừng có ngụy biện."

Như thể đã liều mạng, người kia cũng không nói gì nữa, bọn ta đá-nh nhau trên giường.

Không ngờ, tiếng động truyền ra ngoài. Chẳng bao lâu sau, một loạt tiếng bước chân vang lên.

Bên ngoài truyền đến giọng nói của Vương ma ma - người hầu bên cạnh Cảnh lão phu nhân.

"Thế t.ử phi, lão nô vâng lệnh lão phu nhân tuần tra trong phủ, xin Thế t.ử phi mở cửa."

Ta thầm mắng một câu xui xẻo, bịt miệng người kia lại hỏi: "Chuyện gì vậy?"

Vương ma ma nói giọng quan phương: "Chuyện này lão nô không tiện nói! Đây là lão phu nhân đích thân phân phó, xin Thế t.ử phi phối hợp, đừng khiến lão nô khó xử."

Ta hạ thấp giọng, nghiêm khắc hỏi người bên cạnh:

"Ngươi không phải là kẻ trộm đấy chứ? Ngươi có phải đã trộm thứ gì không?"

Người kia cười một tiếng, l.i.ế.m môi.

"Sao ngươi biết?"

Nói xong, hắn kéo tay ta, đặt lên n.g.ự.c hắn. Cảm giác chạm phải một quyển sổ vuông vức.

Trong lòng ta lập tức có suy đoán. Lý do ta ở lại hầu phủ, chưa vội rời đi là để lấy được chứng cứ hầu phủ thông đồng với Lễ Vương, mưu phản.

Năm đó Cảnh Hầu trấn thủ biên cương phát hiện một mỏ sắt  nhưng không báo lên triều đình mà lén lút đúc v.ũ k.h.í, giúp Lễ Vương tranh đoạt ngôi vị. Nào ngờ Cảnh Hầu ngoài ý muốn t.ử trận, kế hoạch tranh đoạt ngôi vị của Lễ Vương cũng thất bại. Đương kim thánh thượng dưới sự phù tá của cha ta, đã lên ngôi.

Bao năm qua, Lễ Vương vẫn không từ bỏ dã tâm. Cảnh Thiếu Ngôn chính là tai mắt của hắn ở kinh thành. Việc tòng quân cũng là do Lễ Vương sắp đặt.

Nghĩ đến đây, ta vén áo hắn ra, lấy sổ sách ra.

"Để ta xem thử!"

Người kia không kịp phòng bị, bị ta vén áo, để lộ cơ n.g.ự.c rắn chắc, cả khuôn mặt đều đỏ lên.

"Ngươi làm gì vậy!"

Nhưng ta đâu còn tâm trí để ý đến hắn?

Cúi đầu xem xét quyển sổ trước mắt, phát hiện đúng là sổ sách ghi chép việc Cảnh Hầu lén đúc v.ũ k.h.í cho Lễ Vương năm đó!

Có thứ này trong tay, cả hầu phủ không ai có thể thoát!

"Tốt quá! Lần này Cảnh Thiếu Ngôn chế-t chắc rồi!"

Người kia lại giật lấy quyển sổ trong tay ta, nhét vào n.g.ự.c áo.

"Ngươi định đi tố cáo bọn bọn họ? Không được! Chưa đến lúc!"

Trong lòng ta chỉ nghĩ đến cảnh sự việc bại lộ, cả nhà Cảnh Thiếu Ngôn bị tru di. Làm sao còn đợi được nữa?

Ta tức giận nói: "Ta không đợi được nữa! Bây giờ ta phải đi tố cáo bọn họ!"

Vừa định đứng dậy, lại bị kéo về giường. Sự chần chừ này khiến Vương ma ma bên ngoài sinh nghi.

"Thế t.ử phi! Ngươi đang làm gì vậy? Mau mở cửa! Chẳng lẽ, trong phòng có người? Nếu không mở cửa, đừng trách lão nô không khách sáo!"

Trong lòng ta lo lắng, lại không chịu buông tay, nhất định phải giành lấy sổ sách với người kia.

Thấy Vương ma ma sắp phá cửa xông vào, người kia đẩy ta ra, nhanh ch.óng nhảy lên xà nhà. Tốc độ đó, như con nhện vậy...

Giây tiếp theo, cửa phòng bị người bên ngoài đẩy mạnh mở ra.

Hồng Thự bị người ta giữ vai, mặt đầy bất bình.

"Tiểu thư! Nô tì ngăn bọn họ không cho vào, bọn họ cứ xông vào!"

Ta cố định thần, khoác áo ngoài vào, lạnh lùng nhìn Vương ma ma trước mặt.

"Vương ma ma, ngươi to gan thật, dám tự tiện xông vào phòng ngủ của bổn Thế t.ử phi."

6

Vương ma ma đứng đó, miệng thì vấn an ta nhưng thái độ chẳng có chút cung kính nào.

"Lão nô bái kiến Thế t.ử phi. Xin Thế t.ử phi đừng trách, lão nô cũng chỉ sợ lão phu nhân đợi sốt ruột nên mới thất lễ với người."

Ngay lập tức, ta tát mạnh vào mặt bà ta.

"Còn biết mình là nô tài sao? Hôm nay dám xông vào phòng ngủ của ta, ngày mai chẳng phải sẽ xông cả vào phòng Thế t.ử ư? Đừng có lấy mẫu thân ra làm cớ, ta không tin bà ấy lại sai người đến lục soát phòng nhi tức giữa đêm hôm khuya khoắt! Nếu chuyện này truyền ra ngoài, người ta còn tưởng mẫu thân là bà bà ác độc chuyên làm khó tân phụ!"

Lời của ta khiến Vương ma ma tức đến bốc khói, gương mặt đầy thịt của bà ta nhăn nhúm lại.

"Ngươi! Ngươi dám đá-nh ta?"

Ta cười lạnh: "đá-nh ngươi thì sao! Trong hầu phủ này, ta là Thế t.ử phi, ngươi là nô tài. Ta là chủ, ngươi là tớ, lẽ nào ta không được đá-nh ngươi? Bán đứt ngươi cũng chỉ là chuyện một lời nói mà thôi!"

Nếu là người hầu bình thường, tất nhiên ta không muốn làm khó. Nhưng Vương ma ma này là ch.ó săn của Cảnh lão phu nhân. Cậy được sủng ái nên trước đây không ít lần làm khó ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Tháng Làm Độc Phụ Của Thế Tử Phi - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD