Ngày Thứ Ba Sau Khi Ta Cởi Bỏ Quan Bào - Chương 3
Cập nhật lúc: 08/09/2026 16:03
Xe của Lan vương đi đến bên cạnh chúng ta rồi dừng lại.
“Lục đại nhân?”
Bùi Ngọc thò người ra khỏi xe.
Huynh trưởng chắp tay.
“Lan vương gia vạn an.”
Bùi Ngọc nhìn ta đang đứng phía sau huynh trưởng.
Hắn xuống xe, cởi áo choàng của mình đưa cho huynh trưởng.
“Đây là vị muội muội kia của Lục đại nhân phải không? Vừa khỏi bệnh không lâu, không thể lại để bị lạnh.”
Thấy huynh trưởng khoác áo choàng cho ta, hắn lại mời chúng ta ngồi xe của hắn vào cung.
Đường tuyết khó đi, huynh trưởng bèn đồng ý.
Ngồi trong xe, Bùi Ngọc cười nói:
“Lục đại nhân và Lục cô nương trông rất giống nhau.”
Ta vẫn luôn cúi đầu, mặc cho huynh trưởng xoay xở ứng phó.
Đến yến tiệc, ánh mắt Bùi Tranh thường như có như không rơi về phía ta.
Điều đó khiến ta đứng ngồi không yên.
Trong bữa tiệc, huynh trưởng bị mấy vị lão thần kéo đi nói chuyện.
Ta đứng dưới hành lang ngắm tuyết, bỗng nhiên bả vai ấm lên.
Chiếc áo choàng ban nãy còn đưa cho Bùi Ngọc lại phủ lên vai ta.
“Nói ra thì, ta và Lục cô nương từng gặp nhau một lần.”
Ta đưa tay đón lấy một bông tuyết.
“Vậy sao? Ta bệnh nhiều năm, quanh năm ở chốn khuê phòng, không nhớ được.”
Bùi Ngọc cười dịu dàng:
“Năm ấy mùa xuân, mưa bụi giữa hoa hạnh, ta cưỡi ngựa phóng qua phố dài.”
Trong đầu ta bất giác nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó.
Ta cười nói:
“Ta có ấn tượng.”
Bùi Ngọc còn định nói gì đó thì lúc này Bùi Tranh sải bước tới.
“Bùi Ngọc, mẫu hậu tìm ngươi.”
Bùi Ngọc bị hắn đuổi đi. Hắn cụp mắt, ánh nhìn rơi xuống chiếc áo choàng trên vai ta.
Sau đó, ánh mắt hắn dịch lên, dừng trước tai trái của ta.
Để tránh sinh chuyện, trước khi ra khỏi nhà hôm nay, ta đã dùng phấn che nốt ruồi kia.
Hắn khẽ cười:
“Gió ở hành lang lớn, thân thể Lục cô nương yếu, vẫn nên vào trong đi.”
06
Trong yến tiệc, chén rượu đan xen, khách khứa nâng chén không ngừng.
Ta ngồi cách huynh trưởng không xa.
Hoàng hậu nương nương từ ái, kéo mấy vị mệnh phụ nói chuyện, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía ta.
Ta biết đó là ánh mắt xem xét con dâu.
Hoàng hậu cũng là mẹ ruột của Bùi Ngọc.
Lan vương không tranh không đoạt, chỉ muốn làm một vị vương gia nhàn tản.
Hoàng hậu bèn dồn hết tâm tư vào việc chọn cho hắn một mối hôn sự tốt.
Lục gia cũng là danh môn vọng tộc.
Ta là đích nữ Lục gia, huynh trưởng là Lễ bộ thị lang, bản thân ta từng đọc sách, dung mạo cũng không tệ.
Nếu là gia đình bình thường, điều kiện của ta có thể nói là thuộc hàng tốt nhất.
Nhưng đặt ở Lan vương phủ thì lại có vẻ hơi trèo cao.
Ta cúi đầu uống trà.
Đột nhiên nghe hoàng hậu cười nói:
“Cô nương Lục gia kia, ngẩng đầu lên để bổn cung nhìn xem.”
Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung lại.
Ta đành đặt chén trà xuống, chậm rãi ngẩng đầu.
Ánh mắt hoàng hậu dừng trên mặt ta trong chốc lát.
Sau đó ý cười càng sâu hơn.
“Là một đứa trẻ đoan trang. Rất giống Lục đại nhân. Lục đại nhân, muội muội của ngươi giấu kỹ thật đấy.”
Huynh trưởng đứng dậy đáp lời:
“Xá muội lâu nay bệnh tật, không thường gặp người.”
“Không sao, không sao. Đã khỏi bệnh thì phải ăn thêm những thứ bổ dưỡng.”
Hoàng hậu nương nương lập tức ban cho ta một chén yến sào.
“Đúng rồi, Lục cô nương mắc bệnh gì vậy? Có tái phát nữa không? Trong cung có thái y, có thể để họ chẩn trị.”
Ta đứng dậy hành lễ:
“Tạ hoàng hậu nương nương quan tâm. Khi còn nhỏ thần nữ ham chơi, rơi xuống nước, mắc chứng đau đầu. May mắn gặp được một vị thần y, hiện giờ đã khỏi hẳn.”
Năm mười tuổi, ta vẫn sống ở thành Cô Tô. Vì cứu một đứa trẻ rơi xuống nước, bản thân ta suýt nữa cũng mất mạng.
Từ đó về sau thường xuyên đau đầu, lúc đau thậm chí còn phải đập đầu vào tường đến ngất đi mới đỡ.
Thuốc thang cũng không chữa được.
Nhưng sau đó ta gặp một vị lang trung phiêu bạt hành nghề khắp nơi. Cũng thật thần kỳ, ông ấy chữa cho ta ba tháng thì khỏi.
Cảnh giới cao nhất của nói dối chính là thật giả đan xen.
Cho dù bọn họ có điều tra cũng không thể tra ra điểm sai.
Hoàng hậu nhìn ta càng thêm hiền từ.
“Lục cô nương thuở nhỏ quả thật là một đứa trẻ ham chơi. Năm thái t.ử mười một tuổi theo bệ hạ xuống Giang Nam cũng từng rơi xuống nước, trở về ho khan suốt một thời gian mới khỏi.”
“Mẫu hậu.”
Nghe Bùi Tranh gọi mình, hoàng hậu phất tay.
“Không nói nữa, không nói nữa. Hôm nay giờ lành, chúng ta ngắm cảnh tuyết, thưởng thức món ngon.”
Ánh mắt ta rơi xuống chén yến sào đã nguội lạnh trước mặt.
Viền chén được viền bằng chỉ vàng, phản chiếu ánh nến trong điện, chập chờn lay động.
Đưa ký ức của ta trở về thành Cô Tô với những cây cầu nhỏ và dòng nước trôi lững lờ.
07
Từ yến tiệc mùa đông trở về.
Việc đầu tiên ta làm khi bước vào phòng là lấy hộp trang điểm ra, lấy bức họa nhỏ kia.
Mười một tuổi, Giang Nam, rơi xuống nước.
Làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy.
Đứa trẻ được ta cứu lên khỏi mặt nước thuở nhỏ, vậy mà lại là người ta từng thầm thương trộm nhớ thời thiếu niên?
Khi ấy bản thân ta cũng chỉ là một đứa trẻ lớn chưa thành người, liều mạng kéo đứa trẻ kia lên bờ.
Bản thân ta chìm xuống nước hai lần, uống đầy một bụng nước bẩn.
Sau đó ta bệnh một trận, sốt mê man nhiều ngày, còn để lại di chứng.
Ta ngồi dưới ánh nến, cẩn thận nhìn.
Bùi Tranh mười bảy tuổi hiện lên trên trang giấy của ta, mày mắt sáng sủa.
Hắn không giống thiếu niên rơi xuống nước trong ký ức của ta.
Thật sự là hắn sao?
Nhưng nếu thật sự là hắn thì đã sao?
