Ngày Tôi Cầm Bó Cúc Lên Xe Hoa - Chương 5 Hoàn

Cập nhật lúc: 20/08/2026 04:01

Phòng hòa giải. 9 giờ sáng.

Tôi: Đẩy tập tài liệu in màu qua bàn. Giọng bình thản. "Anh còn nhớ không? Tôi đã trả lời anh: ông là cựu chiến binh từng ra trận. Anh còn comment 'kính trọng anh hùng' cơ mà. Yên tâm đi, đoạn hội thoại đó tôi gửi kèm cho viện kiểm sát rồi."

Phùng Tân: C.h.ế.t lặng. Môi run. "Tôi... tôi chỉ muốn theo đuổi chị thôi. Cách làm sai rồi. Xin chị rút đơn kiện được không? Tôi còn muốn thi công chức."

Mùi tanh xộc lên cổ họng. Tôi buồn nôn đến mức phải lấy tay che miệng. Bữa sáng suýt trào ra.

Chồng tôi: Ngồi cạnh, siết c.h.ặ.t t.a.y tôi. Ánh mắt lạnh như băng.

"Theo đuổi người ta là phải đường hoàng. Không phải thấy người ta gặp chuyện thì nhảy vào bịa chuyện bôi nhọ. Núp sau màn hình tung tin, thấy lượt thích tăng thì vui lắm đúng không?"

"Nhưng chờ đến lúc vào tủ thì đến lượt bọn tôi vui."

"Thi công chức? Cái hạng như anh sống thôi cũng đã lãng phí tài nguyên quốc gia rồi."

Tôi: Không nhịn được, bật cười to. Cười đến chảy nước mắt.

Luật sư Vương: Gõ b.út. "Hòa giải thất bại. Hẹn gặp ở tòa."

Ra khỏi văn phòng luật sư.

Nắng tháng 9 rọi xuống.  

Chồng tôi: Khoác vai tôi. "Tự hào về vợ quá."  

Tôi: Nhướng mày. "Tất nhiên. Anh xem anh cưới ai."

Kết quả 40 ngày sau:  

Phùng Tân: 7 tháng tù giam. Bồi thường 50 triệu. Đăng video xin lỗi công khai 30 ngày liên tục.  

Những kẻ phát tán ảnh, bình luận ác ý: phạt hành chính 12.5 triệu/người, gỡ bài, xin lỗi.  

3 kẻ bán video ghép mặt 18+ bị khởi tố hình sự tội phát tán văn hóa phẩm đồi trụy.

Vụ "bó hoa cưới" dần lắng. Top tìm kiếm đổi thành "cách xử lý bạo lực mạng".  

Tài khoản tôi từ 100 follow lên 2.3 triệu. Tôi dùng nó để mở quỹ "Cúc Trắng" giúp con em liệt sĩ.

3 tháng sau. Du Hi được thả.

Cô ta không đến tìm tôi. Không nhắn tin.  

Tối đó cô ta mở livestream.

Du Hi: Mặt mộc, gầy đến trơ xương. Son cũng không đ.á.n.h. "Xin lỗi mọi người. Tôi không biết phải nói gì. Tôi chỉ mong được mọi người tha thứ."

"Tôi chỉ là người bình thường thôi. Tất cả những gì mọi người thấy đều do công ty dựng lên, kịch bản có sẵn hết. Giờ tôi đã chấm dứt hợp đồng. Tôi muốn được sống là chính mình."

"Tôi sắp đi tuần trăng mật với chồng. Định quay mấy video review đồ dùng honey moon cho mọi người..."

RẦM!

Màn hình rung dữ dội.  

1 người đàn ông bụng phệ, mặt đỏ vì rượu xông vào. Tay cầm chai bia đập thẳng vào đầu cô ta.

Người đàn ông: Gào khản cổ. "Con đàn bà c.h.ế.t tiệt! Tao đổ bao nhiêu tiền vào mày! Mày còn dám nhớ người khác? Tao cho mày đổi! Cho mày đổi!"

Máu b.ắ.n lên camera.  

Tiếng thét. Tiếng đổ vỡ.  

Livestream bị sập sau 8 giây. Nền tảng lập tức báo cảnh sát.

Tin tức 2 tiếng sau lên hot search:  

"Hotgirl Du Hi bị chồng hành hung trên livestream. Hiện trường đẫm m.á.u."

Ảnh hiện trường: Chân phải cô ta gãy nát từ đầu gối. Máu bê bết. Mặt bị mảnh chai cào 3 đường.

Người chồng: Bị còng tay, vẫn tỉnh. Phun ra 1 câu: "Chuyện nhà thôi. Tôi uống rượu nên ra tay hơi nặng."

Kết quả giám định:  

Du Hi: Chấn thương sọ não nhẹ, chân phải tàn tật vĩnh viễn, không đi lại được. Mặt để lại sẹo.  

Người chồng: 20 tháng tù vì "Cố ý gây thương tích".

Chồng tôi đọc báo, gấp lại. "Nhớ hồi cấp 3 cô ta chạy nhanh lắm. Trốn học đi net, hiệu trưởng đuổi 3 vòng sân không kịp. Bị gọi tên phê bình suốt."

Tôi: "Ừ."

Trước đó tôi còn lo. Lo cô ta ra tù sẽ đến tìm tôi lần nữa, gào "trả hạnh phúc lại".  

Ai ngờ...  

Nhưng tôi không thấy thương hại. Một chút cũng không.

Con đường là do cô ta chọn.  

Chỉ vì 2 chữ "hạnh phúc", cô ta vội vàng cưới 1 gã đàn ông mới quen chưa đầy 2 tháng, chỉ vì nghe lời "đổi hoa là đổi vận".  

Nếu hạnh phúc dễ dàng có được như thế, thì những người yêu nhau 10 năm trên đời này chẳng phải trò cười sao?

Nửa năm sau. Mùa thu. Hà Nội.

Chúng tôi về quê giỗ ông.

Tôi: Đặt bó cúc trắng lên mộ. "Ông ơi. Cháu giữ được tên ông rồi. Quỹ 'Cúc Trắng' năm nay giúp 40 em con liệt sĩ vào đại học."

Chồng tôi: Thắp 3 nén nhang. "Cháu rể chào ông."

Gió thổi. Lá vàng rơi đầy mộ.

Ra khỏi nghĩa trang.

Chồng tôi: Vỗ vai tôi. "Nhìn kìa."

Trước cổng, 2 đoàn xe hoa gặp nhau.

Cửa kính hạ xuống.  

Hai cô dâu. Son đỏ. Cười tươi.  

Trao nhau hộp kẹo cưới.

Cô dâu 1: "Chúc chị trăm năm hạnh phúc!"  

Cô dâu 2: "Chúc em sớm có tin vui!"

Bó hoa hồng, bó hoa baby trong tay họ dưới nắng sáng rực.

Không có livestream. Không có c.h.ử.i bới. Không có "phong tục đổi hoa".  

Chỉ có chúc phúc.

Tôi: Nắm tay anh. Lòng nhẹ tênh như chưa từng nặng.

Chồng tôi: "Nghĩ gì thế?"

Tôi: "Nghĩ là... kiếp trước em c.h.ế.t vì 1 bó hoa và vì im lặng. Kiếp này em sống, vì 1 bó cúc và vì lên tiếng."

Chồng tôi: Ôm tôi vào lòng. "Và vì em đã chọn đúng người để nắm tay."

Tôi: "Ừ. Chọn anh."

Chúng tôi đi bộ trên con đường làng. Hai bên là ruộng lúa vừa gặt. Gió mang mùi rơm mới.

Điện thoại tôi rung. Tin nhắn từ số lạ:  

[Chị Triệu, em là 1 trong 40 em được quỹ giúp. Em đỗ Đại học Quốc gia rồi. Em cảm ơn chị và cụ. Em sẽ cố gắng.]

Tôi: Đưa cho anh xem. Mắt hoe đỏ.  

Chồng tôi: "Thấy chưa. Cúc không đẹp bằng hồng. Nhưng cúc bền."

Tôi: "Và cúc không bao giờ bị đem ra để đổi."

Tối đó. Nhà cũ.

Trên bàn thờ là di ảnh ông, cười hiền.  

Bên cạnh là 2 khung ảnh.  

Khung 1: Ảnh cưới của tôi và anh. Bó hồng 3 triệu đã ép khô.  

Khung 2: Ảnh 3 người. Tôi, anh, và ông.

Tôi: "Anh, sau này mình sinh con gái nhé. Đặt tên là An Cúc."

Chồng tôi: "Được. Con gái của cúc. Mạnh mẽ như mẹ."

Tôi: "Con trai thì sao?"

Chồng tôi: "Thì đặt An Khánh. Để nhớ ông."

Chúng tôi nhìn nhau cười.

Đêm. Tôi mở nhật ký cũ. Trang cuối cùng tôi viết 1 năm trước:  

"Nếu có kiếp sau, xin đừng để em c.h.ế.t vì im lặng."

Tôi gấp lại. Viết thêm 1 dòng:  

"Kiếp này tôi đã tự cứu mình."

Ngoài cửa sổ, trăng 16 tròn vành vạnh.  

Bó cúc khô trong khung kính lay nhẹ theo gió.

1 năm sau nữa.

Tôi nhận được thư.  

Từ trại giam.

Du Hi viết: "Chị An. Chân tôi hỏng rồi. Tôi không đi được nữa. Mỗi ngày tôi chỉ ngồi và nghĩ. Hóa ra hạnh phúc không phải cướp. Xin lỗi chị. Xin lỗi cụ."

Tôi không trả lời.  

Tôi gấp thư, bỏ vào ngăn kéo. Khóa lại.

Lời cuối.

Có người hỏi tôi: "Nếu gặp lại Du Hi ngoài đường thì sao?"  

Tôi sẽ nói: "Cảm ơn cô. Nhờ cô mà tôi biết, bó hoa đắt nhất không phải bó 3 triệu. Bó hoa quý nhất là bó mình tự giữ."

Có người hỏi: "Sợ không?"  

Tôi nói: "Sợ. Nhưng sợ thì vẫn phải sống."

Kiếp trước tôi mất vì 1 bó hoa.  

Kiếp này tôi có cả 1 đời, vì 1 bó cúc.

Ông ơi, cháu ổn rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.