Ngày Tôi Không Còn Đợi Anh - Chương 6

Cập nhật lúc: 13/08/2026 04:08

Người đứng trước cửa là bác sĩ Hạ, khiến sắc mặt tôi càng khó coi.

Trước kia anh đâu có bám người như vậy. Tôi cầu anh giảng bài cho mình, anh luôn hờ hững không muốn đáp, lạnh nhạt lạnh nhạt hết mức. Bây giờ là sao?

“Đường Chi, tình trạng của cô rất không ổn, nên sớm đến bệnh viện kiểm tra cơ thể.”

Anh là bác sĩ, là một bác sĩ tốt, chỉ cần nhìn một cái đã có thể phân biệt bệnh tình của tôi tốt hay xấu.

Hạ Nghi Quang không thay đổi quá nhiều so với trước, trưởng thành hơn một chút, vẻ kiêu ngạo nơi chân mày khóe mắt càng rõ. Giống như Bùi Diên Lễ từng nói, anh thanh cao, mà người thanh cao thì không chịu nổi nhục nhã.

Trước khi c.h.ế.t còn phải đắc tội với người ta, tôi thật sự không đành lòng.

“Bác sĩ Hạ, anh không có bệnh nhân à?” Tôi cố hết sức diễn mình thành một người phụ nữ cay nghiệt, “Để tôi làm thêm mấy hạng mục kiểm tra, anh được bao nhiêu phần trăm hoa hồng?”

Mí mắt Hạ Nghi Quang giật một cái: “Đường Chi…”

“Tôi cho anh tiền, anh đừng bám lấy tôi nữa.”

Nói xong.

Tôi vào nhà lấy tiền nhét cho anh: “Chừng này đủ chưa?”

Bác sĩ Hạ đi rồi.

Cũng đúng, ai sẽ dung túng một bệnh nhân vô lý gây chuyện. Cô độc c.h.ế.t đi, chính là kết cục tốt nhất của tôi.

Nuốt t.h.u.ố.c, kéo rèm chuẩn bị nghỉ thì hai bóng người dưới lầu rơi vào mắt tôi.

Là Hạ Nghi Quang và Bùi Diên Lễ.

Sao anh lại tìm được tới đây?

Lúc này, chẳng phải anh nên ở bên Lương Bình Sương sao?

Hai người đang tranh cãi, mắt thấy sắp động tay. Tôi mặc kệ cơn khó chịu trong người, chạy xuống lầu, không nghĩ ngợi đã chắn giữa hai người, cố đè cảm giác ngứa chua nơi cổ họng, vô lực ngước mắt.

“…Anh tới đây làm gì?”

Bùi Diên Lễ vẫn là dáng vẻ đó, đứng trong gió đêm, vạt áo khoác khẽ lay. Ánh trăng rơi trên ngũ quan lập thể của anh, như được phủ thêm một tầng lạnh lẽo xa cách. Ánh mắt anh nhìn Hạ Nghi Quang đầy vẻ công kích và thù địch, giống hệt thời đi học. Chỉ cần bắt gặp Hạ Nghi Quang dùng đồ của tôi, hoặc lấy nước giúp tôi, anh đều giận nửa ngày.

Cuối cùng lại hỏi tôi một câu: “Đường Chi, em không có tay sao? Phải để người khác giúp em?”

Anh không cho phép người đàn ông khác giúp tôi, nhưng lại có thể dành toàn bộ thiện ý của mình cho Lương Bình Sương.

Trước kia tôi yêu anh, vì anh mà xa cách rất nhiều người. Nhưng bây giờ, tôi chỉ muốn tùy lòng mình.

Tôi chắn Hạ Nghi Quang sau lưng, xoay người kéo tay áo anh, giục anh mau đi. Anh và Bùi Diên Lễ nhìn nhau, không khí giữa hai người căng như sắp bùng nổ. Nếu không phải vì lời cầu xin của tôi, anh sẽ không rời đi như vậy.

Bùi Diên Lễ nhìn thấy, trên mặt lại nổi lên một trận bão lạnh như sương, cười lạnh hỏi tôi: “Không chịu sống yên ổn ở nhà, chạy tới đây, hóa ra là ở cùng nhân tình.”

Ngày tốt lành?

Hóa ra bị chồng lạnh nhạt, bị mọi người chán ghét, mất con, chính là ngày tốt lành trong mắt Bùi Diên Lễ.

Sau khi kết hôn anh hận tôi, làm nhục tôi, tôi có thể hiểu.

Ai bảo tôi phá hỏng nhân duyên trăm năm của anh và Lương Bình Sương?

Bây giờ tôi sắp c.h.ế.t rồi.

Anh không nên tới.

“Ngày tốt như vậy tôi không cần nữa, anh để cho Lương Bình Sương đi. Chúc hai người bạc đầu giai lão, con cháu đầy đàn.”

Tôi nói rất bình thản, không gào khóc hay sụp đổ, giống như ngày rời Bùi gia, đơn giản như đang nói “bữa sau tôi không ăn ở đây nữa”.

Trong đồng t.ử Bùi Diên Lễ lóe qua kinh ngạc khó nhận ra. Nhiều ngày như vậy, có lẽ anh chỉ xem chuyện ly hôn là tôi nhất thời kích động vì cái c.h.ế.t của Tiểu Trì. Dù sao trước kia tôi không phải chưa từng nói muốn rời đi, nhưng cuối cùng đều bỏ dở.

Anh nghi ngờ cũng là lẽ đương nhiên: “Đường Chi, em nghĩ kỹ rồi?”

Đây là lựa chọn kiên định nhất của tôi, sẽ không thay đổi.

“Tôi rời đi, chẳng phải cũng là mong muốn của anh suốt những năm này sao?”

Yên lặng một lúc.

Bùi Diên Lễ gật đầu, nở nụ cười giễu cợt: “Đây là do chính em nói, sau này hối hận thì đừng tới cầu xin tôi.”

Nhìn bóng lưng anh rời đi, tôi không nhịn được tự hỏi, tôi còn có sau này sao?

Đêm đó, tôi lướt thấy bài đăng mới trong vòng bạn bè của Lương Bình Sương: “Tu thành chính quả.”

Ảnh đính kèm là một chiếc nhẫn kim cương mới tinh trên ngón tay cô ta.

6

Tế bào u.n.g t.h.ư lan rộng trong cơ thể, không biết đã đến mức nào, tôi cười đối mặt, thậm chí còn có chút mong chờ cái c.h.ế.t.

Dù sao đến ngày đó, tôi có thể gặp Tiểu Trì rồi.

Hơn nửa tháng không gặp nó, rất nhớ nó. Nhưng nhiều ngày không gặp Bùi Diên Lễ, vậy mà tôi một lần cũng không nhớ tới anh.

Trước kia tôi hỏi han ân cần, chăm sóc anh từng li từng tí. Anh đi công tác, tôi thu xếp hành lý, lo việc trong nhà, xử lý quan hệ thân thích bạn bè. Anh đi xã giao, say đến bất tỉnh nhân sự, tôi thay quần áo, đút canh giải rượu. Anh với tôi chung giường nhưng khác mộng, nửa đêm còn phải gọi cho Lương Bình Sương báo bình an.

Tôi bận trong bận ngoài, nhưng người phụ nữ anh dẫn bên cạnh vẫn luôn là Lương Bình Sương. Lúc đi công tác, ngay cả điện thoại của tôi anh cũng không nghe.

Vài lần duy nhất bắt máy, đều là Lương Bình Sương nghe.

Lương Bình Sương đương nhiên trở thành người bên cạnh Bùi Diên Lễ. Cô ta cười nói với tôi: “Diên Lễ ngủ rồi, chẳng trách anh ấy ghét cô, cô chỉ biết quấy rầy anh ấy thôi sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.