Ngày Tôi Sinh Con, Chồng Lại Đang Bận Yêu Người Khác - 1
Cập nhật lúc: 18/06/2026 18:01
Tôi đẩy chiếc xe nôi đến công ty môi giới để rao bán căn nhà.
Nhân viên môi giới làm đúng thủ tục, lịch sự hỏi tôi:
“Chị bán căn nhà cưới này, chồng chị có đồng ý không ạ?”
Đứa bé trong xe nôi bỗng khóc ré lên.
Tôi đã quá quen với cảnh này, tay trái bế con lên dỗ dành, tay phải vẫn bình tĩnh ký tên.
Nét chữ trên hợp đồng hơi xiêu vẹo, vì cổ tay tôi đã đau âm ỉ suốt cả tháng nay.
“Tôi góa chồng rồi.”
Người đàn ông tên Thẩm Mặc kia thật ra vẫn còn sống.
Anh ta vẫn sống rất tốt, vẫn rực rỡ, tự do và phong lưu hệt như trước khi kết hôn.
Nhưng với thân phận là cha của con tôi, kể từ ngày đứa bé ra đời, anh ta đã không còn tồn tại nữa.
Điện thoại bất chợt đổ chuông.
Là Thẩm Mặc gọi tới.
Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói của một cô gái trẻ.
“Thầy Thẩm, thật sự làm khó thầy quá rồi!”
“Thầy thì sạch sẽ, thanh cao như trăng trong gió mát, vậy mà vợ thầy lại luộm thuộm đến mức này!”
“Thầy nhìn căn nhà bừa bộn kia xem, chuột mà lạc vào chắc cũng phải mở bản đồ mới tìm được lối ra!”
“Ơ, sao trong nhà còn có mùi bỉm bẩn nữa vậy? Ọe…”
Sau đó là giọng Thẩm Mặc truyền tới, anh ta như đang bịt mũi, trong lời nói đầy vẻ chán ghét.
“Trước đây cô ấy không hề như vậy.”
“Sinh con xong liền trở nên lười biếng, chẳng buồn thu dọn gì nữa.”
Tôi bình thản đưa bản hợp đồng đã ký cho nhân viên môi giới.
Trước khi m.a.n.g t.h.a.i và sinh con, tôi từng yêu anh ta sâu đậm đến thế nào.
Sau khi con chào đời, tôi lại hận anh ta đến tận xương tủy như thế ấy.
“Mẹ, vé máy bay con đã đặt xong rồi.”
“Con gái à, con thật sự đã quyết định rời đi sao? Dù sao hai đứa cũng đã có mười năm tình cảm…”
“Chi phí chìm không nên được đưa vào những quyết định quan trọng.”
“Được, cháu ngoại vẫn chưa làm hộ khẩu đúng không? Về Nam Thành rồi làm, để con bé theo họ con.”
“Vâng, con cũng đang tính như vậy.”
Sau khi bắt xe về nhà, cả người tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.
Năm đó yêu đến cháy bỏng bao nhiêu, bây giờ hận đến khắc sâu trong tim bấy nhiêu.
Từng là cặp đôi khiến cả trường ngưỡng mộ thì đã sao?
Những chuyện lãng mạn, những lời thề non hẹn biển, một khi đặt trước mớ vụn vặt sắc nhọn của đời thường, tất cả đều mong manh đến không chịu nổi một cú va chạm.
Tôi ôm con trong lòng, thân thể mệt rã rời ngã xuống sofa.
Tôi và Thẩm Mặc, rốt cuộc đã đi đến bước đường này bằng cách nào?
Ngày biết tôi m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý muốn, Thẩm Mặc vui đến mức đôi mắt cũng sáng lên.
“Tình Tình, đợi anh bận xong đợt này, anh nhất định sẽ bù cho em một đám cưới thật long trọng.”
Anh đặt tay lên bụng tôi, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta muốn tin cả đời.
“Tình Tình, em tin anh đi, anh nhất định sẽ làm một người bố thật tốt.”
Chúng tôi yêu nhau suốt mười năm, từ năm mười chín tuổi cho đến khi hai mươi chín tuổi.
Vì vậy, tôi đã tin.
Tôi tin rằng anh sẽ trở thành một người cha tốt.
Tôi cũng tin rằng một tờ giấy đăng ký kết hôn chẳng qua chỉ là thủ tục sớm muộn mà thôi.
Thế là tôi an tâm ở nhà dưỡng thai.
Anh tuyển một trợ lý mới tên là Lâm Thanh Tuyết, thay thế vị trí trước đây của tôi.
Từ đó về sau, anh lúc nào cũng bận.
Bận vẽ tranh.
Bận dẫn dắt sinh viên.
Bận nhận phỏng vấn.
Bận chuẩn bị triển lãm.
Tôi mãi mãi không chờ được cái ngày anh nói rằng mình đã bận xong.
Nhưng bên cạnh anh, bóng dáng Lâm Thanh Tuyết lại luôn xuất hiện không thiếu một lần.
Những buổi khám t.h.a.i của tôi, anh vắng mặt hết lần này đến lần khác.
Tôi gọi điện cho anh.
Người bắt máy lại là Lâm Thanh Tuyết.
“Xin lỗi chị nhé, thầy Thẩm đang nhận phỏng vấn rồi ạ.”
Ngày tôi vỡ ối phải nhập viện.
Tôi tự mình gọi cấp cứu 120.
Túi đồ đi sinh là do Lâm Thanh Tuyết chuẩn bị giúp.
Bên trong chỉ có một gói bỉm và hai bộ áo liền thân dành cho trẻ sơ sinh.
Trên mặt cô ta treo vẻ áy náy rất vừa vặn.
“Xin lỗi chị, em thật sự không hiểu mấy chuyện này lắm.”
“Thầy Thẩm bận quá, không thể tự lo cho chị, nên em đành tự ý chuẩn bị một chút…”
Còn tôi nằm trên bàn sinh, suýt nữa đã bước qua ranh giới sống c.h.ế.t.
Y tá đẩy tôi và con trở về phòng bệnh.
Lâm Thanh Tuyết đang ngồi gọt táo cho mẹ chồng tôi.
Trên gương mặt bà ta tràn đầy ý cười.
“Thanh Tuyết à, nếu cháu mà là con dâu bác thì tốt biết mấy, vừa trẻ trung lại vừa giỏi giang!”
Nhìn thấy tôi được đẩy vào, mẹ chồng tôi liếc sang chiếc xe nôi nơi con gái tôi đang nằm nhăn nhúm, ánh mắt lập tức đầy vẻ ghét bỏ.
“Quả nhiên lớn tuổi rồi, cái bụng cũng chẳng được tích sự gì!”
Tôi bỏ qua sự bất mãn lộ rõ trong mắt bà ta.
“Thẩm Mặc đâu? Tôi sinh con, anh ấy không đến ở bên cạnh tôi sao?”
Lâm Thanh Tuyết cười nhẹ rồi giải thích thay anh:
“Chị à, thầy Thẩm đang chuẩn bị tác phẩm mới, lúc này cần toàn tâm toàn ý tập trung.”
“Sao có thể vì một chuyện nhỏ như vậy mà cắt ngang cảm hứng sáng tác của thầy ấy được chứ?”
Mẹ chồng tôi cũng lập tức phụ họa.
“Đúng đấy, phụ nữ ai mà chẳng từng sinh con, có gì ghê gớm đâu mà làm quá lên?”
Nói xong, bà ta còn vỗ nhẹ lên tay Lâm Thanh Tuyết với vẻ đầy ẩn ý.
“Hai đứa nó còn chưa đăng ký kết hôn, cháu cũng đừng gọi nó là chị nữa, nghe không thích hợp đâu.”
Tôi giả vờ như không nghe hiểu, cố nhịn cơn đau rát như thân thể vừa bị xé toạc, chậm rãi nằm lại trên giường bệnh.
Trong khoảnh khắc bị băng huyết và phải cấp cứu trong phòng sinh, tôi đã nghĩ rất rõ ràng.
Con người thật sự sẽ thay đổi.
Tình yêu năm đó là thật.
