Ngày Tôi Sinh Con, Chồng Lại Đang Bận Yêu Người Khác - 8

Cập nhật lúc: 18/06/2026 18:03

“Cả nhà các người cút khỏi đây cho tôi!”

Tôi cũng túm lấy tóc bà ta, hung hăng kéo bà ta ra ngoài cửa.

Thẩm Mặc bất lực gào lên phía sau tôi.

“Tình Tình, xin em, buông mẹ anh ra…”

Trần Quế Mai dù bị tôi túm tóc vẫn còn c.h.ử.i rủa om sòm.

“Tô Tình, cái đồ không biết xấu hổ, đê tiện!”

“Mày tự vác xác đến sinh con cho con trai tao là chuyện của mày!”

“Tao không nhận cái đứa con gái lỗ vốn mà mày sinh ra đâu!”

Mẹ tôi lao tới, tát thẳng vào mặt Trần Quế Mai một cái.

“Bà phù thủy già, bà không được bôi nhọ con gái tôi!”

“Con trai bà mới là kẻ không biết xấu hổ, nó mới là đồ đê tiện!”

Ngoài cửa lập tức loạn thành một đoàn.

Lâm Thanh Tuyết vẫn còn cố khuyên Thẩm Mặc.

“Thầy Thẩm, thầy thấy chưa, đây mới là bộ mặt thật của cả nhà Tô Tình!”

“Mẹ nói rồi, em m.a.n.g t.h.a.i con trai, chúng ta mới thật sự là người một nhà!”

Đột nhiên, giọng bố tôi vang lên từ phía sau.

“Tất cả cút hết cho tao! Không cút tao c.h.é.m c.h.ế.t từng đứa!”

Không biết bố tôi đã lao ra khỏi bếp từ lúc nào.

Trong tay ông cầm một con d.a.o c.h.ặ.t xương.

Lưỡi d.a.o được giơ lên, đặt sát vào cổ Thẩm Mặc.

Mặt Thẩm Mặc lập tức trắng bệch.

“Bác, bác đừng kích động…”

Trần Quế Mai cũng sợ đến mức không dám động đậy nữa.

Tôi vội bước lên, trấn an bố rồi nhẹ nhàng lấy con d.a.o khỏi tay ông.

“Bố, bình tĩnh lại.”

“Những người này không đáng.”

Bố tôi nhìn tôi một cái.

Ngàn lời vạn chữ đều nằm trong ánh mắt ấy.

Ông biết tôi hận Thẩm Mặc.

Hận đến tận xương tủy.

Nếu tôi muốn, ông sẵn sàng thay tôi c.h.é.m một d.a.o kết thúc tất cả.

Tiếng khóc t.h.ả.m thiết của con gái vang lên từ trong phòng.

Động tĩnh quá lớn đã làm con bé sợ.

Mẹ tôi lập tức nhịn đau, vội vã chạy vào phòng bế con bé lên.

“Ngoan nào, bảo bối ngoan của bà.”

“Bà ở đây với con, ông cũng ở đây, mẹ cũng ở đây…”

Trần Quế Mai nghe thấy liền mắng lớn.

“Nói linh tinh cái gì!”

“Tao mới là bà nội của cái đứa lỗ vốn đó!”

Tôi cầm con d.a.o c.h.ặ.t xương lên, chĩa thẳng về phía bà ta.

Bà ta lập tức hèn đi, lùi ra sau lưng Thẩm Mặc.

“Con tôi đã làm hộ khẩu rồi, theo họ tôi.”

“Sau này, con bé là con của nhà họ Tô chúng tôi, không có nửa xu quan hệ nào với các người.”

“Cút!”

Thẩm Mặc khó tin nhìn tôi.

“Tình Tình, em… chẳng phải em đã tha thứ cho anh rồi sao?”

“Anh là bố của con mà!”

“Con bé không thể không có bố!”

Lưỡi d.a.o tiến gần cổ anh thêm một chút.

“Thẩm Mặc, trên giấy khai sinh không có tên anh.”

“Anh không xứng làm bố.”

“Tôi cũng chưa từng tha thứ cho anh.”

“Khoảng thời gian này, anh chỉ đến nhà tôi làm một người làm dài hạn mà thôi, cút!”

Ánh mắt Thẩm Mặc lập tức tối sầm lại.

“Tô Tình, em thật nhẫn tâm.”

Tôi đuổi tất cả bọn họ ra khỏi cửa.

Con d.a.o c.h.ặ.t xương rơi xuống đất.

Tiếng khóc của con gái cũng dần dừng lại.

Bây giờ con gái tôi đã gần năm tháng tuổi, đã có thể chuyển nhà được rồi.

Tôi dùng tốc độ nhanh nhất để mua một căn nhà mới.

Khu chung cư ấy có rất nhiều cây xanh, còn có một hồ nhân tạo lớn.

Sau khi cả nhà chuyển đi, tâm trạng của mọi người đều nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Khoảng thời gian khó khăn nhất khi nuôi c.o.n c.uối cùng cũng đã qua.

Tương lai, cơ thể tôi sẽ từng chút một hồi phục.

Con gái tôi cũng sẽ từng ngày lớn lên.

Bố mẹ tôi sẽ luôn ở bên cạnh tôi.

Tôi có chồng hay không, con tôi có bố hay không, thật ra cũng không còn quan trọng đến vậy nữa.

Một năm sau, tôi thành lập studio của riêng mình.

Sự nghiệp của tôi bắt đầu dần dần trở lại đúng quỹ đạo.

Cơ thể tôi cũng từng chút hồi phục về trạng thái bình thường.

Sau đó, có khách hàng trong giới kể cho tôi nghe tình hình gần đây của Thẩm Mặc.

Sự nghiệp và công việc làm ăn của anh ta lao dốc không phanh, bởi vì danh tiếng đã thối nát đến không cứu nổi.

Người phá hủy danh tiếng của anh ta, chính là Lâm Thanh Tuyết.

Vì yêu mà không có được, cô ta từ yêu chuyển sang hận.

Ban đầu, Lâm Thanh Tuyết muốn dựa vào đứa bé trong bụng để bước lên vị trí chính thức bên cạnh Thẩm Mặc.

Nhưng sau khi đứa trẻ chào đời, kết quả xét nghiệm ADN cho thấy đó căn bản không phải con của Thẩm Mặc.

Đứa bé là kết quả của một lần Lâm Thanh Tuyết say rượu và qua lại với một nam người mẫu trong quán bar.

Thẩm Mặc đuổi Lâm Thanh Tuyết ra khỏi cửa, không chừa lại chút tình nghĩa nào.

Lâm Thanh Tuyết không cam lòng, bèn tung chuyện anh ta ngoại tình trong thời gian tôi m.a.n.g t.h.a.i ra ngoài.

Cô ta còn kiện Thẩm Mặc cưỡng ép mình.

Trần Quế Mai tức đến mức đột quỵ.

Đứa cháu trai đích tôn mà bà ta ngày nhớ đêm mong, hóa ra lại là con của người khác.

Sau một trận ồn ào long trời lở đất, sự nghiệp của Thẩm Mặc bị hủy, danh tiếng mất sạch, còn gánh thêm rất nhiều khoản nợ.

Lâm Thanh Tuyết mang theo con nhưng không có tiền nuôi nổi, cuối cùng bỏ đứa trẻ vào cô nhi viện.

Sau đó, Lâm Thanh Tuyết vẫn không nuốt trôi được cơn hận, liền hung hăng đ.â.m Thẩm Mặc một nhát.

Vừa đ.â.m, cô ta vừa gào lên.

“Đều tại anh! Tất cả đều tại anh!”

“Là anh hủy hoại tôi!”

Khi vị khách hàng kia kể chuyện này với tôi, họ hoàn toàn không biết Thẩm Mặc là bạn trai cũ của tôi.

Tôi cũng vui vẻ ngồi hóng chuyện thêm vài câu.

“Đúng là đáng tiếc thật, cần gì phải đi đến bước ấy chứ.”

“Nhưng nói cho cùng, tất cả đều là do anh ta tự chuốc lấy thôi.”

HẾT.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.