Ngày Trưởng Tỷ Trở Về - Chương 3

Cập nhật lúc: 11/08/2026 07:12

Nàng đứng giữa căn phòng phủ đầy màu trắng, gọi ta:

“A tỷ…”

“Tại sao… tỷ lại đến muộn…”

May thay…

Kiếp này, ta không đến muộn.

Trên phố Huyền Vũ…

Ta cưỡi ngựa đi phía trước.

Phía sau là chiếc xe ngựa ngự ban khảm vàng nạm ngọc.

Rèm xe được buông kín.

Người đi đường liên tục quay đầu nhìn.

“Hoa tướng quân trở về kinh rồi sao? Người ngồi trong xe ngựa là ai?”

“Còn có thể là ai? Đương nhiên là nhị tiểu thư Hoa Dung của Hoa gia! Chiếc xe ngựa đó là xe chuyên dụng của nàng ấy, cả kinh thành ai mà chẳng biết? Hoa gia yêu thương nàng ấy nhất, ngay cả xe ngựa do bệ hạ ban thưởng cũng chỉ cho mình nàng ấy dùng.”

“Chậc, thanh thế của nhị tiểu thư Hoa gia đúng là lớn thật. Hoa tướng quân còn đích thân cưỡi ngựa hộ tống…”

Ta nhíu mày.

Hộ vệ đi theo hiểu ánh mắt của ta, lập tức thúc ngựa tiến lên, lớn tiếng quát:

“Nói bậy gì vậy? Người ngồi trong xe là muội muội ruột của tướng quân chúng ta, tam tiểu thư Hoa Doanh! Nhị tiểu thư gì chứ?”

“Chiếc xe ngựa này do bệ hạ ban cho tướng quân chúng ta. Cho dù tướng quân muốn tặng, cũng phải tặng cho tam tiểu thư.”

Người qua đường sửng sốt trong chốc lát, sau đó lập tức xôn xao:

“Tam tiểu thư? Chính là người được đón về từ chốn thôn quê sao?”

“Chẳng phải đều nói tam tiểu thư không được yêu thích, phủ Thượng thư không thừa nhận nàng sao? Tại sao bây giờ Hoa tướng quân lại bảo vệ nàng như vậy?”

“Xem ra những lời đồn bôi nhọ tam tiểu thư bên ngoài, e rằng có người cố ý giở trò sau lưng…”

Tiếng bàn tán vang lên không ngừng.

Chỉ là chiều hướng đã thay đổi, từ “tam tiểu thư không được yêu thích” trở thành “tam tiểu thư nhất định là một người vô cùng tốt”.

Ta không quay đầu lại.

Vừa hay để cả kinh thành nhìn cho rõ.

Từ nay về sau, muội muội ruột của Hoa Tuyệt ta, không kẻ nào được tùy ý coi thường.

Đi được nửa đường, sau gáy ta bỗng cảm thấy ấm lên.

Ta quay đầu lại.

Rèm xe được vén ra một khe nhỏ. Một đôi mắt đang xuyên qua khe hở, lén lút nhìn ta.

Là A muội.

Thấy ta phát hiện, nàng hoảng hốt buông tay.

Rèm xe lại rơi xuống.

Nhưng ta quanh năm trấn thủ biên cương, thị lực vô cùng tốt.

Ta vẫn nhìn thấy trước khi rèm xe hạ xuống, vành mắt nàng đã đỏ bừng, trên hàng mi còn đọng nước mắt.

Đường trở về phủ vô cùng phô trương.

Sắc mặt cha mẹ không được tốt, chỉ lạnh nhạt dặn dò dọn cơm muộn một chút.

Đợi Hoa Dung trở về mới bắt đầu dùng bữa.

Hoa Dung chỉ cúi đầu ăn cơm, không nói một lời.

Trước đây mỗi khi ta về phủ, nàng ta luôn nhiệt tình chạy đến hỏi đông hỏi tây, thân thiết lấy lòng đủ kiểu.

Đợi ta đưa những món đồ được bệ hạ ban thưởng cho nàng ta, nàng ta sẽ không ngừng gọi ta là A tỷ tốt.

Bây giờ nàng ta im lặng như thể đã biến thành một người khác.

Mẫu thân đau lòng nhìn nàng ta, không nhịn được lên tiếng:

“Ba tỷ muội các con, sau này phải giúp đỡ lẫn nhau, sống hòa thuận với nhau.”

Hoa Dung đáp:

“Vâng, mẫu thân.”

Hoa Doanh cũng khẽ phụ họa.

Ta nhìn hai người họ, bỗng bật cười.

Ta nhớ lại khi còn nhỏ, cha mẹ luôn dặn ta:

“Phải nhường muội muội nhiều hơn. Nó còn nhỏ.”

Bây giờ A muội đã trở về, lại chẳng có ai dặn Hoa Dung phải nhường nhịn, chăm sóc nàng.

“Mẫu thân nói đúng.”

Ta đặt đũa xuống.

“Tiểu muội vừa về nhà chưa lâu, sau này phải chăm sóc nàng thật tốt.”

Mẫu thân nghẹn lời, muốn nói lại thôi.

Phụ thân nheo mắt, trầm mặc nhìn ta.

Hiện tại ta có chiến công bên mình, lại đang được thánh thượng sủng tín. Ông không dám tùy tiện trách móc ta trên bàn ăn.

Nửa đêm, ông gọi ta đến thư phòng.

Mẫu thân cũng có mặt, lạnh giọng hỏi ta:

“Hôm nay con cần gì phải khiến Dung nhi khó xử?”

“Sau khi Doanh nhi trở về, Dung nhi vẫn luôn sợ chúng ta không cần nó nữa.”

“Mặc dù nó không phải con ruột, nhưng vẫn là con của chúng ta, cũng là muội muội của con.”

“Nếu vì Doanh nhi trở về mà con xa cách nó, nó sẽ đau lòng.”

Ta nhìn bọn họ.

“Vậy còn A muội thì sao?”

“Mẹ ruột của Hoa Dung từng hà khắc với nàng. A muội vừa mới trở về nhà, hai người lại bảo vệ Hoa Dung đủ đường, yêu thương nàng ta hơn A muội rất nhiều.”

“Trong lòng A muội sẽ khó chịu đến mức nào?”

Cha mẹ nghẹn lời, ấp úng đáp:

“Mẹ ruột của Dung nhi đã c.h.ế.t, lỗi không nằm ở nó.”

“Dung nhi hiểu chuyện. Nó sẽ chăm sóc tốt cho Doanh nhi.”

Trong lòng ta lập tức dâng lên cảm giác thất vọng.

Ta chợt nhớ đến lúc còn nhỏ.

Ta thắng được một con d.a.o nhỏ đính đá quý trong trò ném thẻ vào bình. Hoa Dung khóc lóc đòi lấy, ta không chịu cho.

Cha mẹ liền ra tay giật lấy, dỗ dành ta:

“Đợi muội muội chơi chán sẽ trả lại cho con.”

Nhưng sau khi Hoa Dung chơi chán, nàng ta lại tiện tay tặng cho một công t.ử thân thiết.

Ta không nuốt nổi cơn giận, muốn đòi lại.

Hoa Dung sợ hãi.

Cha mẹ liền mua một con d.a.o gần giống để lừa ta, nói đó chính là con d.a.o ban đầu.

Ta lại nhớ đến con ch.ó mình từng nuôi khi còn nhỏ, ngày đêm bầu bạn với ta.

Chỉ vì Hoa Dung sợ ch.ó, bọn họ mặc kệ ta khóc lóc van xin, ép buộc đưa nó đi.

Cho dù ta liên tục hứa sẽ nuôi nó trong viện của mình, không để nó chạy ra ngoài…

Vẫn không có tác dụng.

Từng chuyện, từng chuyện một…

Ta đều đã trải qua.

Ta sợ A muội cũng sẽ phải trải qua những chuyện ấy.

“Ta rộng lượng, chuyện nhiều năm trước hai người thiên vị Hoa Dung, ta có thể bỏ qua.”

“Nhưng bây giờ hai người mù mắt, mù cả lòng.”

“Hai người không nhìn thấy A muội bị người ngoài bắt nạt, cũng không nhìn thấy Hoa Dung mà hai người yêu thương đã dung túng cho tất cả. Nàng ta mặc kệ những người kia tâng bốc mình, hạ thấp A muội đến từ chốn núi rừng!”

“Hai người không xứng làm cha mẹ của A muội!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Trưởng Tỷ Trở Về - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD