Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 142

Cập nhật lúc: 20/03/2026 03:26

“Không rõ nữa.”

Quý Trạch Thành nói, “Lần này chị ấy không nói những lời đó trước mặt em thì chắc là sẽ không nữa đâu.”

“Hy vọng thế.”

Giang Minh Nguyệt nói, “Tuổi của chị dâu cả lớn, em nhìn chị ấy cứ như nhìn trưởng bối giống mẹ em vậy, nói chuyện thật sự không dễ nói chút nào.”

Muốn để Giang Minh Nguyệt coi chị dâu cả là người cùng lứa thì có một độ khó nhất định.

Giang Minh Nguyệt không muốn đi nói chuyện của Âu Dương Tĩnh với chị dâu cả, cô cũng không có ý định khuyên nhủ nhà họ Quý phải chấp nhận Âu Dương Tĩnh.

“Mọi người có muốn để Âu Dương Tĩnh vào cửa hay không đều được, em không can thiệp đâu.”

Giang Minh Nguyệt nhấn mạnh, “Không phải là em cứ nhất thiết bắt cháu trai anh phải cưới người mà em quen biết, em đâu có muốn thao túng cả nhà cháu trai anh đâu.”

“Anh hiểu mà.”

Quý Trạch Thành nắm c.h.ặ.t t.a.y Giang Minh Nguyệt, “Họ là vậy đó, không cần để ý nhiều.

Cái tính của Quý Xuyên...”

Quý Trạch Thành nghĩ đến Quý Xuyên, anh đều thấy Quý Xuyên không có trách nhiệm cho lắm, bản thân không chịu làm việc cho tốt, không nghĩ cách để người nhà thấu hiểu, lại cứ đem người khác ra làm b-ia đỡ đ-ạn.

“Nếu Quý Xuyên dám nói năng tầm bậy trước mặt em, em cứ nói với anh.”

Quý Trạch Thành nói, “Không thể để nó nói nhăng nói cuội được.

Tuy em là vị hôn thê của anh, nhưng Quý Xuyên chưa chắc đã nể trọng em nhiều đâu.

Cái tính của Quý Xuyên ấy à, thích làm theo ý mình, trước mặt người nhà mình thì có lẽ sẽ cúi đầu một chút, nhưng đối với người như em, nó... hừ, chắc chắn là muốn nhờ em tới nói với bọn anh, để bọn anh đồng ý cho nó và Âu Dương Tĩnh ở bên nhau.”

“Nó sẽ thế sao?”

Giang Minh Nguyệt ngạc nhiên.

“Sẽ, chắc chắn sẽ.”

Quý Trạch Thành nói, “Nó biết em quen biết Âu Dương Tĩnh, sau này nhất định vẫn sẽ tìm em.”

“...”

Giang Minh Nguyệt câm nín, cô sao lại cảm thấy mình bị cuốn vào một rắc rối không đáng có thế này.

“Không sao đâu, để anh nói với nó vài câu.”

Quý Trạch Thành nói, “Sẵn tiện một hai ngày tới anh có thời gian, sẽ qua đó một chuyến.”

Giang Minh Nguyệt đã kể hết những chuyện này cho anh nghe rồi, Quý Trạch Thành buộc phải xử lý một chút, không thể đợi đến khi Quý Xuyên tới trước mặt Giang Minh Nguyệt nói năng xằng bậy rồi mới xử lý.

Quý Trạch Thành suy nghĩ kỹ lại, chị dâu cả qua gần đây có lẽ quả thực là vì chuyện của Âu Dương Tĩnh và Quý Xuyên.

Sau khi vợ chồng cụ Quý trở về, chị dâu cả đã nói những lời Quý Xuyên kể trước mặt hai cụ.

Mọi người ngồi trong phòng khách, không khí vốn dĩ khá hòa thuận, chị dâu cả nói ra những lời đó xong không khí liền đông cứng lại.

“Minh Nguyệt kết bạn mà cô cũng muốn quản à?”

Bà cụ Quý nhíu mày.

“Không phải, con không phải quản em dâu kết bạn.”

Chị dâu cả hít một hơi thật sâu, “Con chỉ đang nghĩ liệu cô ấy có đứng về phía Âu Dương Tĩnh không, liệu có nghĩ đến việc để Quý Xuyên cưới Âu Dương Tĩnh không.

Minh Nguyệt có nói gì với mẹ về chuyện này không ạ?”

“Không có.”

Bà cụ Quý nói, “Con bé không thể nào nói những lời đó đâu, đây là chuyện riêng của các con.

Các con để Quý Xuyên cưới ai, bản thân Quý Xuyên muốn cưới ai, Minh Nguyệt lấy tư cách gì mà quản.

Những lời Quý Xuyên nói, cô cũng nên biết rõ, thằng bé đó nói năng chỉ toàn nói những gì có lợi cho bản thân nó thôi.”

Bà cụ Quý rất hiểu đứa cháu nội này, năng lực thì có hạn, chỉ thích đi nói người khác thế này thế nọ, thích dùng một số người và sự việc để gây sức ép với người khác.

Quý Xuyên nếu mà giỏi giang một chút thì nó đã tự mình giải quyết những chuyện đó rồi.

“Hồi đó, Trạch Thành muốn đính hôn với Minh Nguyệt, bên phía nhà họ Giang đòi đổi thân, Trạch Thành đã chủ động nói trước mặt chúng ta.”

Bà cụ Quý nói, “Để không làm chúng ta hiểu lầm Minh Nguyệt, nó đã nói mọi chuyện rõ mười mươi.

Trạch Thành tự mình nỗ lực, không hề bắt các con phải đi giải quyết mọi chuyện giúp nó.

Còn Quý Xuyên thì sao, chính nó cũng không nói rõ ràng được, cứ luôn miệng nói Âu Dương Tĩnh rất tốt, mà nói toàn chẳng vào trọng tâm.”

Bà cụ Quý nghĩ Quý Xuyên nếu có thể giống như Quý Trạch Thành nói rõ ràng mọi chuyện, có thể tìm cách để người lớn trong nhà đều công nhận Âu Dương Tĩnh thì đã chẳng có vấn đề gì.

Ngặt nỗi bản thân Quý Xuyên không có cách nào làm cho người nhà công nhận Âu Dương Tĩnh, lại còn phải lôi người khác vào cuộc.

“Hôm nay cô qua đó có phải là muốn tìm Minh Nguyệt không?”

Bà cụ Quý hỏi.

“Mẹ...”

“Trạch Thành gặp cô, nó đã kể với chúng ta rồi.”

Bà cụ Quý nói, “Vô sự bất đăng tam bảo điện, bình thường cô có mấy khi qua đó đâu.”

“Mẹ, ban đầu con định tìm ạ.”

Chị dâu cả nói, “Nhưng lại thấy không thích hợp.”

“Đúng là không thích hợp.”

Bà cụ Quý nói, “Minh Nguyệt đâu có đi nói chuyện của Âu Dương Tĩnh đâu, cô mà đi nói thì người ta nhìn vào ra sao?

Cô định nói đây đều là chuyện nhà mình, không liên quan gì đến con bé à?

Con bé còn chưa gả vào nhà mình, con bé không nên quản những chuyện đó sao?”

Đúng vậy, Giang Minh Nguyệt không thích hợp quản những chuyện đó, nhưng có những lời thốt ra từ miệng người nhà họ Quý thì ý nghĩa sẽ thay đổi, trở nên vô cùng khó chịu.

“Con không đi nói nữa đâu ạ.”

Chị dâu cả nói.

“Tốt nhất là như vậy.”

Bà cụ Quý gật đầu, “Cô cũng từng này tuổi rồi, Minh Nguyệt có thể làm con gái cô được đấy.

Cô đứng trước mặt Minh Nguyệt, con bé theo bản năng đều sẽ thấy căng thẳng, hai người nói chuyện với nhau cũng rất khó nói cho ra hồn được.”

Khí thế của chị dâu cả lại khá mạnh, nếu không khéo sẽ biến thành chị dâu cả đi chất vấn Giang Minh Nguyệt.

Qua một ngày sau, Quý Trạch Thành trở về nhà họ Quý, anh còn tìm Quý Xuyên để nói chuyện.

“Đừng có lôi Minh Nguyệt vào mấy cái chuyện tào lao của cháu nữa.”

Quý Trạch Thành nói.

“Chú út, thím út tương lai cô ấy làm bạn với Âu Dương Tĩnh, điều này chứng tỏ Âu Dương Tĩnh rất tốt, cô ấy...”

“Đó quả thực là một kiểu công nhận, nhưng bạn bè với người thân thì vẫn có sự khác biệt.”

Quý Trạch Thành nói, “Cô ấy làm bạn với Âu Dương Tĩnh không có nghĩa là cô ấy phải đi khuyên bố mẹ cháu đồng ý cho Âu Dương Tĩnh gả vào.

Chuyện của chính các cháu thì các cháu tự mình giải quyết.”

“Chú út, mọi người không thể giúp cháu một chút sao?”

Quý Xuyên bực bội, “Cháu đã nói với bố mẹ rất nhiều lần rồi, mà họ đều không đồng ý.”

“Đó là chuyện của cháu.”

Quý Trạch Thành nói, “Chú còn có thể làm cho ông bà đồng ý để chú và Minh Nguyệt ở bên nhau, cháu không làm cho bố mẹ cháu đồng ý cho cháu và Âu Dương Tĩnh ở bên nhau, đó là vấn đề của cháu.”

Quý Trạch Thành cho rằng Giang Minh Nguyệt tốt hơn Âu Dương Tĩnh rất nhiều, nhưng Giang Minh Tâm đề nghị đổi thân, Giang Minh Nguyệt lại không phải cháu nội ruột của ông cụ Giang, nếu không khéo thì Quý Trạch Thành không dễ gì được ở bên Giang Minh Nguyệt.

Vì thế, Quý Trạch Thành tự mình ra mặt nói rõ với ông cụ Quý, vào thời điểm cần thiết cũng luôn bảo vệ Giang Minh Nguyệt, tách biệt Giang Minh Nguyệt ra khỏi nhà họ Giang.

Bản thân Quý Xuyên không bảo vệ được Âu Dương Tĩnh, không thể nói rõ ràng với gia đình, thì chỉ có thể tự trách mình thôi.

“Là đàn ông con trai thì đừng có lúc nào cũng nghĩ đến chuyện để phụ nữ giải quyết vấn đề cho mình.”

Quý Trạch Thành nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 142: Chương 142 | MonkeyD