Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 150
Cập nhật lúc: 20/03/2026 03:27
“Vốn dĩ là sự thật mà.”
Thạch Lạp Mai nói.
“Đừng có sự thật với chẳng không sự thật.”
Mợ cả Thạch nói, “Con đến rồi thì vừa hay giúp một tay đi.”
“Lúc Minh Nguyệt qua đây, mẹ có bảo nó giúp không ạ?”
Thạch Lạp Mai hỏi.
“Nó ấy à, nó đâu có biết mấy việc này.”
Mợ cả Thạch nói, “Nó cũng không cần phải biết những việc này, sinh viên đại học cơ mà, lại có đơn vị công tác, nó không cần làm những việc này cũng không ch-ết đói được.”
Thạch Lạp Mai thấy xót xa:
“Nó thì sướng rồi, còn được học đại học nữa.”
“Sao thế?
Nó là em gái ruột của con, con không vui à?”
Mợ cả Thạch nhanh ch.óng nhận ra vẻ không vui của Thạch Lạp Mai.
“Đều là chị em, nó sống tốt như vậy.”
Thạch Lạp Mai nói, “Hồi đó sao mẹ không nghĩ đến việc đem con cho cô nuôi?”
“Chẳng phải vì lúc đó con lớn tuổi hơn một chút sao?”
Mợ cả Thạch nói, “Con không nhớ chuyện lúc con còn nhỏ sao?
Hồi đó, dượng con còn từng bế con đấy.”
Tuổi của Thạch Lạp Mai quá lớn, không thích hợp để làm con nuôi cho mẹ Giang.
“Minh Nguyệt bên kia sống rất tốt, hôn sự cũng tốt.”
Thạch Lạp Mai uỷ khuất:
“Còn con...”
“Đây là chuyện không có cách nào khác, thời đại khác nhau rồi.
Ai bảo tuổi của con lớn hơn Minh Nguyệt chứ, con lại không sinh muộn hơn mấy năm.”
Mợ cả Thạch nói, “Tại con cứ nhất định phải đầu t.h.a.i sớm làm gì.”
“Nếu con mà theo cô, cô chỉ có mỗi mình con là con, con cũng không cần vì để trốn việc xuống nông thôn mà phải lấy chồng sớm.”
Thạch Lạp Mai nói, “Biết đâu cô còn có thể tìm cho con một công việc nữa.”
“Minh Nguyệt là tự nó tìm việc đấy chứ không dựa vào cô con đâu.”
Mợ cả Thạch nói, “Bây giờ con còn đi nghĩ những thứ này làm gì?
Trước đây cũng không thấy con nói nhiều những lời này.”
“Đó là trước đây.”
Thạch Lạp Mai nói.
Trước đây, Thạch Lạp Mai phần nhiều là nhìn thấy Giang Minh Nguyệt bị người nhà họ Giang gây khó dễ, cô ta còn nghĩ mình không sang chỗ mẹ Giang cũng tốt, như vậy mình không cần một mình đối mặt với bao nhiêu đứa trẻ nhà họ Giang kia, mình không bị bắt nạt t.h.ả.m đến vậy.
Đến bây giờ, Thạch Lạp Mai lại cảm thấy những đau khổ Giang Minh Nguyệt chịu trước kia chẳng đáng là gì, ngày lành của Giang Minh Nguyệt là ở sau này.
“Chúng con vừa nãy gặp bọn Giang Minh Nguyệt, vị hôn phu của nó chỉ cho đứa nhỏ có hai viên kẹo thôi.”
Thạch Lạp Mai nói.
“Có hai viên kẹo là tốt rồi.”
Mợ cả Thạch nói, “Con còn muốn thế nào nữa?”
“Cũng không biết hai viên kẹo đó lấy từ đâu ra, có phải lấy từ chỗ mẹ không nữa.”
Thạch Lạp Mai nói.
“Họ vừa nãy mang sang một gói kẹo đây này.”
Mợ cả Thạch nói, “Vẫn còn trên bàn ấy, nếu con muốn ăn thì mở ra mà lấy một ít.”
Gói kẹo lớn như vậy, rất nhiều viên.
Mợ cả Thạch không vội vàng cất kẹo đi, là do Giang Minh Nguyệt và Quý Trạch Thành mang sang.
Trong nhà lại không có nhiều kẹo như vậy, mợ cả Thạch định lát nữa sẽ mở túi kẹo ra cho cháu trai cháu gái ăn.
“Con ấy mà, đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc Minh Nguyệt sống tốt.”
Mợ cả Thạch nói, “Nó lớn lên trông xinh đẹp hơn con nhiều, nó...”
“Mẹ, mẹ thật là thiên vị, sinh nó ra xinh đẹp như thế.”
Thạch Lạp Mai nói, “Ngày tháng sau này của nó chắc chắn sẽ rất tốt.”
“Con đừng có chua ngoa nữa.”
Mợ cả Thạch nói, “Ngày lành này để em gái con hưởng, vẫn tốt hơn là để người khác hưởng.”
Nhà họ Âu Dương được bình phản, lại dọn về ngôi nhà cũ sinh sống.
Quý Xuyên chạy qua đó lảng vảng ngoài nhà, anh ta muốn gặp Âu Dương Tĩnh một chút, hiện tại nhà họ Âu Dương đang dần tốt lên, cha mẹ Âu Dương Tĩnh không cần phải xuống nông trường nữa, Quý Xuyên nghĩ Âu Dương Tĩnh chắc chắn sẽ bằng lòng cùng anh ta về nhà họ Quý.
Âu Dương Tĩnh vốn dĩ không muốn ra ngoài, nhưng cha mẹ cô nói Quý Xuyên đang ở bên ngoài, cô vẫn nên ra ngoài xem một chút, dù sao cũng không tiện để Quý Xuyên cứ ở mãi đây, để người khác nhìn thấy cũng không hay ho gì.
Lúc Âu Dương Tĩnh rời khỏi nhà dì cô, cô đã để lại số tiền mình tích cóp được mấy năm nay.
Cô đã ở nhà dì lâu như vậy, ở giữa cũng có những chỗ không như ý, nhưng cô đã nhận được sự che chở rất lớn từ dì, dì còn tìm cách cho cô có được công việc nhân viên tạm thời, giúp cô không phải xuống nông thôn.
Âu Dương Tĩnh bước ra khỏi phòng, cô mặc khá dày, trời lạnh rồi, mùa đông ở phương Nam đều là kiểu lạnh ẩm buốt giá, lúc không có mặt trời thì ngoài nhà lạnh, trong nhà cũng lạnh.
Lúc có mặt trời thì bên ngoài còn ấm áp hơn trong nhà không ít.
“Anh đừng đến nữa.”
Âu Dương Tĩnh nói.
“Cha mẹ em đã về rồi.”
Quý Xuyên cứ như không nghe thấy lời Âu Dương Tĩnh nói:
“Có phải em có thể cùng anh đi gặp cha mẹ anh không?
Thái độ của cha mẹ anh cũng đã có thay đổi rồi, không giống như trước kia nữa, em...”
“Không thích hợp đâu.”
Âu Dương Tĩnh nói, “Cho dù cha mẹ em đã về rồi thì chúng ta cũng không thích hợp.”
Âu Dương Tĩnh không thích một người không có bản lĩnh gánh vác, nếu Quý Xuyên sớm có thể khiến vợ chồng anh cả Quý đồng ý cho hai người ở bên nhau thì Âu Dương Tĩnh còn cảm thấy Quý Xuyên có chút năng lực.
“Cha mẹ em đúng là đã về, nhưng không phải là vì anh.”
Âu Dương Tĩnh nói, “Anh không hề giúp đỡ được gì cho cha mẹ em cả.”
“Nhưng mà...”
“Quý Xuyên, anh không thấy tình cảm anh dành cho tôi giống như trẻ con chơi đồ hàng sao?”
Âu Dương Tĩnh nói, “Không hề có sự trả giá nào mà đã nghĩ đến việc chúng ta ở bên nhau, muốn tôi cùng anh đi gặp cha mẹ anh.”
“Anh cũng có thể cùng em đi gặp cha mẹ em trước.”
Quý Xuyên nói.
“Anh vẫn chưa hiểu rõ lời tôi nói rồi.”
Âu Dương Tĩnh nói, “Không thích hợp, thực sự không thích hợp.”
“Lý do.”
Quý Xuyên bực bội:
“Cha mẹ em đã được bình phản rồi, hai nhà chúng ta cũng không tính là quá chênh lệch nữa.
Em có biết không, bao nhiêu người muốn gả vào nhà anh đấy.
Nhà anh rất tốt, không tệ đâu.”
“Anh cứ một mực nhấn mạnh nhà anh tốt thế nào, cha mẹ anh giỏi giang thế nào, còn anh?
Anh giỏi ở chỗ nào?”
Âu Dương Tĩnh nói, “Nói về công việc của anh đi, anh tận tâm với công việc đến mức nào, có thành tựu gì nổi bật trong công việc không?
Anh cứ dăm bữa nửa tháng lại tan làm sớm đi ra ngoài, là cậy mình là người nhà họ Quý nên người khác không dám làm gì anh sao?
Anh luôn mồm nói yêu tôi, đều là nói bằng miệng cả thôi, lúc tôi cần anh giúp đỡ thì anh lại nói đợi một chút, nói đợi một chút là tốt rồi.”
Âu Dương Tĩnh chán ghét nhất là việc Quý Xuyên nói những lời như vậy, nếu thực sự phải đợi một chút thì cô còn cần Quý Xuyên làm gì nữa?
“Còn nữa, chuyện của hai chúng ta không liên quan gì đến thím út tương lai của anh cả.”
Âu Dương Tĩnh nói, “Lần đó tôi cùng cô ấy đi ăn cơm cũng là vì lý do từ bạn của tôi, đó là lần đầu tiên gặp mặt chính thức.
Trong suốt thời gian qua chúng tôi cũng chỉ gặp nhau có một hai lần thôi.
Anh đừng có lôi cô ấy vào chuyện của chúng ta, anh làm như vậy khiến tôi đối mặt với cô ấy thế nào được?”
