Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 171
Cập nhật lúc: 20/03/2026 03:30
“Em không thể hối hận.”
Âu Dương Tĩnh nói, “Anh ta thích em cũng khá lâu rồi, nếu em muốn ở bên anh ta thì đã ở bên lâu rồi, không thể đợi đến tận bây giờ.
Hồi mọi người chưa về, em đã từ chối anh ta rồi, lúc này thì càng không thể đồng ý nữa.”
“Trước đây có lẽ em thấy thấp kém hơn cậu ấy một bậc nên không đồng ý.
Giờ chúng ta đều về rồi.”
Chị dâu Âu Dương nói, “Hai đứa bây giờ là bình đẳng.”
“Trước đây cũng là bình đẳng mà.”
Âu Dương Tĩnh nói, “Chỉ là hoàn cảnh khác nhau thôi.”
Âu Dương Tĩnh nhìn chị dâu mình, bà chị dâu này cứ khăng khăng muốn cô ở bên Quý Xuyên, nhưng cô không muốn là không muốn.
Âu Dương Tĩnh không thể vì những người trong nhà mà thay đổi thái độ được, thực sự không cần thiết, cô và Quý Xuyên không hợp, cứ ép uổng ở bên nhau thì sớm muộn gì cũng xảy ra vấn đề.
Đợi đến khi xảy ra chuyện rồi, những người này lại quay sang bảo cô không hiểu chuyện, bảo cô sao lại đi gây gổ với Quý Xuyên.
Một khi đã nhượng bộ là sẽ phải nhượng bộ mãi.
Âu Dương Tĩnh không thể nhượng bộ, cô bày tỏ thái độ rõ ràng.
“Chị dâu, chị không cần nói những lời đó với em đâu.”
Âu Dương Tĩnh nói.
“Thì chị cũng sợ sau này em hối hận thôi.”
Chị dâu Âu Dương nói, “Tìm được một người thích em, sẵn sàng đối tốt với em không phải chuyện dễ dàng đâu.
Quý Xuyên thích em như vậy, luôn nhớ đến em, sau này rất khó tìm được ai thích em như cậu ấy đâu.”
“Không có thì thôi.”
Âu Dương Tĩnh có chút bực bội, chị dâu cô cứ nhất thiết phải nói những lời này sao?
“Chị dâu, đây là chuyện liên quan đến cả đời em.”
“Bọn chị là người đi trước, nên mới...”
“Những chuyện anh chị đã trải qua, em chưa từng trải qua.
Những chuyện em đã trải qua, anh chị cũng chưa từng trải qua.”
Âu Dương Tĩnh đột ngột đứng dậy, “Chuyện của em không cần chị quyết định thay.
Nếu anh chị muốn tìm chỗ dựa thì anh chị cứ đi mà tìm, đừng có lôi kéo em vào.”
Âu Dương Tĩnh quay người lên lầu, cô không muốn tiếp tục ngồi đây nghe chị dâu lải nhải mấy lời đó nữa.
Quý Xuyên không đến nữa thật, nhưng chị dâu Âu Dương nói còn nhiều hơn.
“Mẹ.”
Chị dâu Âu Dương có chút ái ngại nhìn Âu Dương phu nhân, “Con đây cũng là vì lo cho cô út hối hận, sợ cô ấy sau này không tìm được ai đối tốt với mình như thế.”
“Thôi bỏ đi, nó đã không muốn thì chúng ta nói bao nhiêu cũng vô ích.”
Âu Dương phu nhân nói, “Nó đã nói với Quý Xuyên như vậy rồi, e là Quý Xuyên cũng không thể quay đầu nữa đâu.”
“Cái đó chưa chắc đâu ạ.”
Chị dâu Âu Dương nói, “Con gái theo đuổi con trai thì dễ như trở bàn tay ấy mà, huống hồ Quý Xuyên vốn dĩ đã thích cô ấy rồi.
Chỉ cần cô ấy hở miệng một cái là chuyện này thành ngay.
Thực ra Quý Xuyên cũng đâu đến nỗi nào, bảo gì mà không có trách nhiệm.
Chuyện đó cũng là chuyện bất khả kháng mà, chuyện của nhà mình là chuyện của thời kỳ đặc biệt, không phải một mình Quý Xuyên có thể thay đổi được.
Nhưng Quý Xuyên đã rất nỗ lực đối tốt với cô ấy, còn bảo vệ cô ấy không bị người khác bắt nạt...”
Chị dâu Âu Dương cứ khăng khăng cho rằng Âu Dương Tĩnh gả cho Quý Xuyên là lựa chọn tốt nhất, điều này tốt cho Âu Dương Tĩnh và cũng tốt cho Âu Dương gia.
“Bố của Quý Xuyên làm chính trị, anh trai làm ở cục công an.”
Chị dâu Âu Dương nói, “Điều kiện tốt biết bao nhiêu.
Người ta để ý đến em gái mình từ lúc nhà mình chưa được minh oan, điều đó chứng tỏ cậu ấy thật lòng với em ấy.
Tìm được một người đàn ông chân thành như vậy không dễ đâu ạ.”
Chị dâu Âu Dương trưng ra bộ dạng như thể đang lo nghĩ cho Âu Dương Tĩnh vậy:
“Mẹ, mẹ thật sự không định khuyên nhủ nó sao ạ?”
“Khuyên không nổi đâu.”
Âu Dương phu nhân thở dài một tiếng.
“Mẹ, mẹ đừng thở dài, đầu năm đầu tháng đừng thở dài ạ.”
Chị dâu Âu Dương vội vàng nói, “Đừng để thở dài làm mất hết phúc khí đi.”
“Con đừng có nói em gái con nữa.”
Âu Dương phu nhân nói, “Những năm qua nó cũng không dễ dàng gì.”
“Cô ấy dù sao cũng ở trong thành phố, có dì nhỏ che chở, là tốt lắm rồi ạ.”
Chị dâu Âu Dương nói, “Bố, mẹ, cuộc sống của bố mẹ ở nông trường mới thực sự là khổ sở.”
Âu Dương Tĩnh quay lên lầu, cô lấy sách ra xem, cô không biết bao giờ mới khôi phục kỳ thi đại học, nhưng cô phải học.
Nhưng cô lại không vào đầu được chữ nào, xem một lúc rồi lại nằm vật ra giường.
Trước đây, Âu Dương Tĩnh cứ ngỡ sau khi về lại nhà mình cô sẽ được sống một cuộc sống cực kỳ thoải mái.
Bây giờ cô về rồi, lại thấy không hẳn là như vậy.
Mùng hai Tết, Giang Minh Nguyệt và Quý Trạch Thành ăn xong bữa sáng rồi cùng nhau đến Quý gia.
Vừa vào đến phòng khách, hai người vừa vặn chạm mặt Quý Xuyên, anh ta không đi ra ngoài mà thật sự ở nhà.
“...”
Quý Xuyên đứng sững ở đó.
“Chào hỏi đi chứ.”
Quý đại tẩu ra hiệu cho Quý Xuyên chào hỏi, đừng có đứng ngây ra đó nữa, “Chào đi, đây là thím nhỏ của con.”
41 Chương:
Vỡ vụn
◎ Tiến trình mới (Chương 2) ◎
“Thím nhỏ.”
Quý Xuyên mở miệng, bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm vào anh, anh không mở miệng không được.
“Tôi chưa chuẩn bị bao lì xì đâu nhé.”
Giang Minh Nguyệt lỡ miệng nói.
“Không cần đưa bao lì xì cho nó đâu.”
Quý Trạch Thành nói, “Anh cũng chẳng bao giờ đưa bao lì xì cho nó.”
Tên làm sai chuyện như Quý Xuyên không xứng đáng có bao lì xì, Quý Trạch Thành cũng chẳng muốn đưa.
Tuổi của Quý Trạch Thành cũng chỉ hơn Quý Xuyên vài tuổi:
“Từ nhỏ đến lớn anh đã bao giờ đưa bao lì xì cho nó đâu.”
Đây là sự thật, làm bộ làm tịch đưa một cái cũng không có.
Quý Trạch Thành trước đây nghĩ về những bao lì xì trong tay mình, anh nghĩ mình tuổi cũng nhỏ, việc gì phải đưa bao lì xì cho đám người Quý Xuyên chứ.
Thà rằng Quý Trạch Thành mang tiếng keo kiệt, chứ lúc đó anh cũng chưa kiếm ra tiền, việc gì phải đưa cho bọn họ.
Đến lúc Quý Trạch Thành kiếm ra tiền thì bọn họ cũng đã lớn rồi, Quý Trạch Thành càng không cần đưa bao lì xì cho họ nữa.
Có đưa thì cũng chỉ đưa cho mấy đứa nhỏ vài tuổi, ví dụ như con của anh cả nhà Quý Xuyên.
“Đến đây, đến đây, vào đi, vào ngồi đi.”
Quý lão phu nhân cười nói.
Quý đại tẩu thấy Quý lão phu nhân nhiệt tình với Giang Minh Nguyệt như vậy cũng không có gì không vui, hồi bà mới về làm dâu Quý gia cũng được đối đãi như thế.
Ở một phía khác, mẹ Giang đang nấu cơm cho nhà họ Giang, giống hệt như mọi năm.
Cho đến lúc ăn cơm, bà vẫn đang mải miết xào nấu trong bếp, rồi ăn luôn ở gian bếp sau chứ không hề lên bàn ăn.
Giang Minh Tâm thấy trên bàn không có món sườn xào chua ngọt, liền chạy ngay vào bếp xem thử.
“Bác gái, món sườn xào chua ngọt của cháu đâu ạ?”
Giang Minh Tâm hỏi.
“Không có thịt sườn.”
Mẹ Giang nói, “Dùng loại thịt khác thay thế vậy.”
“Như vậy thì hương vị không đúng rồi.”
Giang Minh Tâm bĩu môi, hồi cô ta ở Quý gia toàn được ăn đồ ngon, rất hiếm khi phải dùng đồ thay thế thế này, “Bác gái, bác định lừa cháu à?
Có phải bác thấy cháu...”
