Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 196
Cập nhật lúc: 20/03/2026 04:03
Mẹ Giang im lặng, bà không dám phản bác lời ông ngoại Thạch.
“Hôm nay ở lại đây ăn cơm trưa đi.”
Mợ cả nói, “Em có một mình, đừng về tự nấu cơm nữa.”
Mợ cả nghĩ nếu để mẹ Giang về một mình, sợ là mẹ Giang sẽ buồn đến mức không buồn ăn cơm.
Cuối cùng, mẹ Giang ở lại nhà mợ cả ăn cơm, lúc ăn cơm, bà lại nhìn lướt qua những người ngồi trên bàn ăn, những người này đều không nhắc đến chuyện của Giang Minh Nguyệt nữa.
Sau khi mẹ Giang đi rồi, mợ cả nhìn cậu cả, họ thực sự cứ thế mà không quản nữa sao?
“Có cần đi thăm Minh Nguyệt một chút không anh?”
Mợ cả hỏi.
“Cha đã nói vậy rồi.”
Cậu cả nói, “Chúng ta tốt nhất là đừng qua đó, để thằng cả qua xem sao.”
“Hay là cứ để con bé Lạp Mai đi đi.”
Mợ cả nói.
“Để nó đi á?
Nó là chúa gây chuyện.”
Cậu cả hiểu khá rõ tính tình của cô con gái lớn, Thạch Lạp Mai vì để không phải xuống nông thôn mà lấy một người thọt chân, nó còn nói nếu nó được đem cho mẹ Giang nhận nuôi thì thế này thế nọ.
Thạch Lạp Mai mà biết chuyện này, nó chỉ có đi chỉ trích Giang Minh Nguyệt thôi.
Cậu cả chẳng cần nghĩ cũng biết, Thạch Lạp Mai không phải là chưa từng nói xấu Giang Minh Nguyệt trước mặt họ.
Ý của Thạch Lạp Mai là Giang Minh Nguyệt đi làm rồi, có lương rồi, nó hỏi mượn Giang Minh Nguyệt mấy đồng bạc mà Giang Minh Nguyệt cũng không chịu, còn nói Giang Minh Nguyệt được nhận nuôi nên không phải làm việc nhà, nhờ thế mới được xinh đẹp như vậy.
Chuyện mà một người đàn ông trưởng thành còn nhìn ra được thì họ càng không thể trông cậy vào Thạch Lạp Mai.
“Minh Nguyệt từ nhỏ đã không đi theo chúng ta.”
Cậu cả nói, “Chút ít thứ chúng ta cho con bé cũng chỉ là thứ cho đi giữa họ hàng với nhau thôi.
Những thứ chúng ta cho con cái nhà chú hai, chú ba cũng chẳng kém gì cho Minh Nguyệt đâu.
Thỉnh thoảng em cho Minh Nguyệt vài hào bạc chẳng đáng là bao.”
“Anh...”
Mợ cả nhìn cậu cả, bà cứ ngỡ chồng mình không hề quan tâm đến những chuyện đó.
Cậu cả đều nhìn thấu mọi chuyện, trước đây là do không tiện nói ra, giờ đây vì Giang Minh Nguyệt đã chấm dứt quan hệ nhận nuôi với mẹ Giang nên những người như họ vẫn nên chú ý một chút, đừng làm Giang Minh Nguyệt quá đau lòng.
Không thể để Giang Minh Nguyệt cảm thấy tất cả họ đều đứng về phía mẹ Giang, tức là đứng về phía nhà họ Giang.
“Sau khi Minh Nguyệt đi làm, dịp Trung thu, Tết Nguyên đán, quà cáp con bé gửi về không ít đâu.”
Cậu cả nói, “Không chỉ có nhà mình, mà còn có nhà chú hai, chú ba của nó nữa.
Quà gửi cho hai nhà đó tuy có ít hơn một chút nhưng vẫn là có gửi.”
Giang Minh Nguyệt đã nỗ lực làm rất tốt rồi, họ không thể làm nguội lạnh trái tim của Minh Nguyệt thêm nữa.
“Em cứ tưởng anh chẳng biết gì cơ đấy.”
Mợ cả nói, “Lòng dạ đàn ông thường không được tinh tế...”
“Phải là người vô tâm đến mức nào mới không nhận ra chứ?”
Cậu cả nói, “Đừng qua đó gây rắc rối cho con bé, chúng ta không nuôi nấng nó.”
Cậu cả bảo con trai cả qua thăm là muốn xem Giang Minh Nguyệt sống thế nào, để Giang Minh Nguyệt hiểu rằng những người như họ không phải là không đoái hoài gì đến cô nữa.
Chiều hôm đó, con trai cả của cậu cả là Thạch Kiến Quân đã đi tìm Giang Minh Nguyệt, Giang Minh Nguyệt không có nhà, anh liền đứng đợi ở ngoài.
Thạch Kiến Quân mang theo một ít trứng gà từ nhà đi, thời tiết đã lạnh hơn nhiều, mấy quả trứng đó là trứng luộc chín, còn có vài quả trứng muối luộc, ngoài ra còn có một ít bánh ngọt và bánh quang bình.
Bánh ngọt và bánh quang bình là Thạch Kiến Quân đi mua thêm, lúc con anh chào đời, Minh Nguyệt còn tặng một xấp vải.
Cảm nhận của Thạch Kiến Quân về Giang Minh Nguyệt tốt hơn nhiều so với Thạch Lạp Mai, cô em gái Thạch Lạp Mai này lúc nào cũng đủ kiểu không hài lòng, còn Giang Minh Nguyệt chưa bao giờ than khổ trước mặt họ, qua nhà chơi cũng không kiểu vừa ăn vừa gói mang về, họ bảo Minh Nguyệt mang đồ ăn đi thì cô cũng chỉ nhận cho có lệ.
Giang Minh Nguyệt chiều hôm đó đã đến đơn vị, chập tối khi trở về, cô thấy Thạch Kiến Quân đang ngồi trên tảng đ-á trước cửa, liền vội vàng đi tới.
“Anh Kiến Quân, chiều nay em đi làm, anh đến từ lúc nào thế?”
Giang Minh Nguyệt nói:
“Chắc là anh đợi lâu lắm rồi phải không?”
“Anh đến từ hơn bốn giờ.”
Thạch Kiến Quân nói, “Chắc cũng chỉ đợi khoảng hơn nửa tiếng thôi?”
“Bây giờ đã sáu giờ rồi.”
Giang Minh Nguyệt nói, “Trời đã tối mịt rồi, sao anh không nghĩ đến việc đi về?”
“Có gì đâu, anh là đàn ông con trai, đường về cũng chẳng có gì nguy hiểm.”
Thạch Kiến Quân cùng Giang Minh Nguyệt đi vào trong, đến phòng khách, Thạch Kiến Quân đặt lạt tre lên bàn, lấy những thứ đó ra:
“Bố mẹ và ông ngoại đều biết chuyện em chấm dứt quan hệ nhận nuôi với cô rồi, chú hai, chú ba cũng đều biết cả, cô đã tập hợp mọi người lại để nói chuyện của em.”
“Họ có giận lắm không anh?”
Giang Minh Nguyệt hỏi.
“Không có chuyện đó đâu.”
Thạch Kiến Quân đáp, “Nếu họ mà giận thì người đến đây đã không phải là anh mà là họ rồi.
Cô nói rồi, sau này em vẫn gọi bố mẹ là cậu mợ, bố mẹ và ông ngoại đều đã thừa nhận như vậy rồi.”
“Thật sao anh?”
Giang Minh Nguyệt ngạc nhiên, những người đó vậy mà không hề bênh vực mẹ Giang.
“Những năm qua em sống ở nhà họ Giang thế nào, chúng anh đều biết cả.”
Thạch Kiến Quân nói, “Mỗi nhà đều có nỗi khổ riêng, bố mẹ cũng không tiện can thiệp quá sâu.
Cô còn phải sống ở bên đó nên không tránh khỏi phải nhẫn nhịn.
Sau này em không còn liên quan gì đến bên đó nữa thì không cần phải nhịn, họ mà nói em thì em cứ tìm chúng anh, chúng anh sẽ đến nói lý với họ.”
“Anh không sợ cô không vui sao?”
Giang Minh Nguyệt lại hỏi.
“Chúng anh có nói chuyện của cô đâu.”
Thạch Kiến Quân nói, “Nhưng sau này chắc em cũng không qua đó nhiều, nên chắc không sao.
Số trứng gà, trứng muối này đều luộc chín rồi, là mẹ luộc đấy.
Còn bánh ngọt và bánh quang bình là anh mua.”
“Em ăn không hết nhiều thế này đâu, anh mang về một ít đi.”
Giang Minh Nguyệt nói, “Con của anh còn nhỏ...”
“Chúng nó không thiếu mấy thứ này đâu.”
Thạch Kiến Quân trả lời, “Ăn ít đi vài miếng cũng chẳng sao cả.
Em rể tương lai không có nhà à?”
“Anh ấy đi vắng rồi.”
Giang Minh Nguyệt nói, “Trưa nay là anh ấy nấu cơm đấy.
Chiều em có việc phải đến đơn vị, anh ấy cũng đến đơn vị của anh ấy luôn.
Anh đợi một lát nhé.”
Giang Minh Nguyệt đi ra chiếc tủ bên cạnh lấy ra hai quả lựu lớn, còn có một ít bánh quy giòn.
“Mấy thứ này anh mang về đi.”
Giang Minh Nguyệt nói, “À đúng rồi, còn nữa...”
“Còn gì nữa?
Anh qua đây đâu phải để mang đồ về đâu.”
Thạch Kiến Quân nói.
“Trạch Thành mua cho em túi mới rồi, cái cũ em không dùng nữa.”
Giang Minh Nguyệt nói, “Cái túi đó là cô làm cho em, em dùng từ lúc tốt nghiệp cấp hai.
Dùng bốn năm rồi vẫn còn dùng tốt lắm.
Em còn một chiếc khăn quàng cổ, anh mang về cho chị dâu dùng hay cho bọn trẻ dùng cũng được.
Còn mấy cuộn len nữa, vốn dĩ em định lúc nào rảnh rỗi thì đan khăn quàng, nhưng mà bận quá nên chẳng đan được.”
