Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 223

Cập nhật lúc: 20/03/2026 07:32

“Con cái vào xưởng làm mà không cần bà Kiều phải nghỉ hưu nhường chỗ, điều này đồng nghĩa với việc không phải suất làm việc được truyền xuống mà là có thêm một suất làm việc mới.”

Thế thì còn gì bằng nữa chứ.

“Minh Nguyệt không còn quan hệ gì với nhà họ Giang các người nữa rồi.”

Bà Kiều nhìn sang mẹ Giang:

“Chẳng phải trước đây bà đã nói rồi sao?

Minh Nguyệt còn đưa tiền cho bà nữa, số tiền đó coi như là phí nuôi dưỡng nó lớn bấy lâu nay.

Con cái nhà người khác muốn thi đại học thì để họ tự đi mà thi, lấy đâu ra chuyện bắt Minh Nguyệt đi phụ đạo cho họ.

Minh Nguyệt không phải làm việc à?

Minh Nguyệt cũng không phải giáo viên, nó còn phải đi làm, còn phải ăn cơm chứ.”

“Chẳng phải tôi đã bảo là sẽ đưa tiền rồi sao?”

Cô cả Giang nói.

“Bà làm thế là đang hại Minh Nguyệt đấy!”

Bà Kiều nói:

“Tiền đưa lén lút như thế, ai mà dám nhận chứ?

Đến lúc xong việc, các người lại đi tố cáo Minh Nguyệt, tố cáo một cái là trúng ngay.

Người nhà họ Giang các người chẳng phải đã từng làm chuyện tố cáo Minh Nguyệt rồi đó sao, thật sự coi Minh Nguyệt là hạng dễ bắt nạt chắc.”

“Thạch Quế Lan.”

Cô cả Giang không vui:

“Tôi đã nói với chị rồi đấy, chị phải lo liệu cho xong chuyện này.

Nếu chị vẫn còn là em dâu của tôi thì nên đi mà làm đi.”

Cô cả Giang bực bội bỏ đi, bà ta không muốn đứng đó đôi co với bà Kiều nữa.

Bà Kiều thấy cô cả Giang cứ thế bỏ đi liền bĩu môi khinh bỉ.

“Bà định đi tìm Minh Nguyệt thật à, định bắt nó phụ đạo cho họ hàng nhà chồng cô cả thật sao?”

Bà Kiều hỏi mẹ Giang.

“Vẫn chưa đi.”

Mẹ Giang nói.

“Vẫn chưa đi?

Vậy là bà đang định đi rồi đấy à?”

Bà Kiều nói:

“Hồi Minh Nguyệt còn nhỏ theo bà đến nhà hàng làm việc, đồng nghiệp của bà còn cho nó cái này cái nọ để ăn.

Có muốn phụ đạo thì cũng nên phụ đạo cho con cái của đồng nghiệp bà để trả ơn chứ, phụ đạo cho họ hàng cô chồng bà thì là cái kiểu gì?

Chẳng lẽ bà không biết cô cả nhà bà đối xử với Minh Nguyệt như thế nào sao, bà còn bắt nó đi, định bắt nó đi chịu khổ à.”

Bà Kiều làm bạn với mẹ Giang bao nhiêu năm nay, bà thực sự không muốn mẹ Giang lại đ-âm đầu vào chỗ ch-ết như thế.

“Bà với Minh Nguyệt giờ đã không còn là mẹ con nữa rồi, bà nên suy nghĩ cho kỹ đi, đừng có cứ như trước đây chẳng thèm quan tâm đến cảm nhận của nó.”

Bà Kiều nói.

“Tôi... haizz.”

Mẹ Giang thở dài:

“Thi đại học là chuyện lớn của cả đời người, Minh Nguyệt chẳng phải cũng phụ đạo cho người khác đó sao?”

Mẹ Giang cảm thấy một điều cô cả Giang nói rất đúng, đó là Giang Minh Nguyệt có thể dạy kèm cho một người xa lạ như Âu Dương Tĩnh, vậy tại sao cô không thể phụ đạo cho họ hàng bên nhà chồng cô cả chứ.

Nếu Giang Minh Nguyệt không đi phụ đạo cho Âu Dương Tĩnh, mẹ Giang nghĩ mình cũng sẽ dễ dàng từ chối cô cả Giang hơn.

“Người khác ư?

Những người đó đối xử với Minh Nguyệt cực kỳ tốt.”

Bà Kiều nói:

“Cái bà cô cả kia của bà có giống cái thái độ đi nhờ vả người khác không?

Bà ta đang ra lệnh cho bà đấy.

Nếu bà vẫn còn muốn giữ lại chút tình nghĩa với Minh Nguyệt thì đừng có đi tìm nó.”

Bà Kiều không nhìn nổi nữa, Giang Minh Nguyệt là một cô gái tốt biết bao nhiêu, nếu bà mà có đứa con gái như thế thì bà nằm mơ cũng phải bật cười.

Vậy mà mẹ Giang rõ ràng là không biết trân trọng, đúng là có phúc mà không biết hưởng.

“Bà cô cả của bà ấy mà, miệng thì cứ khăng khăng bắt bà phải đi, nhưng dù bà có đi thì Minh Nguyệt cũng chẳng đời nào đồng ý đâu.”

Bà Kiều nói:

“Đã biết trước kết quả là như nhau rồi thì bà đừng có đến trước mặt Minh Nguyệt làm gì.

Thà một mình bà chịu khó chịu một chút còn hơn, chứ đừng có nghĩ bà cứ đi tìm Minh Nguyệt là nó sẽ đồng ý.

Bà coi Minh Nguyệt là viên gạch chắc, chỗ nào cần là cứ bê nó đến đấy à?”

“Không phải...”

“Chúng ta quen biết bao nhiêu năm nay, tôi thấy bà cứ lùi bước mãi thôi.

Chỉ cần người nhà họ Giang bắt bà làm gì là bà cơ bản đều đi làm hết.

Bà chẳng thèm quan tâm Minh Nguyệt có vui hay không, cứ thế mà làm.”

Bà Kiều nói:

“Trước đây Minh Nguyệt còn nhỏ, nó phải dựa vào bà mà sống, nó không thể nói bà sai, cũng không ngăn cản được bà.

Nhưng giờ nó lớn rồi, đừng có coi nó như con bé con nữa.”

“Tôi...

Minh Nguyệt học giỏi lắm.”

Mẹ Giang nói.

“Bà cũng biết nó học giỏi, vậy mà hồi đó lại không cho nó học cấp ba.”

Bà Kiều nói:

“Nhưng nếu nó mà học cấp ba thì chắc nó đã chẳng đến nhà máy chúng ta làm.

Có điều nếu nó được học cấp ba thì chắc chắn bây giờ nó còn giỏi hơn nữa.”

Bà Kiều nghĩ thầm Giang Minh Nguyệt không được học cấp ba mà đã lợi hại như vậy rồi, nếu mà được học thì không biết còn giỏi đến mức nào nữa.

“Cũng là do Minh Nguyệt tự mình cố gắng nên mới không bị các người làm lỡ dở.”

Bà Kiều nói:

“Bà phải học cách từ chối đi.

Người ta bảo bà đi tìm Minh Nguyệt là bà đi luôn à?

Người ta phụ đạo cho hai người thì cũng thôi đi, bà định bắt nó đi phụ đạo cho cả thiên hạ cả đời chắc?

Những người đó họ phải tự đi trên đôi chân của mình chứ.”

“Vậy tôi sẽ không đi tìm Minh Nguyệt nữa.”

Mẹ Giang nói.

“Phải thế chứ.”

Bà Kiều nói:

“Hồi chúng ta còn trẻ, bà đâu có như thế này.

Giờ bà cứ... càng ngày càng rụt rè, chuyện gì cũng cứ chỉ biết nghĩ cho nhà họ Giang thôi.”

Bà Kiều vẫn còn nhớ mẹ Giang hồi trẻ rất có tinh thần, mẹ Giang cũng biết từ chối người khác, ai mà nói xấu bà là bà còn có thể đứng ra mắng lại ngay.

Từ hồi bố Giang mất, mẹ Giang cứ dần dần trở nên như thế này.

Ban đầu bà Kiều cứ ngỡ mẹ Giang vì mất đi chỗ dựa là đàn ông nên mới như vậy.

Bà Kiều cũng từng nghĩ đến chuyện giới thiệu cho mẹ Giang một người đàn ông phù hợp để tái hôn, nhưng mẹ Giang không chịu.

Bà Kiều thấy vậy cũng không giới thiệu nữa, bà tôn trọng lựa chọn của mẹ Giang.

Đồng nghiệp trong viện nghiên cứu đều biết Giang Minh Nguyệt phụ đạo cho Âu Dương Tĩnh và Quý Nhã, khoảng thời gian trước kỳ thi đại học, Giang Minh Nguyệt không tăng ca quá muộn.

Khi không thật sự cần thiết, Giang Minh Nguyệt đều về khá sớm.

Âu Dương Tĩnh từng có lần đứng đợi Giang Minh Nguyệt ở cổng viện nghiên cứu, Quý Nhã thì ở thẳng chỗ Giang Minh Nguyệt luôn, những đồng nghiệp sống gần đó muốn không biết cũng khó.

Tất nhiên là những đồng nghiệp này không hề đề cập đến chuyện nhờ Giang Minh Nguyệt phụ đạo cho con cái nhà mình, có người thì tự mình có thể dạy con, có người thì con cái chẳng cần phải phụ đạo gì cả.

Hơn nữa Giang Minh Nguyệt bận rộn như vậy, họ sao nỡ mở lời nhờ cô đi dạy kèm cho con mình được.

Lúc ăn trưa, giáo sư Quách, giáo sư Lý ngồi cùng Giang Minh Nguyệt, họ đều khen Giang Minh Nguyệt làm tốt lắm.

“Nếu em mà đi thi đại học thì chắc chắn sẽ đỗ thôi.”

Giáo sư Lý nói.

“Bây giờ em đã là sinh viên năm hai rồi.”

Giang Minh Nguyệt nói:

“Nếu em đi thi đại học thì chẳng khác nào đi cướp mất một suất của người khác.”

Giang Minh Nguyệt không thích hành động này, ở kiếp trước của cô có rất nhiều người thi lại, đỗ rồi nhưng lại không đi học mà muốn học lên lớp 13 để thi tiếp.

Có người nói những người này đăng ký trường xong rồi bỏ không học chẳng khác nào lãng phí suất học của người khác, nhưng vì đó là do họ dựa vào bản lĩnh thực sự mà thi đỗ nên mọi người cũng chỉ nói ra nói vào thôi, chứ chẳng có hành động gì khác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.