Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 246
Cập nhật lúc: 20/03/2026 07:37
“Hiện giờ đúng là người bán đồ ăn thức uống nhiều lên thật.”
Mẹ Giang nói, “Người đến tiệm cơm của chúng tôi cũng ít đi một chút.”
Những người đó mua đồ ăn ở những nơi khác, không cần tem phiếu, dùng tiền là được.
Tiệm cơm bên này quy củ nhiều, thái độ phục vụ cũng không tốt bằng những quán ăn nhỏ tư nhân.
“Ngày tháng vẫn ổn chứ?”
Mợ cả Thạch hỏi.
“Cũng tạm.”
Mẹ Giang nói, “Nhập hàng ít đi một chút, xào ít món đi, chúng tôi cũng không phải mệt mỏi như vậy.
Chỉ là nếu cứ tiếp tục thế này thì không ổn lắm.”
Mẹ Giang nghĩ chuyện làm ăn ở tiệm cơm bị cướp đi không ít, cũng không thể nói người ta cướp, là do người ta có năng lực thôi.
Mẹ Giang đã xem qua đồ ăn bán bên ngoài rồi, rẻ, hương vị không tệ, lượng lại nhiều.
Người ta muốn ăn no bụng thì cứ ra quán ăn ngoài kia mà mua là được, không nhất thiết phải vào tiệm cơm quốc doanh.
“Chồng của Lạp Mai đúng là đủ quyết đoán đấy.”
Mẹ Giang nói.
Thạch Lạp Mai là cháu gái mẹ Giang, mẹ Giang không tiện nói gì thêm.
“Mở tiệm ăn sáng cũng cần vốn đấy.”
Mẹ Giang nói, “Trong tay chúng nó có nhiều tiền thế không?”
“Tụi nó tự để dành được một ít, bên này chúng tôi cho nó mượn thêm một ít nữa.”
Mợ cả Thạch nói, “Chắc là ổn thôi.”
Thạch Lạp Mai chưa từng nghĩ đến việc hỏi mượn tiền Giang Minh Nguyệt, hồi Giang Minh Nguyệt mới đi làm, Thạch Lạp Mai đã hỏi rồi nhưng Giang Minh Nguyệt không đồng ý cho mượn.
Sau đó, Thạch Lạp Mai không bao giờ hỏi mượn tiền Giang Minh Nguyệt nữa, lúc đó cô ta cũng không phải thực sự muốn mượn, cô ta chỉ thấy Giang Minh Nguyệt có một công việc đàng hoàng mà mình thì không có nên mới mở miệng như vậy.
Nói ra lời mượn tiền xong, Thạch Lạp Mai cũng hối hận nhưng lời đã nói ra rồi thì chỉ có thể thuận theo đó mà nói tiếp thôi.
“Trong tay tôi...
Ái chà, bà cụ sinh bệnh, cứ ốm o g-ầy mòn, mỗi tháng đều phải bỏ tiền mua đồ ăn cho bà, còn phải bỏ tiền mua thu-ốc nữa, trong tay chẳng còn dư lại bao nhiêu tiền.”
Mẹ Giang nói.
Hồi ông cụ Giang qua đời, mẹ Giang đã bỏ ra không ít tiền, sau đó sát nút là sức khỏe bà cụ Giang không được tốt, mẹ Giang lại tiếp tục bỏ tiền ra.
Túi tiền của mẹ Giang không phồng lên nổi, tiền đều tiêu vào người nhà họ Giang cả rồi.
“Bà ấy chẳng phải còn con trai con gái sao?”
Mợ cả Thạch nghi hoặc, “Bọn họ không bỏ tiền ra à?
Chỉ có mỗi mình chị bỏ tiền thôi sao?”
“Chú hai với chú ba có bỏ ra một chút, các chị lớn đều gả đi rồi, điều kiện gia đình cũng khó khăn.”
Mẹ Giang nói, “Tôi ấy à, có một mình, một người ăn no cả nhà không đói, vẫn có thể bỏ thêm được một ít tiền.”
“...”
Mợ cả Thạch không biết nên nói gì nữa, mẹ Giang đúng là hướng về nhà họ Giang thật, hèn gì Giang Minh Nguyệt lại muốn chấm dứt quan hệ nhận nuôi với mẹ Giang.
Nếu không chấm dứt quan hệ nhận nuôi thì có phải mẹ Giang định bắt Giang Minh Nguyệt mỗi tháng đều phải đưa tiền cho bà cụ Giang không?
Mợ cả Thạch không nhắc tới Giang Minh Nguyệt trước mặt mẹ Giang, bà không muốn nói, không muốn để con gái ruột của mình bị nhà họ Giang trói buộc.
“Minh Nguyệt có đến thăm anh chị không?”
Mợ cả Thạch không nhắc tới Giang Minh Nguyệt nhưng mẹ Giang lại tự mình nói ra.
“Có đến.”
Mợ cả Thạch cười nói, “Con bé Minh Nguyệt hiếu thảo lắm, mua cho ông ngoại nó không ít đồ ăn.”
“Vậy sao?”
Mẹ Giang nói, “Cũng lâu rồi tôi chưa được gặp con bé.”
“Chuyện này cũng không trách con bé được, đợt trước nó đi công tác vừa mới về, lại đang m.a.n.g t.h.a.i nên phải tĩnh dưỡng cho tốt.”
Mợ cả Thạch nói, “Tình hình bên phía các chị... chị cũng biết đấy, bố bảo để Minh Nguyệt ít qua bên chỗ các chị thôi, với nhà họ Giang thì vẫn nên cắt đứt sạch sẽ một chút.”
Cắt đứt sạch sẽ một chút, đây là lời mợ cả Thạch tự mình thêm vào.
Ông ngoại Thạch chỉ nói bảo Minh Nguyệt ít đến chỗ mẹ Giang thôi, chứ không hề nói phải cắt đứt sạch sẽ với nhà họ Giang.
Mợ cả Thạch cho rằng Giang Minh Nguyệt ít qua lại chính là muốn cắt đứt sạch sẽ.
Những người nhà họ Giang đó chưa từng nuôi nấng Giang Minh Nguyệt, những kẻ đó không có tư cách bắt nạt Giang Minh Nguyệt.
“Số tiền Minh Nguyệt đưa cho chị, chị phải để dành lấy.”
Mợ cả Thạch nói, “Chẳng lẽ tiêu hết nhanh vậy sao?”
Mợ cả Thạch không hề nghĩ đến việc mượn tiền của mẹ Giang, nhưng bà nghĩ đến những lời mẹ Giang vừa nói, không nhịn được mà đoán xem có phải mẹ Giang đã tiêu hết số tiền đó rồi không.
“Không tiêu hết, chỉ tiêu một phần thôi.”
Mẹ Giang nói, “Tiền Minh Nguyệt đưa, tôi vốn chẳng muốn động vào.”
Nếu không phải bà cụ Giang sức khỏe quá kém, tiêu tốn nhiều tiền, nhà họ Giang lại biết Giang Minh Nguyệt đưa tiền cho bà rồi, bà thật sự không nỡ lòng nào mà không lấy ra một phần.
Mẹ Giang vốn định sau này sẽ để dành tiền cho Minh Nguyệt, nhưng đến giờ, bà đã vô tình tiêu một phần tiền Giang Minh Nguyệt đưa cho người nhà họ Giang rồi.
Giang Minh Nguyệt một khi đã đưa tiền cho mẹ Giang thì cô không hề nghĩ đến việc đòi lại.
Dù sao đó cũng là tiền cấp dưỡng cô đưa cho mẹ Giang, là thù lao cho việc chấm dứt quan hệ nhận nuôi, số tiền đó là của mẹ Giang, bà muốn tiêu thế nào cũng được.
“Bên phía Lạp Mai nếu mà vẫn không đủ tiền thì tôi cho nó mượn một ít.”
Mẹ Giang nói.
“Không cần đâu, tiền trong tay Lạp Mai đủ rồi.”
Mợ cả Thạch nói, bà thầm nghĩ nếu không phải mình hỏi về số tiền Minh Nguyệt đưa thì mẹ Giang còn định nói là không có tiền đấy.
Mợ cả Thạch chưa từng yêu một người sâu đậm như mẹ Giang, bà không biết một người có thể làm đến mức như mẹ Giang, bà thấy thật không thể tin nổi.
Những người bên phía nhà họ Giang đều không phải là người tốt lành gì, bọn họ đối xử với mẹ Giang rất không khách khí, vậy mà mẹ Giang còn làm đến mức này vì bọn họ.
Vì mẹ Giang quá hướng về nhà họ Giang nên mợ cả Thạch không thèm hỏi xem bệnh của bà cụ Giang có phải thật hay không, kéo dài lâu như vậy có phải tốn rất nhiều tiền hay không.
Chỉ cần mẹ Giang không về nhà đẻ mượn tiền cho bà cụ Giang là được.
Mẹ Giang cũng không nỡ lòng nào về nhà đẻ mượn tiền cho nhà họ Giang, bà biết thừa người nhà mẹ đẻ không đời nào cho bà mượn số tiền này.
Mẹ Giang từng mượn tiền ở nhà đẻ một lần, người nhà mẹ đẻ còn hỏi bà tiêu tiền vào đâu, bà nói để cho Minh Nguyệt đi học thì người nhà mẹ đẻ mới chịu cho mượn.
Tay nghề nấu nướng của Triệu Hồng rất tốt, chẳng thua kém gì đầu bếp ở tiệm cơm, lại còn biết trình bày món ăn, hương vị cũng rất ngon.
Giang Minh Nguyệt cảm thán, “Tay nghề này của chị có thể làm đầu bếp chính ở tiệm cơm được rồi đấy.”
“Cũng không khoa trương đến thế đâu.”
Triệu Hồng nói, “Chỉ là ăn cũng tạm được thôi, em có thể ăn ngon miệng là tốt rồi.”
Triệu Hồng còn lo Giang Minh Nguyệt sẽ kén ăn, còn định bụng phải nghiên cứu thêm nhiều món ăn khác, phải để Giang Minh Nguyệt được cân bằng dinh dưỡng.
“Chị làm tốt lắm rồi.”
Giang Minh Nguyệt ngồi trong phòng khách pha trà, cô đặt một tách trà trước mặt Triệu Hồng, “Trước khi chị đến, em toàn ăn ở căn tin cơ quan thôi.
Cơm nước ở căn tin sạch sẽ, hương vị cũng được.”
