Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 315
Cập nhật lúc: 20/03/2026 08:16
“Quy định của đơn vị đưa ra thì dù là nhân viên cấp cơ sở cũng phải tuân thủ."
Bác gái cả Thạch nói, “Con bé làm thế là đúng.
Cứ ở nhà cho lành, lại có thời gian ở bên con cái.
Bình thường Minh Nguyệt bận rộn suốt, chẳng có mấy thời gian dành cho con."
“Chẳng phải có người giúp việc chăm con rồi sao?"
Mẹ Giang lại vặn hỏi, “Có người giúp việc rồi còn chưa đủ à?"
“Người giúp việc dù sao cũng là người ngoài."
Bác gái cả nói, “Làm mẹ thì ai chẳng xót con, ai chẳng muốn có thêm thời gian bên cạnh con mình."
Bác gái cả nói mãi mà mẹ Giang vẫn không chịu hiểu, vẻ mặt vẫn hầm hầm, bà cũng lười chẳng buồn nói thêm.
Mẹ Giang nhìn bác gái cả đi ra phía bồn rửa, bà cũng im lặng, chỉ thấy trong lòng bức bối vì ai cũng đối xử với mình như thế.
Bà nghĩ thầm ở đây cũng thật ngột ngạt, nếu không phải vì cái tay này đang đau không nấu nướng được thì bà đã về nhà lâu rồi chứ chẳng thèm ở lại đây.
Đúng lúc này, con trai thứ hai của bác cả Thạch là Thạch Kiến Quần xách túi lớn túi nhỏ trở về, bên cạnh anh ta là một người phụ nữ đang mang thai.
“Kiến Quần?"
Bác gái cả đang rửa rau, nghe tiếng động liền quay lại, thấy con trai thì reo lên kinh ngạc, “Đúng là con thật rồi sao?"
Chương 67 Xây dựng nhà máy (2) - Đến phòng khách cũng chẳng có chỗ mà ngủ.
“Mẹ, con về rồi!"
Thạch Kiến Quần hớn hở, anh ta quay sang ra hiệu cho vợ mau vào nhà, “Mau, mau vào đi em, đây là nhà mình rồi."
“Đúng, đúng, mau vào đi con."
Bác gái cả vội vàng lau tay vào tạp dề, định chạy lại đỡ lấy túi đồ trong tay con trai.
“Mẹ để con cầm cho."
Thạch Kiến Quần nói.
Vợ của Thạch Kiến Quần tên là Trang Hồng Mai, là một người phụ nữ nông thôn, nơi Thạch Kiến Quần từng xuống nông thôn làm thanh niên tri thức.
Giờ có cơ hội về thành phố, anh ta đã tìm cách về và đưa cả người vợ đang m.a.n.g t.h.a.i đi cùng.
Thạch Kiến Quần chưa từng có ý định bỏ rơi vợ, nếu không có cô bầu bạn thì những ngày tháng ở nông thôn của anh ta đã chẳng dễ dàng gì.
Vợ m.a.n.g t.h.a.i rồi, anh ta cũng muốn cô được sống sung sướng hơn một chút.
“Sao lại về rồi?"
Mẹ Giang thấy Thạch Kiến Quần liền buột miệng hỏi, “Chẳng báo trước một tiếng gì cả, trong nhà làm gì có chỗ mà ở chứ."
“Chẳng phải vẫn còn một phòng trống sao ạ?"
Thạch Kiến Quần thắc mắc.
Anh ta nhớ mang máng, Thạch Lạp Mai đã lấy chồng, nhà cửa cũng đã sửa sang lại, lẽ ra phải còn một phòng trống chứ.
Trước đây anh ta có nghe bố mẹ nói qua, nếu anh ta có cách về được thì cứ về, trong nhà luôn có chỗ ở cho anh ta.
“Đúng là còn chỗ ở."
Bác gái cả vội vàng chữa lời.
“Không phải, tôi..."
“Quế Lan."
Bác gái cả kéo mẹ Giang sang một bên, nói nhỏ:
“Cô xem, hay là thế này, tôi kê cho cô một chiếc giường ở phòng khách, cô chịu khó ở tạm ngoài đó một thời gian."
“Cái gì, bắt tôi ngủ ở phòng khách á?"
Mẹ Giang dĩ nhiên không đồng ý, bà không muốn ra phòng khách chút nào, bà muốn ngủ trong phòng.
Bà nghĩ tay mình đang gãy, ngủ ở phòng khách lỡ va chạm vào đâu thì biết làm thế nào.
“Thế chẳng lẽ lại bắt con dâu tôi ngủ phòng khách, nó đang m.a.n.g t.h.a.i bụng mang dạ chửa đấy."
Bác gái cả phân bua.
Trang Hồng Mai nghe thấy lời mẹ Giang nói, liền khẽ huých tay chồng:
“Hết phòng rồi hả anh?"
“Có, có phòng chứ."
Bác gái cả vội vàng trấn an, “Cô của các con bị ngã gãy tay, không tự nấu nướng được nên mẹ để cô ở lại đây một thời gian.
Giờ các con về rồi, để mẹ dọn dẹp phòng đó cho hai đứa ở."
“Vậy ạ..."
Trang Hồng Mai nhìn mẹ Giang, thắc mắc:
“Cô không có nhà riêng sao ạ?"
“Có chứ, có nhà chứ."
Bác gái cả đáp, “Chỉ là hơi xa một chút, đợi cô ấy khỏe hơn chút nữa thì cô ấy sẽ về, không ở đây mãi đâu."
“Tôi về nhà tôi ở!"
Mẹ Giang nhìn cảnh cả nhà họ sum vầy thì không chịu nổi, nếu bắt bà ngủ phòng khách, người ra kẻ vào bà sẽ nghe thấy hết, “Tôi khó ngủ, không chịu được tiếng động đâu."
“Cũng được, vậy cô cứ về nhà mình."
Bác gái cả nói, “Tôi sẽ sang đưa cơm cho cô, cũng như nhau cả thôi.
Hoặc không thì sáng cô cứ sang đây ăn cơm, ăn xong bữa tối rồi hãy về."
Mẹ Giang cố tình nói lẫy, bà cứ ngỡ bác gái cả sẽ nhượng bộ, hoặc Trang Hồng Mai sẽ biết ý mà nhường.
Trang Hồng Mai lần đầu đến nhà họ Thạch nên chưa rõ tình hình, chồng cô chỉ kể sơ qua nhưng cô cảm thấy chuyện này có vẻ phức tạp hơn cô tưởng.
“Để con vào dọn đồ luôn cho."
Lúc này, con dâu cả của bác cả Thạch là Diêu Ngọc Lan lên tiếng, cô đã chịu đựng mẹ Giang đủ rồi.
Lúc mẹ Giang ở đây, bà cứ thỉnh thoảng lại mang di ảnh bố Giang ra xem, có khi còn không thèm đóng cửa phòng.
Người khác vô tình nhìn thấy tấm ảnh đen trắng đó đôi khi cũng thấy sờ sợ.
Người lớn còn đỡ, chứ trẻ con thì sợ đến mức không dám nói năng gì.
Con gái của Diêu Ngọc Lan sợ đến mức chẳng dám bén mảng gần căn phòng mẹ Giang ở.
Buổi tối con bé sợ không ngủ được, Diêu Ngọc Lan cứ phải dỗ dành mãi mới yên.
Nhà họ Thạch có một gian phòng kho rất nhỏ, người lớn ngủ không nổi nhưng trẻ con ngủ thì vẫn vừa.
Vợ chồng bác cả để trống căn phòng to đó là để dành cho Thạch Kiến Quần, ngộ nhỡ anh ta từ nông thôn trở về thì còn có chỗ ở.
Vợ chồng Thạch Kiến Quân cũng đều nhất trí với điều này.
Giờ mẹ Giang tự miệng nói muốn về, Diêu Ngọc Lan chỉ mong bà đi cho rảnh nợ.
Căn phòng đó vốn dĩ là của Thạch Kiến Quần, giờ vợ chồng anh ta ở là hợp lý nhất, tốt hơn nhiều so với việc để mẹ Giang ở.
Mẹ Giang bực bội, bà rất muốn quát lên:
“Đồ của tôi cần chị dọn hộ chắc?"
“Đúng rồi, mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi con."
Bác gái cả đon đả mời con dâu mới.
Trang Hồng Mai ngồi xuống, cô liếc nhìn mẹ Giang một cái:
“Chào cô ạ."
