Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 332
Cập nhật lúc: 20/03/2026 08:20
“Như vậy có phải là không hay lắm không?"
Tôn đại tẩu hít sâu một hơi, “Cô ấy lên thành phố thì có con cái ở đó, còn có người chăm sóc cô ấy nữa?"
“Cô ta mới bao nhiêu tuổi đầu, đã bại liệt chưa?
Đã không cử động được nữa chưa?"
Quý lão phu nhân nói, “Yên tâm đi, cô ta mà thật sự xảy ra chuyện gì, tôi sẽ quỳ trước mặt con cái cô ta.
Đợi một lát nữa tôi sẽ bảo con trai cô ta là Quý Xuyên đi tìm cô ta, nếu Quý Xuyên qua đó mà sức khỏe cô ta vẫn chưa khá lên thì cứ để thằng con trai lớn là Quý Hạo đi, bảo chúng nó đều đi xem thế nào.
Nếu thật sự bệnh nặng lắm rồi thì cứ để chồng cô ta đi đón cô ta về."
Quý lão phu nhân không thể để Quý đại tẩu về vào lúc này, bà làm sao có thể dễ dàng bị những người này thao túng được.
Bao nhiêu năm qua Quý lão phu nhân đã trải qua bao nhiêu chuyện, bà đã sớm thấu hiểu cái tính nết của Quý đại tẩu rồi.
Sau khi gác máy, Tôn đại tẩu nhìn sang Quý đại tẩu ở bên cạnh, Quý đại tẩu quả thực không hề bị ốm, vẫn còn khỏe mạnh chán.
Chỉ là Quý đại tẩu muốn sớm được về nên mới cùng Tôn đại tẩu phối hợp diễn kịch.
Quý đại tẩu nói nếu bà ta có thể sớm được về, bà ta sẽ gửi cho Tôn đại tẩu thêm nhiều tiền.
Nếu không có lời hứa đó, Tôn đại tẩu đã chẳng đời nào phối hợp với Quý đại tẩu.
“Mẹ chồng cô nghe máy đấy."
Tôn đại tẩu kể, “Bà ấy bảo sẽ cho Quý Xuyên qua, Quý Xuyên qua mà cô vẫn chưa khỏi thì sẽ cho Quý Hạo qua, cuối cùng là cho chồng cô qua luôn."
“Bà ta sao có thể như vậy được chứ?"
Quý đại tẩu không hề muốn để Quý Hạo và Quý đại ca qua đây, hai người đó mà qua thì chẳng phải sẽ hận bà ta đến ch-ết sao, họ chắc chắn sẽ thấy bà ta làm lỡ dở công việc của họ.
“Hay là thôi đi, cứ ở lại một năm thôi mà, nhanh trôi qua lắm."
Tôn đại tẩu khuyên.
Hai người họ gọi điện thoại cũng chẳng dám gọi ở trong làng, mà phải chạy ra tận trấn trên để gọi, lại còn phải lén lén lút lút gọi, quan sát xem xung quanh có người quen nào không, chỉ sợ bị người khác nhìn thấy.
“Làm sao mà nhanh trôi qua được?"
Quý đại tẩu chỉ thấy ngày tháng ở nông thôn quá khổ cực, bà ta một giây cũng chẳng muốn tiếp tục ở lại đây.
“Mẹ chồng cô bảo cho Quý Xuyên qua, chắc là...
Quý Xuyên rất có khả năng ngày mai hoặc ngày kia là qua tới nơi rồi."
Tôn đại tẩu nói.
“Qua thì qua thôi."
Quý đại tẩu hậm hực, “Quý Xuyên cũng thật vô dụng, tôi đã dặn nó bao nhiêu lời rồi, rốt cuộc nó có để tâm không, có nói với những người kia không, khuyên nhủ họ thêm vài câu không.
Tôi ở nông thôn lâu như vậy, mặt mũi họ cũng treo lên được sao?"
“Có lẽ là treo lên được đấy."
Tôn đại tẩu nhận xét.
“..."
Quý đại tẩu vô cùng tức giận, những người đó chẳng hề suy nghĩ cho bà ta chút nào.
“Tiểu Nhã sắp tốt nghiệp rồi phải không, còn một học kỳ nữa đúng không?"
Tôn đại tẩu hỏi, “Sau này con bé làm việc ở đâu, đã được phân công chưa?
Cô có muốn quan tâm đến công việc của con bé một chút không?"
“Nó sao?"
Quý đại tẩu nghĩ đến Quý Nhã là lại càng thấy đau đầu hơn, “Nó bây giờ còn chẳng coi tôi là mẹ đẻ nữa, đi trên đường tôi gọi nó nó còn chẳng thèm thưa đâu.
Khai giảng rồi nó liền ở luôn trong trường.
Lúc nghỉ hè ở nhà nó cũng toàn tránh mặt tôi thôi."
“Con bé đó... có lẽ chính là vì sống ở chỗ chúng ta vài năm nên nó mới không chịu được cái khổ ở đây đâu."
Tôn đại tẩu không hề thấy mình đã ngược đãi Quý Nhã, người ở quê ai cũng phải làm việc như thế cả, là do Quý Nhã tự mình sinh ra ở thành phố nên con bé mới ít phải làm mấy việc đó thôi, “Con bé cũng thật là... lúc ở chỗ chúng ta, nó chẳng ít lần trợn mắt lườm nguýt tụi tôi đâu.
Chỗ tụi tôi điều kiện chỉ có thế thôi, chẳng còn cách nào khác.
Cô cũng thấy rồi đấy, cuộc sống chính là như vậy."
Quý đại tẩu nhìn Tôn đại tẩu, số tiền bà ta mang về quê đã tiêu sạch bách rồi.
Quý lão phu nhân bây giờ gửi tiền cũng là gửi trực tiếp cho Tôn đại tẩu.
Thành ra Quý đại tẩu trong tay chẳng có đồng nào, muốn mua thứ gì cũng không mua nổi.
Quý đại tẩu bảo Quý Xuyên gửi tiền, nhưng Quý Xuyên chẳng có tiền để gửi, những người khác lại không chịu gửi tiền cho bà ta.
Ngày tháng của Quý đại tẩu ở nông thôn lại càng thêm tồi tệ, trước kia ít nhiều gì còn muốn mua gì thì mua, bây giờ là muốn mua gì cũng chẳng mua được, ngay cả một món đồ rẻ tiền cũng khó lòng mua nổi, ai bảo trong tay bà ta không có tiền chứ.
Sau khi gác máy, Quý lão phu nhân lại gọi điện đến xưởng của Quý Xuyên, được biết Quý Xuyên không có ở xưởng, lại xin nghỉ đi ra ngoài rồi.
Quý lão phu nhân sầm mặt lại, bà thấy Quý Xuyên chính là chẳng hề muốn làm việc t.ử tế, cả ngày cứ lông bông như thế.
Quý lão phu nhân không lập tức đi chỗ Giang Minh Nguyệt ngay mà tìm cách đi tìm Quý Xuyên.
Khi Quý lão phu nhân tìm thấy Quý Xuyên, anh ta đang cùng bạn bè đ-ánh mạt chược, điều này khiến Quý lão phu nhân càng thêm tức giận.
“Cái tốt không học, cứ toàn học mấy cái thói hư tật xấu này."
Quý lão phu nhân mắng.
Quý Xuyên chính là cảm thấy ở trong xưởng chẳng có gì thú vị nên mới cùng bạn bè ra ngoài đ-ánh mạt chược, rồi uống chút r-ượu nhỏ.
Quý Xuyên không ngờ Quý lão phu nhân lại tìm đến nhanh như vậy, trước kia Quý lão phu nhân chẳng bao giờ quản mấy chuyện này cả.
“Mợ con nói mẹ con bị ốm rồi, con mau ch.óng đi mua vé về thăm mẹ đi."
Quý lão phu nhân dặn, “Xem xem có phải bà ấy vẫn khỏe mạnh không, đừng có mà cùng bà ấy lừa dạt chúng ta.
Đúng rồi, nói với bà ấy là nếu sức khỏe bà ấy không thấy khá hơn thì sau khi con qua đó, anh trai con cũng sẽ sớm qua theo thôi.
Tôi nói được là làm được, tôi sẽ đi nói với anh trai con."
“..."
Quý Xuyên chẳng muốn về quê nhà mợ chút nào, nhà cửa bên đó không tốt, điều kiện sống cũng tệ, ăn uống lại chẳng có gì ngon lành.
“Mau đi đi, còn đứng ngây ra đó làm gì."
Quý lão phu nhân thúc giục.
Những thanh niên khác ở đó chẳng ai dám nói to tiếng nữa, họ sợ Quý lão phu nhân không vui.
“Cậu mau đi đi, nghe lời bà nội cậu đi."
Có người ở bên cạnh nói chêm vào.
Quý Xuyên muốn ở lại cũng chẳng được, chỉ đành về dọn dẹp đồ đạc để về quê.
Quý Xuyên về quê thì trong tay không thể không có tiền, Quý lão phu nhân chẳng đời nào đưa cho Quý Xuyên quá nhiều tiền, đều là những khoản tiền được định sẵn:
tiền xe, tiền ăn, cộng thêm tiền thu-ốc men cho Quý đại tẩu.
Đến chiều tối, Giang Minh Nguyệt mới biết chuyện Quý Xuyên đã về quê.
Quý Trạch Thành đã qua nhà họ Quý một chuyến, vốn dĩ Quý lão phu nhân bảo sẽ qua đây nhưng sau đó lại không thấy đâu, Quý Trạch Thành lo lắng không biết bà cụ có chuyện gì không nên vội vàng qua xem thử, lúc đó mới biết Quý lão phu nhân đang xử lý chuyện của Quý đại tẩu.
Quý lão phu nhân không chỉ tìm Quý Xuyên, mà còn tìm cả Quý Hạo, tìm cả Quý đại ca, chính là để nói với họ về chuyện của Quý đại tẩu.
Để họ sớm chuẩn bị tinh thần, chưa biết chừng sẽ đến lượt họ về thăm Quý đại tẩu đấy.
“Mẹ cảm thấy đại tẩu là đang giả vờ ốm."
Quý Trạch Thành kể, “Đại tẩu trước kia từng giả vờ ốm rồi, có tiền án mà."
