Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 338
Cập nhật lúc: 20/03/2026 08:21
“Bác gái cả Thạch vốn cũng muốn Giang Minh Nguyệt đừng đưa tiền cho mẹ Giang nữa, dù sao bà ấy cũng đã đi làm rồi.
Nhưng nghĩ kỹ lại, Giang Minh Nguyệt cũng không đưa quá nhiều, số tiền đó đối với vợ chồng cô mà nói thì hoàn toàn nằm trong khả năng chi trả.”
Thay vì thế, thà rằng bỏ tiền ra cho êm chuyện, có tiền rồi mẹ Giang cũng ít lời đi, thiên hạ cũng không thể nói Giang Minh Nguyệt đối xử quá nhẫn tâm với mẹ.
Dù sao mẹ Giang cũng đã nuôi nấng Giang Minh Nguyệt, ngay cả khi đã chấm dứt quan hệ nhận nuôi thì Giang Minh Nguyệt vẫn phải có trách nhiệm phụng dưỡng bà.
“Cô ấy nhận lấy cũng tốt."
Bác gái cả Thạch nói, “Sau này vẫn là bên nhà bác mang sang cho cô ấy."
“Vâng, vậy thì tốt quá, cháu đưa tiền cho bác rồi bác chuyển giúp cháu."
Giang Minh Nguyệt nói.
Lúc mẹ Giang đi tới, bà vừa vặn nghe thấy cuộc đối thoại giữa bác gái cả Thạch và Giang Minh Nguyệt.
Lúc đó trong sân không có ai, mẹ Giang đi thẳng vào trong, thế là nghe thấy bác gái cả Thạch và Giang Minh Nguyệt đang nói chuyện trong phòng của Trang Hồng Mai.
Mẹ Giang đứng ở phòng khách nghe thấy hết, nhưng bà không đi vào, coi như mình không nghe thấy gì.
“Cô ạ."
Vợ của Thạch Kiến Quân, tức là chị dâu cả của Trang Hồng Mai - Diêu Ngọc Lan từ ngoài về, vừa thấy mẹ Giang liền chào.
Những người trong phòng lúc này mới phát hiện mẹ Giang đã đến, chẳng ai hỏi xem bà có nghe thấy gì không, cũng chẳng ai giải thích gì với bà.
Bất kể mẹ Giang có nghe thấy hay không thì chuyện này vốn dĩ nó đã là như vậy rồi.
Mẹ Giang cũng chẳng nỡ hỏi, hỏi ra chỉ làm phá vỡ sự bình yên giả tạo mà thôi.
“Minh Nguyệt đến rồi à."
Mẹ Giang nói.
“Vâng, cháu đến thăm chị dâu."
Giang Minh Nguyệt gật đầu, “Cháu phải về đây, con nhỏ vẫn đang ở nhà."
“Về đi, mau về đi."
Bác gái cả Thạch giục, “Để bác tiễn cháu."
Bác gái cả Thạch tiễn Giang Minh Nguyệt ra khỏi con hẻm nhỏ:
“Chắc là cô cháu nghe thấy rồi đấy, nhưng không sao, cô ấy không nói ra nghĩa là cô ấy đã chấp nhận cách làm của cháu."
“Tùy bà ấy thôi."
Giang Minh Nguyệt nói, “Cháu cũng không phải nô lệ của nhà họ Giang."
Ra đến ngoài, Giang Minh Nguyệt lên xe rời đi, Đường Trì là người lái xe.
Bác gái cả Thạch đứng nhìn Giang Minh Nguyệt đi khuất rồi mới quay vào.
Bà nhìn mẹ Giang, thấy sắc mặt mẹ Giang vẫn bình thản.
“Lát nữa em cũng phải về bày sạp đây."
Mẹ Giang nói, “Người ở khu phố em thích đồ kho em làm lắm, họ bảo vị ngon, ngày nào làm ra cũng không đủ bán, có người còn đặt trước nữa đấy."
“Thế thì tốt quá, như vậy là việc làm ăn của em khấm khá rồi.
Tự mình bày sạp, tự mình làm chủ cũng hay."
Bác gái cả Thạch động viên, “Đợi sau này em kiếm được nhiều tiền hơn, có vốn trong tay rồi thì có thể nghĩ đến chuyện mở một cửa hàng.
Lúc chưa có tiền thì cứ tạm bợ thế này trước đã, cũng là để xem nghề này có dễ làm hay không."
“Kiếm tiền thì cũng kiếm được đấy, nhưng vẫn phải xem sau này thế nào."
Mẹ Giang vốn cũng muốn mở một cửa hàng, nhưng đến khi tự mình bắt tay vào làm đồ kho, bà mới thấy làm thì nhanh chứ bán thì tốn thời gian lắm.
Một mình mẹ Giang vừa phải làm vừa phải bán, không giống như hồi ở nhà hàng chỉ việc đứng bếp xào nấu.
Cứ phải tất bật ngược xuôi một mình, bận rộn hơn trước nhiều, nhưng may là tiền bán đồ kho cũng không ít, tuy kém lương hồi trước một chút nhưng dù sao cũng là một khởi đầu mới.
Có khởi đầu mới này, mẹ Giang không còn phải lo lắng việc phải vác mặt dày đi xin tiền Giang Minh Nguyệt nữa.
Số tiền Giang Minh Nguyệt cho, hiện tại mẹ Giang cứ cất đi đã.
Có lẽ vì trước đây đem hết tiền cho nhà họ Giang đến mức người nhà họ Thạch và bạn bè đều không muốn cho mượn, nên mẹ Giang nghĩ mình vẫn nên để dành một ít tiền phòng thân, không thể tiêu sạch sành sanh được nữa.
Bà không muốn lặp lại tình cảnh trắng tay đi mượn tiền mà chẳng ai thèm cho mượn như trước.
“Tay em vẫn chưa kh-ỏi h-ẳn nên làm lượng ít quá."
Mẹ Giang than thở, “Làm đồ kho còn phải rửa rau nữa."
Mẹ Giang lại nhớ thời còn ở nhà hàng, bà chẳng bao giờ phải tự tay rửa rau, đã có người khác lo việc đó rồi.
Vợ chồng Dư Xuân Hoa nếu rảnh rỗi cũng sẽ giúp mẹ Giang rửa rau, giúp bà một tay để bà đỡ phải làm nhiều.
Thím hai Giang vì chuyện này mà không vui chút nào, bà ta cho rằng vợ chồng Dư Xuân Hoa giúp không công cho mẹ Giang là có ý đồ, còn vợ chồng Giang Đại Hải thì lại nghĩ liệu vợ chồng Dư Xuân Hoa có đang dòm ngó căn nhà của mẹ Giang hay không.
Dư Xuân Hoa cũng chẳng buồn giải thích với đám người đó, người với người là phải giúp đỡ lẫn nhau, làm sao có chuyện cứ nhận sự giúp đỡ của người khác mãi mà không báo đáp lại được.
“Đúng là khó rửa thật, lại còn phải rửa cho thật sạch."
Bác gái cả Thạch nói, “Nghề ăn uống nó là thế đấy."
“Từ sáng sớm em đã phải đi mua nguyên liệu tươi ngon rồi về sơ chế ngay rồi."
Mẹ Giang kể.
“Nếu không được thì thuê lấy một người giúp việc rửa rau."
Bác gái cả Thạch gợi ý.
“Thôi, em tự làm."
Bây giờ mẹ Giang mới thấm thía lời Thạch Lạp Mai nói, buôn bán nhỏ thì lấy đâu ra nhiều tiền mà thuê người làm hộ.
Thuê người thì tốn tiền, trả ít thì không xong, trả nhiều thì mình chẳng còn lãi bao nhiêu.
Mẹ Giang thà tự mình cực nhọc để giữ lấy tiền còn hơn là để tiền rơi vào túi người khác.
“Thì tùy em thôi."
Bác gái cả Thạch nói, “Em tự xem thế nào, suốt ngày rửa rau tay phải ngâm nước nhiều, tay em chưa kh-ỏi h-ẳn, tính ra cũng không tốt đâu."
“Cái tay này cũng có phải phẫu thuật gì đâu."
Mẹ Giang nói, “Chưa phải đụng d.a.o kéo thì vẫn ổn.
Thỉnh thoảng hơi đau âm ỉ một chút, cái đó là thật.
Hiện tại buôn bán cũng được, nhưng chưa lãi được nhiều lắm.
Đợi sau này làm ăn khấm khá hơn, tay em cũng kh-ỏi h-ẳn thì mới tính chuyện thuê người rửa rau."
“Dạo này thanh niên xung phong từ nông thôn về nhiều lắm, nhiều người không tìm được việc cứ lang thang ngoài đường đấy."
Bác gái cả Thạch nói, “Khu phố của em chắc cũng có những người như vậy, có người còn dắt díu cả vợ con về nữa.
Giống như Kiến Quần với Hồng Mai vậy, Kiến Quần là số may, có cô em gái như Minh Nguyệt bỏ tiền ra mở xưởng nên mới có việc làm.
Nhiều người không được may mắn như thế đâu, thất nghiệp đầy ra đấy."
“Để em xem sao."
Mẹ Giang đáp.
“Đừng có vất vả quá."
Bác gái cả Thạch dặn dò, “Những người đó ấy mà, cứ bảo họ giúp một tay, chắc cũng không tốn bao nhiêu tiền đâu.
Bọn họ giờ ngay cả việc quét r-ác cũng tranh nhau làm đấy chứ, làm lao động thời vụ họ cũng cam lòng.
Nhiều người chỉ mong có việc làm thêm để kiếm chút tiền nuôi gia đình thôi, còn hơn là cứ ở nhà ăn bám người khác."
