Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 343
Cập nhật lúc: 20/03/2026 08:23
“Nhà họ Tôn chỉ muốn nhận tiền mà không muốn bị chị dâu cả Quý làm khó dễ.
Chị dâu cả Quý không giống Quý Nhã, bà ta không cam tâm chịu thiệt thòi mãi, nhà họ Tôn cũng không dám đắc tội quá mức với bà ta.”
“Tôi chỉ đang nghĩ tay chị bị cước đến mức này, không biết liệu họ có đến đón chị về ăn Tết không thôi."
Chị dâu cả Tôn nói, “Biết đâu họ lại đột nhiên xuất hiện để tạo bất ngờ cho chị thì sao?"
“Không có chuyện đó đâu."
Chị dâu cả Quý khẳng định, “Họ sẽ không bao giờ làm thế để tạo bất ngờ đâu, không bao giờ có chuyện không gọi điện báo trước mà cứ thế đến đón tôi về.
Chồng tôi và Quý Hạo đều bận rộn không có thời gian, dịp Tết họ vẫn phải làm việc túi bụi, chỉ có Quý Xuyên là rảnh thôi."
Chị dâu cả Quý ngẫm lại chuyện của Quý Xuyên, Quý Xuyên đã gọi điện cho bà ta rồi.
Anh cả Quý sắp xếp cho Quý Xuyên đi làm ruộng, Quý Hạo cũng thấy như vậy là ổn thỏa, chị dâu cả Quý còn nói được gì nữa đây.
Bà ta không thể để cả chồng và con trai cả đều chán ghét mình, bà ta thương con trai út thật đấy nhưng bà ta cũng biết nó chẳng có tài cán gì.
Một đứa con trai vô dụng thì bình thường dỗ dành một chút là được rồi, chị dâu cả Quý không thể vì đứa con út mà đắc tội quá mức với chồng và đứa con cả có tiền đồ.
“Nhưng sau này Quý Xuyên cũng có việc để làm rồi."
Chị dâu cả Quý nói tiếp.
“Nó chẳng phải đã nghỉ việc ở xưởng rồi sao?"
Chị dâu cả Tôn thấy thật đáng tiếc, công việc ở xưởng tốt thế mà lại nghỉ.
“Nó làm không tốt thì phải nghỉ thôi."
Chị dâu cả Quý đáp, “Không thể để nó làm ảnh hưởng đến người khác được.
Bố nó đã thuê cho nó mấy mảnh ruộng để nó đi làm ruộng rồi."
“Làm ruộng á?"
Chị dâu cả Tôn bật cười, “Muốn làm ruộng thì về quê mà làm chứ, làm gì có đất ở thành phố cho nó làm."
“Đất ở ngoại ô, trồng hoa trồng cỏ đều tốt cả.
Sau này có thể mở tiệm bán những thứ nó trồng được, cũng coi như có một công việc đàng hoàng."
Chị dâu cả Quý vốn khá có kinh nghiệm trong việc trồng hoa cỏ, năng lực của bà ta ở mảng này không hề tệ.
Hồi đầu khi chị dâu cả Quý mới gả cho anh cả Quý, bà ta luôn cảm thấy mình không đủ mạnh mẽ, không đủ năng lực, sợ mình làm không tốt khiến anh cả Quý không vui.
Thế là chị dâu cả Quý đã cố gắng học hỏi thêm, thấy người ta trồng hoa trồng cỏ bà ta cũng bắt chước làm theo.
Chị dâu cả Quý không bao giờ mỉa mai chuyện người khác trồng hoa trồng cỏ, bà ta nghĩ người thành phố chắc hẳn ai cũng thích trồng hoa cỏ chứ không thích trồng rau.
Cũng đúng thôi, trồng rau thì phải ủ phân, làm cả sân bốc mùi hôi thối thì không tiện chút nào.
Chị dâu cả Quý còn hay cùng người khác uống trà hoa, bàn luận về cách chăm sóc cây cảnh.
Ở mảng này, rất nhiều người nể phục chị dâu cả Quý, họ đều công nhận bà ta mát tay trong việc trồng hoa.
“Cái đó thì cũng chẳng bằng công việc trong xưởng được."
Chị dâu cả Tôn nhận xét, “Biết bao nhiêu người mong mỏi được vào xưởng làm việc, công việc ở xưởng tốt biết mấy."
“Bố nó đã sắp xếp thì chắc chắn không sai đâu."
Chị dâu cả Quý không dám nói chồng mình sai.
Quý Xuyên còn bảo đợi chị dâu cả về sẽ nhờ bà ta giúp một tay.
Chị dâu cả còn hỏi liệu đó có phải ý của anh cả Quý không, Quý Xuyên bảo mọi người đều nói vậy, cả anh cả Quý và Quý Hạo đều thấy chị dâu cả cùng Quý Xuyên trồng trọt để tu tâm dưỡng tính là rất tốt, không muốn để chị dâu cả can thiệp quá nhiều vào những chuyện khác nữa.
“Thôi được rồi, vậy chị cứ ở lại chỗ chúng tôi ăn Tết nhé."
Chị dâu cả Tôn nói, “Phải chuẩn bị đồ Tết dần thôi, chúng tôi kiểu gì cũng không để chị thiếu miếng ăn đâu."
Chị dâu cả Tôn nghĩ bụng chị dâu cả Quý chỉ ở lại thêm vài tháng nữa là về rồi, tốt nhất là đừng làm bà ta phật ý trong dịp Tết này, đồ Tết cần mua thì vẫn cứ phải mua, nhưng cũng không nên mua quá nhiều.
Họ phải cho chị dâu cả thấy nhà họ Tôn không có nhiều tiền, để sau này chị dâu cả Quý còn biết đường mà giúp đỡ nhà họ Tôn nhiều hơn.
Cuối năm rồi, sinh viên đại học cơ bản đã được nghỉ, thế nên mẹ Giang cũng ít khi đến gần trường Đại học Nam Thành bán đồ kho hơn.
Lúc mẹ Giang bán đồ kho gần trường Đại học Nam Thành, bà chẳng bao giờ gặp được Giang Minh Nguyệt.
Giang Minh Nguyệt hiếm khi đến trường, cô chủ yếu ở đơn vị hoặc ra xưởng đóng tàu, mẹ Giang mà gặp được cô mới là lạ.
Đừng thấy Giang Minh Nguyệt vẫn đang học cao học ở Đại học Nam Thành mà lầm, thực tế cô còn có những việc quan trọng hơn phải làm nên không mấy khi có mặt ở trường.
Mẹ Giang dự định làm đến hai ngày trước Tết thì nghỉ, không làm đồ kho nữa, trừ phi có người đặt trước thì bà mới làm cho họ.
Sau một thời gian kinh doanh, mẹ Giang cũng đã kiếm được một khoản từ việc bán đồ kho, trừ đi tiền thuê người rửa rau thì vẫn còn dư ra một khoản lãi.
Khi mẹ Giang làm đồ kho bà cũng chẳng sợ người ta nhìn, ai muốn xem thì cứ xem thôi, cùng một loại gia vị, cùng một mức lửa, nhưng cách đảo khác nhau thì vị đồ kho làm ra cũng khác nhau hoàn toàn.
Mẹ Giang đã làm đầu bếp bao nhiêu năm nay, bà biết cách căn chỉnh lửa sao cho chuẩn xác và biết lượng gia vị cần cho bao nhiêu là vừa đủ.
Mẹ Giang toàn làm sẵn đồ kho trong bếp ở nhà rồi mới mang đi bán, thỉnh thoảng mang ra ngoài chỉ cần hâm nóng lại một chút cho ấm thôi.
Đồ kho ấy mà, chẳng cần hâm nóng, ăn nguội vẫn cứ là ngon.
Người làm công rửa rau đặc biệt hỏi mẹ Giang xem bà định làm đến ngày nào.
“Đến trước Tết hai ngày."
Mẹ Giang đáp, “Đợi đến mùng năm mùng sáu Tết thì mới làm tiếp, cũng là để cho cháu về quê ăn Tết nữa chứ."
Người rửa rau là một phụ nữ, là vợ của một thanh niên xung phong cùng khu phố mới từ nông thôn trở về.
Người phụ nữ này là gái quê, ở quê đã quen làm việc chân tay rồi, mọi người hay gọi là Tiểu Điền, cô ấy họ Điền.
Tiểu Điền lên thành phố, chồng cô ấy không có việc làm, bản thân cô ấy cũng vậy, nhà chồng lại chẳng có nhà cho họ ở, thế là hai vợ chồng đành phải chen chúc ở cùng nhà chồng.
Không chen chúc cũng chẳng còn cách nào khác, trong tay không có tiền nên không thuê nổi nhà, nói gì đến chuyện mua nhà.
Khi Tiểu Điền nghe nói mẹ Giang cần người rửa rau, cô ấy đã đến hỏi thử.
Người khác thì chê công việc này, họ thấy tiền công chẳng được bao nhiêu, vả lại mẹ Giang lại tự mình đi bán đồ kho lẻ, ai biết bà làm được đến bao giờ.
Họ thà đi tìm việc khác, dành thời gian rửa rau đó để đi tìm việc khéo còn tìm được việc tốt hơn.
Thực tế thì vẫn rất nhiều người thất nghiệp, có người thì kén cá chọn canh, có người thì không chịu được khổ, có người thì chịu khó thật đấy nhưng không có suất làm việc nên cũng đành chịu.
“Sang năm bà vẫn tiếp tục làm chứ ạ?"
Tiểu Điền hỏi.
“Đúng, vẫn làm tiếp chứ."
Mẹ Giang cười đáp, “Làm đến khi nào già yếu không cử động được nữa mới thôi.
Giờ vẫn phải tiếp tục làm để kiếm tiền chứ."
“Chẳng phải cháu gái bà hàng tháng đều gửi tiền cho bà sao?"
Tiểu Điền thắc mắc.
Có người từng nói mẹ Giang bán đồ kho chắc chẳng được bao lâu đâu, bà có tiền trong tay thì hoàn toàn có thể an hưởng tuổi già, tội gì phải đi làm lụng vất vả thế này.
Thiên hạ cứ bàn ra tán vào chuyện Tiểu Điền đi làm thuê cho mẹ Giang chẳng được ích lợi gì lâu dài đâu.
