Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 361
Cập nhật lúc: 20/03/2026 08:27
“Chỉ là không ngờ chị dâu cả lại thật sự đi làm ruộng đấy."
Giang Minh Nguyệt nói.
“Có thuê người mà."
Quý Trạch Thành nói, “Đâu có nhất thiết họ phải tự mình lật đất đâu, họ lật đất thì lật một miếng nhỏ thôi, cũng chẳng ai nói điều gì không phải về họ cả, như vậy cũng coi như là có làm rồi."
Trong chuyện này có nhiều ngõ ngách lắm, không phải cứ bảo chị dâu Quý ra ngoại ô làm ruộng là bà ấy phải tự mình lật đất nhổ cỏ đâu, bà ấy chẳng cần làm quá lâu, thậm chí còn có thể đứng một bên, để những người nông dân làm thuê kiếm tiền kia làm việc, rồi đứng đó chỉ trỏ vài câu.
Còn chuyện chỉ trỏ có đúng hay không thì không quan trọng, quan trọng là người ta đã đứng ở trên bờ ruộng rồi.
Giang Minh Nguyệt quay đầu nhìn Quý Trạch Thành, “Anh nói chuyện sao mà..."
“Đây là hiện thực mà."
Quý Trạch Thành nói, “Bà ấy qua đó rồi, ở trước mặt những người khác đúng là có thể nói bà ấy đi làm ruộng rồi.
Bà ấy làm được bao nhiêu thì cứ có làm là được.
Mọi người không thể thực sự trông mong bà ấy suốt ngày bận rộn ngoài đồng được, bản thân bà ấy hiểu rõ, người khác cũng đều hiểu rõ cả.
Chẳng qua là vì bà ấy ở ngoài đồng nên không có bày trò gì, vậy nên mọi người ngoài miệng đều sẽ nói vài câu, bảo bà ấy vất vả rồi."
“..."
Giang Minh Nguyệt im lặng.
“Chị dâu cả vẫn là có chút đầu óc đấy."
Quý Trạch Thành nói, “Thuê đất làm ruộng, tạo thêm thu nhập cho những người nông dân đó.
Anh cả sẽ không bị mất mặt, chị dâu làm nhiều việc hơn một chút thì người khác cũng sẽ khen ngợi."
Chẳng cần anh cả Quý phải lên tiếng bảo chị dâu cả qua giúp đỡ Quý Xuyên một tay, chị dâu cả đã biết mình phải qua giúp đỡ Quý Xuyên rồi.
Chị dâu cả và anh cả Quý đã làm vợ chồng bao nhiêu năm như vậy, anh cả Quý không cần phải nói ra những lời đó thì chị dâu cả đã biết mình phải làm gì rồi.
“Nếu bà ấy thực sự chẳng có chút đầu óc nào thì anh cả cũng không đời nào lấy bà ấy đâu."
Quý Trạch Thành nói, “Anh cả không phải là một người quá coi trọng tình yêu."
Một người được bố mẹ nuôi dưỡng như một người thừa kế quan trọng thì anh cả Quý không thể nào là một kẻ lụy tình, cũng không thể quá coi trọng tình yêu được.
Anh cả Quý và chị dâu cả gặp nhau vào đúng thời điểm, vừa hay lúc đó chị dâu cả lại thể hiện rất tốt, nên anh cả Quý mới hẹn hò với chị dâu cả thôi.
“Anh cả bây giờ chú trọng vào sự nghiệp của mình hơn, hai người họ không thể nào ly hôn được đâu."
Quý Trạch Thành nói, “Nhưng không ly hôn mà sống chung dưới một mái nhà thì cũng có khả năng chẳng khác gì người dưng nước lã cả.
Hai người họ dù sao cũng còn con cái nữa, chị dâu biết phải làm thế nào mới khiến anh cả vui lòng.
Hai người họ dù sao cũng ở bên nhau bao nhiêu năm như vậy, chị dâu không thể nào không biết được đâu."
“Đúng là vậy."
Giang Minh Nguyệt nói, “Chị dâu cả qua giúp Quý Xuyên làm ruộng, người khác còn thấy bà ấy được lắm đấy."
“Bà ấy tự nguyện đi đấy, chứ không phải ai ép buộc bà ấy phải đi đâu, bà ấy muốn qua giúp đỡ con trai mình mà."
Quý Trạch Thành nói, “Làm ruộng cũng là một kiểu khởi nghiệp đấy."
Ai có thể bảo làm ruộng không phải là một kiểu khởi nghiệp chứ, chẳng qua làm ruộng thì vất vả hơn thôi.
Quý Trạch Thành cũng chẳng ngờ anh cả Quý lại để Quý Xuyên đi làm ruộng, nhưng anh không hề phản bác lại.
Đó là con trai của anh cả Quý chứ đâu phải con trai mình đâu, nếu con trai mình mà không hiểu chuyện như vậy thì Quý Trạch Thành nghĩ mình nhất định cũng sẽ dạy dỗ con trai cho đàng hoàng, để con trai biết kiếm tiền ăn cơm vất vả đến nhường nào.
Đến chỗ Quý Xuyên rồi, chị dâu Quý dọn dẹp phòng ốc rồi dọn vào ở.
Chu Chỉ Tuyến vốn dĩ đã dọn qua đây ở rồi, nhưng cô lại thích ở căn nhà bên phía Quý lão phu nhân hơn.
Nhưng Quý Xuyên thường xuyên ở bên này, người nhà họ Chu cũng bảo Chu Chỉ Tuyến phải ở bên cạnh Quý Xuyên nhiều hơn.
Chu Chỉ Tuyến dù có không hài lòng đến đâu thì cũng chỉ có thể qua đây ở thôi, có điều mỗi tuần cô đều về đó ở vài ngày.
Căn nhà ở ngoại ô cũng chẳng nhỏ chút nào, nhà ba tầng lầu, sân vườn lại rộng rãi.
Chị dâu Quý qua đây rồi còn mang theo mấy con gà con, bảo là nuôi trong vườn.
Có thể trồng mấy thứ như hoa hồng ở trong vườn, gà con lúc đó còn có thể ăn được cả cánh hoa nữa.
Chu Chỉ Tuyến không có nhiều suy nghĩ như vậy, cô qua đây cũng chỉ là ngồi chơi, tiêu khiển thôi, chứ không phải thật sự qua để làm việc.
Chu Chỉ Tuyến đang nghĩ xem có nên thuê một người làm việc nhà không, nếu không thì tự mình phải làm thì sẽ hơi vất vả.
Thế là Chu Chỉ Tuyến đã nói chuyện với chị dâu Quý rồi, cô đã bàn bạc trước với Quý Xuyên, Quý Xuyên bảo cô cứ hỏi chị dâu Quý đi.
Quý Xuyên là người hễ không phải làm chuyện gì thì sẽ không làm, cứ để chị dâu Quý và những người đó quyết định thôi.
“Thuê người sao?"
Lúc chị dâu Quý đang xách thùng gỗ tưới nước cho mấy mầm hoa cỏ thì chị ta nghe thấy lời Chu Chỉ Tuyến nói.
“Vâng, thuê người nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh ạ."
Chu Chỉ Tuyến nói, “Quần áo mặc xuống ruộng làm việc đều khá bẩn, không dễ giặt, con cũng chẳng giặt sạch được đống quần áo đó đâu."
Chu Chỉ Tuyến không thích giặt quần áo, giờ đã là thời đại nào rồi cơ chứ, là thời đại có tiền là có thể tiêu xài thoải mái rồi, đâu cần phải bó tay bó chân như trước kia nữa.
“Vẫn chưa kiếm được tiền mà đã thuê người gì chứ... thôi được rồi, muốn thuê thì cứ thuê."
Chị dâu Quý nghĩ mình cũng chẳng thể ép buộc Chu Chỉ Tuyến làm việc được, điều đó không thực tế chút nào.
Bản thân chị dâu Quý thì có thể giặt giũ nấu cơm, nhưng Chu Chỉ Tuyến không thể lúc nào cũng chẳng làm gì cả mà cứ để mẹ chồng phải làm hết được.
Chu Chỉ Tuyến tự mình hiểu rõ điều này, người nhà mẹ đẻ cô cũng đã nói rồi, hoặc là Chu Chỉ Tuyến cùng chị dâu Quý làm, hoặc là Chu Chỉ Tuyến phải thuê thêm một người nữa.
Tiền thuê người thì chưa chắc đã phải do chị dâu Quý bỏ ra, của hồi môn của Chu Chỉ Tuyến rất nhiều, trong tay cô cũng có tiền, bản thân cô hoàn toàn có thể trả được tiền thuê người.
“Vậy cứ thế mà quyết định nhé ạ."
Chu Chỉ Tuyến vốn dĩ còn lo lắng chị dâu Quý không đồng ý, cô đã nghĩ nếu chị dâu Quý không đồng ý thì bản thân mình vẫn phải thuê người thôi, chứ không thể tự mình vất vả làm việc được, “Đến lúc đó, mẹ cứ ra ngoài trồng hoa trồng cỏ, lúc về là có cơm dẻo canh ngọt ăn rồi, không muốn giặt quần áo thì cứ vứt ở đó là có người giặt cho."
Chu Chỉ Tuyến đã hỏi thăm rồi, những người quanh đây có rất nhiều người không có công việc gì cả, họ ra đồng làm việc kiếm chút tiền vất vả, mà cũng chẳng phải ngày nào cũng có việc để làm đâu.
Bảo mấy bà thím đó giặt giũ quần áo này nọ thì họ đều rất sẵn lòng, chỉ cần có tiền là được thôi.
Ở quanh đây, Chu Chỉ Tuyến ban đêm không dám đi ra ngoài, chỗ này dù sao cũng khá hẻo lánh, vẫn phải cẩn thận dè chừng một chút thì hơn.
“Thuê người mà con lại vui mừng đến thế sao?"
Chị dâu Quý hỏi.
“Tất nhiên rồi ạ, có người làm việc hộ, không cần tụi con phải tự tay làm thì nhẹ nhõm hơn nhiều, sao lại không vui cho được ạ."
Chu Chỉ Tuyến nói, “Mẹ ơi, mẹ cũng có thể không cần phải làm việc đâu, cứ để Quý Xuyên làm là được rồi.
Anh ấy dù sao cũng phải tự mình học hỏi mấy cái ngõ ngách đó chứ, tự mình làm việc nhiều vào, đợi đống hoa cỏ này trồng thành công rồi thì tụi con còn phải mở một tiệm hoa nữa cơ.
Mẹ con bảo rồi, sẽ cho tụi con một mặt bằng ở trong thành phố, mặt bằng đó nằm ngay trung tâm thành phố, địa đoạn cực kỳ đẹp luôn ạ."
Người nhà họ Chu đều cực kỳ ủng hộ việc Quý Xuyên đi làm ruộng, chẳng có ai thấy có gì không tốt cả.
Quý Xuyên làm ruộng mở tiệm hoa, chỉ cần làm cho tốt thì vẫn có thể kiếm ra tiền, miễn là bản thân Quý Xuyên đừng có làm ăn linh tinh bừa bãi là được hết.
