Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 377

Cập nhật lúc: 20/03/2026 08:31

“Phân gia thì cũng đã phân gia rồi, giờ cô còn nói chuyện đó làm gì.”

Thím hai nói, chỉ cần bản thân bà không chịu thiệt là được.

Thím hai nấu món gì ngon cũng sẽ để dành một ít cho chồng mình, chứ không để dành cho những người ở nhà cả.

Vợ chồng Dư Xuân Hoa biết hành động của thím hai nhưng đều không nói gì bà cả.

“Con cứ thích nói đấy, chị dâu hai chẳng đoàn kết gì cả.”

Giang Minh Tâm nói, “Người một nhà thì phải cùng chung sức đồng lòng mà nỗ lực chứ.

Họ kiếm được tiền rồi là chẳng thèm dắt người nhà đi theo.

Con và Trường Phong sắp đi bán thú nhồi bông rồi, chúng con không đến xưởng đồ chơi nhập hàng mà để chị dâu cả làm, dù sao cũng để chị dâu kiếm được chút tiền.”

Giang Minh Tâm muốn mở xưởng đồ chơi, nên bây giờ cô không đến những xưởng đồ chơi kia nhập hàng.

Theo những gì Giang Minh Tâm biết hiện nay, đồ chơi do xưởng nhà họ Thạch sản xuất ra khá được ưa chuộng, rất nhiều trung tâm thương mại đều có bán đồ chơi của xưởng nhà họ Thạch.

Giang Minh Tâm không đến xưởng nhà họ Thạch nhập hàng, để người ta không thể nói cô vẫn phải dựa dẫm vào nhà họ Thạch.

Nếu Giang Minh Tâm đến xưởng đồ chơi nhà họ Thạch nhập hàng, người ta chẳng cười thối mũi cô sao?

Các xưởng đồ chơi khác làm ăn không được tốt lắm, thậm chí có xưởng còn định dẹp tiệm.

Vốn dĩ ở Nam Thành cũng chẳng có bao nhiêu xưởng đồ chơi.

Giang Minh Tâm nghĩ mình biết những mẫu mã đồ chơi đó, sẽ có người ủng hộ vợ chồng cô mở xưởng, ngặt nỗi những ông chủ lớn đó đều không chịu đầu tư.

Mấy người đó thật chẳng có mắt nhìn gì cả!

Mỗi khi nghĩ đến mấy ông chủ lớn đó, Giang Minh Tâm lại cảm thấy họ chỉ là có tiền sớm một chút thôi, đợi đến sau này, nhà mình nhất định sẽ giàu hơn những người đó.

“Mẹ, mẹ yên tâm đi, con sẽ trả tiền cho chị dâu, không bao giờ có chuyện không trả đâu.”

Giang Minh Tâm nói, “Đồ chơi nhất định sẽ có người mua thôi.”

“Mẹ biết rồi, mẹ có bảo không ai mua đâu.”

Thím hai nói, “Cô để chị dâu làm thì phải trả tiền.

Cô đã trả tiền cho chị dâu hai rồi mà không trả tiền cho chị dâu cả thì nói không thông được đâu.

Trả muộn một chút cũng được, nhưng không được quỵt.”

Mặc dù chị dâu cả sinh con gái, nhưng đó cũng là cháu nội ruột của thím hai, dù sao cũng vẫn thân thiết hơn cháu ngoại một chút.

Thím hai không nghĩ đến việc để Giang Minh Tâm chiếm quá nhiều hời của vợ chồng Giang Đại Hải, Giang Minh Tâm gả vào nhà họ Từ rồi nhưng người nhà họ Từ cũng chẳng đem lại lợi lộc gì cho nhà họ Giang cả.

Lần này làm thú nhồi bông, cũng không biết có thể làm được đến bao giờ.

Đến lúc Giang Minh Tâm định về, mẹ Giang từ bên ngoài quay về, bà vừa mới bán xong mẻ đồ kho buổi sáng, giờ phải làm thêm một mẻ nữa để tối mang đi bán tiếp.

“Bác cả, đồ kho bán hết rồi ạ?”

Giang Minh Tâm hỏi.

“Bán sạch bách rồi.”

Mẹ Giang nói, “Phải về làm thêm ít nữa.”

“Sinh viên ở phía Đại học Nam Thành đông thật đấy, họ cũng có khá nhiều tiền.”

Giang Minh Tâm nói.

“Cũng được, mọi người cũng tốt tính lắm.”

Mẹ Giang nói, chuyện con gián lần trước, những sinh viên đó vẫn đứng về phía bà, điều này khiến mẹ Giang rất cảm kích họ.

Làm nghề ăn uống, sợ nhất là người ta nói đồ ăn không sạch sẽ, nói trong đồ ăn có gián có chuột.

Lúc đó mẹ Giang thực sự lo lắng mọi người sẽ tin lời cậu thanh niên kia, như vậy bà sẽ không thể tiếp tục bán đồ kho ở cổng Đại học Nam Thành được nữa.

Mẹ Giang biết nếu bà đưa tiền cho cậu ta một lần, cậu ta sau này sẽ tìm đến bà đòi tiền lần thứ hai, đến lúc đó rắc rối to.

Về sau dù mẹ Giang có giải thích thế nào cũng vô dụng, người ta sẽ nói nếu đồ kho không có vấn đề gì thì tại sao mẹ Giang lại phải đưa tiền cho cậu ta chứ.

“Thế thì tốt, con và Trường Phong sau này cũng sẽ qua đó bán đồ.”

Giang Minh Tâm nói.

“Bán đồ?”

Mẹ Giang thắc mắc, “Nghe nói Trường Phong bị sa thải rồi, là thật à?”

“Đó là do lãnh đạo của anh ấy không có mắt nhìn, à không, anh ấy đã không còn làm ở cái xưởng đó nữa, những người đó không phải lãnh đạo của anh ấy.”

Giang Minh Tâm nói, “Con và Trường Phong cùng nhau khởi nghiệp, không cần phải đến xưởng làm việc, chúng con tự làm được.”

“Tốt lắm, rất tốt.”

Mẹ Giang gật đầu, “Các con bán gì?

Cũng bán đồ ăn à?”

“Sợ chúng con tranh việc làm ăn với bác sao?”

Giang Minh Tâm nói, “Bác yên tâm đi, chúng con không bán đồ ăn, mà là bán đồ chơi.”

“Bán đồ chơi?”

Mẹ Giang ngạc nhiên.

“Đúng vậy, chính là bán đồ chơi.”

Giang Minh Tâm nói.

“Gần Đại học Nam Thành có tiệm bán len sợi đấy.”

Mẹ Giang nói, “Có rất nhiều sinh viên qua đó mua len.”

Còn tiệm đồ chơi thì mẹ Giang không để ý.

Mẹ Giang sở dĩ biết tiệm len sợi là vì có rất nhiều sinh viên mua len, còn có người mua len xong lại qua mua đồ kho của bà.

Thấy một vài lần nên mẹ Giang mới biết, bà thỉnh thoảng có hỏi một câu và người ta cũng trả lời.

Có những sinh viên không hay đến thư viện, bình thường có rất nhiều thời gian, có người còn đi đan khăn len nữa.

“Có tiệm đồ chơi không ạ?”

Giang Minh Tâm hỏi.

“Bác không rõ lắm.”

Mẹ Giang nói, “Bình thường bác không đi dạo nhiều ở quanh đó.”

Mẹ Giang chủ yếu chỉ quan tâm xem có ai đến bán đồ kho không, xem có ai cạnh tranh với mình không.

Nếu có người cạnh tranh thì cũng chẳng sao, địa bàn rộng lớn như vậy, người đông như kiến, đâu phải chỉ mình mẹ Giang mới được đến đó làm ăn.

“Nhà ngoại bác có mở tiệm đồ chơi ở đó không ạ?”

Giang Minh Tâm lại hỏi.

“Bác không hỏi nên không biết.”

Mẹ Giang nói thật lòng, “Họ mở xưởng bán đồ chơi đều chẳng nói gì với bác cả.”

Người nhà họ Thạch không nói, mẹ Giang cũng không đi hỏi han làm gì, để tránh bị người ta nói bà muốn nhòm ngó tài sản nhà ngoại.

Mẹ Giang biết nhà ngoại kiếm được không ít tiền, nhà ngoại còn quyết định phá bỏ ngôi nhà cũ để xây cao hơn một chút, xây kiểu nhà ba bốn tầng, như vậy mọi người trong nhà mới đủ chỗ ở.

Chuyện nhà cửa thì người nhà họ Thạch vẫn còn nói qua với mẹ Giang một chút, chứ chuyện làm ăn thì không.

“Xem ra họ thực sự coi bác là người ngoài rồi.”

Giang Minh Tâm nói.

“...”

Mẹ Giang im lặng.

“Dù nhà ngoại bác có mở tiệm đồ chơi ở đó hay không, con vẫn cứ ra đó bày vỉa hè.”

Giang Minh Tâm nói, “Con nói trước với bác cả rồi đấy, đừng để đến lúc đó việc làm ăn bị chúng con nẫng mất nhé.”

Mẹ Giang nhìn theo bóng lưng Giang Minh Tâm rời đi, bà vẫn quyết định gọi điện thoại cho nhà họ Thạch.

Nhà họ Thạch đã lắp điện thoại, mục đích là để thuận tiện cho công việc.

Mấy anh em nhà họ Thạch ở rất gần nhau, vì chú ba họ Thạch thường xuyên liên lạc với bên ngoài nên điện thoại được lắp ở nhà chú ba.

Mẹ Giang gọi điện chính là gọi đến nhà chú ba, do thím ba họ Thạch nghe máy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 377: Chương 377 | MonkeyD