Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 41

Cập nhật lúc: 20/03/2026 03:07

“Ba cô cũng mới mất chưa được bao lâu, tốt nhất là nên yên tĩnh một chút.”

Giang lão phu nhân nhớ tới những lời Giang lão gia t.ử nói trước khi lâm chung.

Giang lão gia t.ử dặn họ đối xử tốt với Giang Minh Nguyệt một chút, còn nói muốn chia một phần tài sản cho hai mẹ con cô.

Đám người Giang lão phu nhân đều coi như không nghe thấy, bọn họ không làm theo ý của ông để chia tài sản cho mẹ con Giang Minh Nguyệt.

Không những không chia tiền ra, mà bọn họ còn muốn mẹ Giang phải bỏ tiền túi ra nữa.

Đến tận bây giờ, bọn họ vẫn cảm thấy Giang Minh Nguyệt đã được hưởng lợi rất lớn, chỉ vì cô đang hẹn hò với Quý Trạch Thành.

“Bà nói vậy, nhưng liệu bọn họ có chịu để yên không?”

Cô cả Giang nói, “Người ta đã nói thẳng thừng mình không phải người nhà họ Giang, không coi chúng ta là họ hàng nữa rồi.

Nó sắp trèo cao được rồi, đời nào còn thèm quan tâm đến đám người chúng ta nữa.”

“...”

Giang lão phu nhân không muốn nói nhiều, bà chỉ mong sao những điều tốt đẹp đó đều rơi xuống đầu nhà mình mà thôi.

“Mẹ, hay là... mẹ đi nói chuyện với Quý lão phu nhân một chút đi?”

Cô cả Giang gợi ý, “Giang Minh Nguyệt là một kẻ vong ơn bội nghĩa, sao có thể để nó gả vào đó được?

Cho dù Quý lão gia t.ử hôm đó có đứng về phía nó thì cũng đâu có nghĩa là Quý lão phu nhân sẽ đồng ý để con trai mình cưới một người như thế.”

Giang lão phu nhân trầm ngâm suy nghĩ, bà chưa từng nghĩ tới chuyện này.

“Giang Minh Nguyệt bây giờ đã như thế này rồi, nếu thực sự để nó gả vào nhà họ Quý, e là ngày tháng sau này của chúng ta sẽ không dễ dàng gì đâu.”

Cô cả Giang tiếp tục thêm dầu vào lửa, “Nó là một kẻ hẹp hòi, chắc chắn sẽ trả thù chúng ta.

Bà cũng đã nói rồi đó, Minh Tâm đi tố cáo nó, chắc chắn nó sẽ biết, thế thì nó lại càng không tha cho chúng ta đâu.”

Cô cả Giang nhất quyết muốn Giang lão phu nhân tìm đến Quý lão phu nhân, không thể để Giang Minh Nguyệt gả vào nhà họ Quý một cách dễ dàng như vậy được.

Cho dù Giang Minh Nguyệt có gả vào đó thật thì cô ta cũng vẫn sẽ tìm cách ngáng chân cô.

Tối hôm đó, mợ cả Lữ giận dữ tìm đến nhà họ Từ, bà đặt thẳng chiếc đồng hồ lên trước mặt mẹ Từ.

“Tôi t.ử tế cho các người mượn đồng hồ, vậy mà các người đối xử với đồ của tôi như thế này đây?”

Mợ cả Lữ chất vấn, “Đồng hồ không chạy được nữa, trên mặt còn có vết xước.”

“Chuyện này...”

Mẹ Từ không ngờ chiếc đồng hồ lại xảy ra vấn đề, bà vội vàng cầm lấy xem xét, quả nhiên trên đó có thêm mấy vết xước và kim đồng hồ đã đứng im.

Mẹ Từ nhận ra ngay, đây chính là chiếc đồng hồ bà mượn từ nhà mẹ đẻ về.

Lúc đầu Giang Minh Tâm nhất quyết không chịu đưa chiếc đồng hồ này ra, mãi đến sáng nay mới chịu đưa.

Mẹ Từ đã lạnh nhạt với Giang Minh Tâm suốt mấy ngày trời, cô mới chịu đưa ra.

Ý của Giang Minh Tâm là muốn nhà họ Từ phải sắm cho cô một chiếc đồng hồ riêng của chính mình, nên cô mới không muốn trả chiếc kia.

“Để tôi mang đi sửa xem sao.”

Mẹ Từ nói.

“Sửa?”

Mợ cả Lữ gắt lên, “Chiếc đồng hồ này tôi nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, chẳng dám để va chạm vào đâu bao giờ.

Vậy mà sang đến tay các người nó lại thành ra thế này, cho dù có mang đi sửa thì liệu nó có còn được như lúc ban đầu không?”

“Chúng tôi sẽ bù cho chị thêm mấy đồng nữa.”

Mẹ Từ nói, họ mới mượn có mấy ngày chứ đâu có lâu.

“Mấy đồng?”

Mợ cả Lữ rõ ràng là không hài lòng, “Một đồng?

Hay chín đồng?

Từng ấy tiền mà đòi mua được chiếc đồng hồ như thế này sao?”

“Thì đúng là không mua được.”

Giang Minh Tâm từ trong phòng bước ra, “Bản thân chiếc đồng hồ này đã là đồ cũ rồi, ai biết được có phải vốn dĩ nó đã sắp hỏng rồi không.”

Giang Minh Tâm tuyệt đối không thừa nhận chính mình đã làm hỏng chiếc đồng hồ đó, đúng là cô có quăng nó lên bàn thật.

Nhưng cô vẫn cho rằng đó là lỗi của nhà họ Từ, nếu nhà họ Từ chịu chuẩn bị cho cô một chiếc đồng hồ cũ của riêng cô thì đã chẳng có chuyện này xảy ra.

“Cô bảo cái gì là vốn dĩ đã sắp hỏng hả?”

Mợ cả Lữ vô cùng tức giận, bà trừng mắt nhìn Giang Minh Tâm, sau đó lại quay sang nhìn mẹ Từ:

“Tôi đúng là không nên cho cô mượn đồng hồ, vừa mất đồ lại còn mang tiếng, cứ như tôi đang muốn tống tiền nhà cô không bằng ấy.”

“Tại nó không biết điều.”

Mẹ Từ tuy không trực tiếp làm va chạm đồng hồ nhưng bà cũng không tin Giang Minh Tâm không làm gì.

Mẹ Từ không thể đắc tội với chị dâu nhà mẹ đẻ, chỉ có thể đứng đó nhận lỗi, “Nó còn trẻ người non dạ...”

“Trẻ cái gì mà trẻ, nó đã gả qua đây rồi, đã thành con dâu nhà cô rồi mà còn bảo trẻ à?”

Mợ cả Lữ nói, “Đã lấy chồng rồi thì không còn là trẻ con nữa.

Nó không thể cứ như thế này mãi được, hôm nay là làm hỏng đồng hồ của tôi, lần sau còn là cái gì nữa đây?”

Mợ cả Lữ đặc biệt phẫn nộ, “Cô tưởng chuyện này có thể giải quyết bằng mấy đồng bạc sao?”

“Cứ mang đi sửa trước đã.”

Mẹ Từ nói, “Nếu sửa được thì phí sửa chữa chúng tôi chịu, ngoài ra sẽ biếu thêm chị chín đồng nữa.

Còn nếu không sửa được, chúng tôi sẽ mua một chiếc đồng hồ y hệt như vậy trả cho chị.”

“Đừng có mua cái mới nhé, phải mua cái cũ y xì đúc cơ.”

Giang Minh Tâm đứng bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa, chỉ sợ mợ cả Lữ được hời, “Chỉ là một cái đồng hồ cũ thôi mà, cứ làm như...”

“Giang Minh Tâm!”

Mẹ Từ quát lên ngăn không cho Giang Minh Tâm nói tiếp, bà đã thực sự nổi giận rồi, vậy mà Giang Minh Tâm vẫn còn muốn cãi cố.

“Cháu nói có gì sai đâu.”

Giang Minh Tâm cãi, “Rõ ràng nó là đồng hồ cũ, bà ta...”

“Đi vào phòng ngay!”

Mẹ Từ ra lệnh, “Ở đây không có chỗ cho cô lên tiếng.”

“Mẹ.”

Giang Minh Tâm không phục, tại sao lại bắt cô vào phòng chứ, cái phòng bé tí xíu đó, cô chẳng muốn ở trong đó tí nào.

“Vào phòng đi.”

Mẹ Từ gằn giọng, “Đừng để tôi phải nói lần thứ hai.”

Mặc dù Giang Minh Tâm không muốn, Từ Trường Phong vẫn phải kéo cô vào phòng.

“Trường Phong, không phải lỗi của em...”

“Em đúng là đã ném chiếc đồng hồ đó.”

Từ Trường Phong đã tận mắt chứng kiến hành động của cô lúc trước, mặc dù lúc đó đồng hồ vẫn cất đi được nhưng không có nghĩa là nó sẽ không hỏng.

Nếu chuyện này xảy ra sau mười lăm ngày hay một tháng, nhà họ Từ còn có thể nói không phải lỗi của họ.

Nhưng đằng này mới được bao lâu đâu, bọn họ vừa mang trả đồng hồ là mợ cả Lữ đã mang sang ngay, rất có thể là do cú ném của Giang Minh Tâm đã làm nó trục trặc rồi.

“Nhưng mà...”

“Đừng nhưng nhị gì nữa, vào nhà đi.”

Từ Trường Phong tỏ vẻ mất kiên nhẫn.

Từ Trường Phong chỉ cảm thấy Giang Minh Tâm chẳng hiểu chuyện gì cả.

Nếu là Giang Minh Nguyệt gả cho mình, chắc chắn cô ấy sẽ không bao giờ như vậy.

Anh đã gặp Giang Minh Nguyệt mấy lần, cô ấy nói năng luôn rất có chừng mực, lại xinh đẹp và có khí chất, khiến người đối diện cảm thấy rất dễ chịu, chứ không hề chua ngoa đanh đ-á như Giang Minh Tâm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 41: Chương 41 | MonkeyD