Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 421
Cập nhật lúc: 20/03/2026 09:12
“Việc kinh doanh của nhà máy đồ chơi rất tốt, người nhà họ Thạch nhìn thấy tiền cũng ham nhưng họ không nghĩ đến việc động vào số tiền đó quá nhiều.
Bây giờ kiếm được số tiền này, sau này có thể kiếm được nhiều hơn, họ phải làm việc cho tốt, họ đều có cổ phần trong nhà máy, đó đều là tiền cả đấy.”
“Nhà thì nhất định phải xây rồi.”
Giang Minh Nguyệt nói, “Cứ chen chúc như thế mãi không phải là cách, xây xong nhà các anh cũng có chỗ ở thoải mái.
Chuyện này không lãng phí đâu.
Xây nhà cùng lúc còn có thể tiết kiệm được một khoản chi tiêu, rất tốt đấy ạ.”
“Bố và các chú cũng nghĩ như vậy.”
Thạch Kiến Quần nói, “Số tiền này mọi người đều phải bỏ ra, tùy theo diện tích căn nhà của mỗi người mà đóng góp.”
Không thể nói các tầng khác nhau diện tích khác nhau mà tiền lại đóng như nhau được.
Như vậy không ổn, không tính toán rõ ràng một chút thì sau này sẽ nảy sinh tranh chấp, quan hệ sẽ không tốt.
Lúc anh em Thạch Kiến Quần ra về, Giang Minh Nguyệt vẫn như cũ bảo họ mang theo một ít đồ về.
Dạo gần đây Giang Minh Nguyệt không gặp Chiêm Tuyết Phi, cô rất ít khi xuống nhà ăn của đơn vị ăn cơm.
Lần đó Giang Minh Nguyệt ra ngoài đi dạo tình cờ gặp Chiêm Tuyết Phi, nghe cô ấy kể về những chuyện trong nhà nên Giang Minh Nguyệt càng ít đi lại ở những nơi Chiêm Tuyết Phi có thể xuất hiện.
Giang Minh Nguyệt đi lại vốn dĩ là muốn thư giãn tâm trạng một chút, cả ngày cứ vùi đầu vào nghiên cứu những thứ kia khiến đầu óc cũng phát căng.
Nhưng Giang Minh Nguyệt cũng không muốn lúc nào cũng phải nghe Chiêm Tuyết Phi kể về những chuyện rắc rối trong nhà, những chuyện đó vốn dĩ không dễ giải quyết, Chiêm Tuyết Phi chỉ là muốn tìm một người để lắng nghe cô ấy trút bầu tâm sự, phàn nàn mà Giang Minh Nguyệt rõ ràng không phải là kiểu người thích nghe người khác phàn nàn mãi như vậy.
Triệu Hồng làm việc ở chỗ Giang Minh Nguyệt, bà ấy cơ bản không bao giờ phàn nàn về những chuyện đó, cũng rất ít khi kể chuyện ở quê.
Triệu Hồng biết chuyện ở quê mình là chuyện của riêng mình, không phải là chuyện của Giang Minh Nguyệt, thỉnh thoảng nói một chút thì không sao chứ nói nhiều quá thì người khác sẽ nghĩ thế nào.
Triệu Hồng không thể mang tâm trạng đè nén của mình lây sang Giang Minh Nguyệt được, như vậy không thích hợp.
Bản thân Triệu Hồng cũng rất ít khi nhớ lại những chuyện trước đây, người nhà liên lạc với bà ấy bà ấy cũng không phải lần nào cũng nói với Giang Minh Nguyệt.
Ngược lại Chiêm Tuyết Phi lại nói với Giang Minh Nguyệt khá nhiều lần, có lẽ cô ấy cảm thấy Giang Minh Nguyệt có thể hiểu cô ấy hơn.
Dù sao gia cảnh của Giang Minh Nguyệt vốn không tốt, trước đây cô cũng từng chịu nhiều ấm ức, một người như vậy hẳn là sẽ biết cảm thông cho người khác hơn.
Thực tế Giang Minh Nguyệt không muốn đi cảm thông cho người khác, chuyện không phải của mình thì quản được ít chừng nào hay chừng nấy, nghe được ít chừng nào hay chừng nấy.
Nếu là những chuyện hóng hớt đơn giản thì nghe xong cũng thôi.
Nhưng kiểu phàn nàn của Chiêm Tuyết Phi cứ lặp đi lặp lại mà không có cách giải quyết sẽ khiến Giang Minh Nguyệt cảm thấy không thoải mái.
Đấy nhé, Chiêm Tuyết Phi gặp Âu Dương Tĩnh, cô ấy còn nói dạo này bao nhiêu ngày rồi không gặp được Giang Minh Nguyệt, đôi khi nhìn thấy Giang Minh Nguyệt từ xa thì cô lại đang nói chuyện với người khác.
“Tâm trạng của cậu hình như có gì đó không ổn đúng không?”
Âu Dương Tĩnh hỏi.
“Cái gì cơ?”
Chiêm Tuyết Phi cùng Âu Dương Tĩnh đang ngồi ăn đồ ngọt ở tiệm, cô ấy nghe thấy Âu Dương Tĩnh nói vậy thì sững người lại.
“Tính tình của Minh Nguyệt cậu đâu phải là không biết.”
Âu Dương Tĩnh nói, “Cô ấy...
đừng trách tớ nói lời khó nghe, cô ấy chỉ coi chúng ta là bạn bè bình thường thôi.
Cô ấy quả thực đã giúp chúng ta không ít, cũng sẵn lòng nghe chúng ta nói những lời đó nhưng... chúng ta vẫn nên giữ chừng mực một chút.”
“Tớ đang nói chuyện của riêng mình tớ mà.”
Chiêm Tuyết Phi nói.
“Biết rồi, cậu đang nói chuyện của riêng mình cậu.”
Âu Dương Tĩnh nói, “Cậu thấy cô ấy đã kết hôn và sinh con rồi nên sẽ cảm thông cho cậu hơn.
Nhưng các cậu thật sự không phải là bạn bè thân thiết đến mức đó, chính cậu cũng từng nói ban đầu cậu còn nói xấu người ta, sau đó hiểu lầm được hóa giải thì mới làm bạn.
Loại bạn bè này chính là bạn bè bình thường thôi, cậu nói một hai lần chuyện trong nhà cậu thì không sao chứ lần nào gặp cũng nói thì cô ấy liệu có thấy phiền không?”
Âu Dương Tĩnh không dám làm phiền Giang Minh Nguyệt quá nhiều, lúc khôi phục kỳ thi đại học cô ấy cũng là không còn cách nào khác, không tìm được người nào tốt hơn để giúp mình ôn tập.
Âu Dương Tĩnh có thể cảm nhận được Giang Minh Nguyệt có kiến thức vô cùng sâu rộng, Giang Minh Nguyệt không giống như cô ấy hay Chiêm Tuyết Phi đâu, người ta là làm nghiên cứu, thực sự làm nghiên cứu đấy.
“Tớ...”
“Cô ấy dù làm cùng đơn vị với cậu nhưng các cậu cũng chỉ là đồng nghiệp bình thường thôi.”
Âu Dương Tĩnh nói, “Có ai lại muốn lúc nào cũng phải nghe đồng nghiệp kể lể mấy chuyện đó chứ.
Chuyện nhà các cậu, cậu nói xong thì cũng vẫn vậy thôi, không giải quyết được gì thì người ta tự nhiên sẽ thấy không vui.”
“Ừm, đúng là vậy, chỉ là...”
Chiêm Tuyết Phi thở dài một tiếng, “Là tớ nghĩ sai rồi.”
“Tớ cứ tưởng... tớ cứ tưởng... giống như lời cậu nói ấy, tớ và cô ấy đều đã kết hôn sinh con rồi, còn cậu thì chưa kết hôn cũng chưa có con.
Tớ cứ nghĩ nói những lời đó với cô ấy thì cô ấy có thể hiểu hơn một chút.”
“Không ai muốn đi thấu hiểu nỗi khổ của người khác đâu.”
Âu Dương Tĩnh nói, “Sự quen biết ban đầu vốn đã chẳng mấy tốt đẹp gì, người ta không chấp nhặt với cậu, vẫn làm bạn với cậu thì cậu bớt nói mấy lời đó đi.
Sau này cậu muốn nói... cũng không cần nói với tớ, đi nói với hàng xóm của cậu ấy, nói với những người xung quanh, có lẽ họ sẽ lắng nghe cậu nhiều hơn.”
Âu Dương Tĩnh đã tốt nghiệp rồi, cô ấy bận rộn với việc kinh doanh, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến chuyện làm ăn.
Những khổ cực trước đây đều đã trôi qua, tâm thế của Âu Dương Tĩnh đã có sự thay đổi rất lớn.
Khi Âu Dương Tĩnh và Chiêm Tuyết Phi quen nhau, Âu Dương Tĩnh còn đang ở trong hoàn cảnh khó khăn, bây giờ điều kiện của cô ấy tốt hơn rồi đương nhiên không thể không để tâm đến Chiêm Tuyết Phi.
Mối quan hệ giữa Chiêm Tuyết Phi và Âu Dương Tĩnh lẽ ra phải mật thiết hơn, Giang Minh Nguyệt chỉ được coi là lớp vỏ bên ngoài thôi.
Vậy mà Chiêm Tuyết Phi lại cảm thấy mối quan hệ giữa Âu Dương Tĩnh và Giang Minh Nguyệt có vẻ tốt hơn, hai người này dường như càng hiểu nhau hơn.
“Cậu vừa mới sinh con không lâu, con còn nhỏ nên lúc nào cũng có đủ thứ chuyện, cậu dễ suy nghĩ nhiều.”
Âu Dương Tĩnh nói, “Chẳng phải chính cậu cũng đã nói rồi sao?
Người đàn ông của cậu đã tốt hơn rất nhiều đàn ông khác rồi nên cậu mới nhẫn nhịn anh ta đấy thôi.”
Cứ phàn nàn cho đã xong sau đó lại kể xem người đàn ông đã làm được việc gì, cơ bản chính là một kiểu công nhận đối với người đàn ông đó thôi.
Âu Dương Tĩnh và Giang Minh Nguyệt gặp nhau rất ít, cũng hiếm khi nghe Giang Minh Nguyệt kể về chuyện nhà họ Quý.
Theo quan điểm của Giang Minh Nguyệt, những chuyện trong nhà thì giải quyết ở trong nhà, không cần lúc nào cũng đi kể lể với người ngoài để người ta chê cười.
Giang Minh Nguyệt không chê cười Chiêm Tuyết Phi nhưng tầng lớp sinh hoạt của cô và Chiêm Tuyết Phi không giống nhau, nhà họ Quý rất giàu có.
Tầng lớp sinh hoạt khác nhau thì suy nghĩ sẽ khác nhau, lời nói ra cũng sẽ khác nhau.
Bản thân Giang Minh Nguyệt lại không phải là người thích tô vẽ lời nói cho lắm, cô thích nói thẳng ra hơn, điều này có thể dẫn đến việc Chiêm Tuyết Phi cảm thấy không thoải mái.
