Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 424
Cập nhật lúc: 20/03/2026 09:13
“Giang Minh Tâm rất muốn có nhiều người công nhận thú nhồi bông của mình nhưng người mua thú nhồi bông không giống như người mua đồ kho, không có nhiều khách quen quay lại thường xuyên, thường là khách hàng mới.”
“Bà ấy mới bán món kho được bao lâu chứ, vậy mà đã mở tiệm rồi.”
Giang Minh Tâm nói, “Bà ấy lúc trước không có việc làm, còn bị ngã phải nằm viện, trong tay không còn xu nào nữa cả.”
Số tiền khi Giang Minh Nguyệt và mẹ Giang chấm dứt quan hệ nhận nuôi đều bị mẹ Giang tiêu hết vào người nhà họ Giang, trong lòng Giang Minh Tâm rõ như ban ngày.
Vậy mà mẹ Giang lại có thể dựa vào việc bán món kho để mở tiệm nhanh như vậy, Giang Minh Tâm vô cùng ghen tỵ.
Kiếp trước, mẹ Giang có Giang Minh Nguyệt và người nhà họ Thạch giúp đỡ nên mới sớm mở tiệm đồ kho, không cần phải bày sạp hàng lâu như vậy ngay từ đầu.
Kiếp này, mẹ Giang bày sạp ở ngoài lâu hơn một chút nhưng cuối cùng vẫn có được tiệm đồ kho.
“Có cửa hàng rồi bà ấy có thể làm nhiều món kho hơn ở đó, kiếm được nhiều tiền hơn.”
Giang Minh Tâm nói, “Đợi đến cuối năm sau, chúng ta nhất định cũng có thể mở tiệm.”
“...”
Từ Trường Phong bất lực, Giang Minh Tâm chính là cứ muốn mở một cái tiệm.
“Người nhà họ Thạch có thể mở xưởng mở tiệm thì chúng ta cũng có thể.”
Giang Minh Tâm nói, “Không lý nào họ làm được mà chúng ta lại không làm được.”
“Để sang năm xem thế nào đã.”
Từ Trường Phong nói.
“Sang năm nhất định là được ạ.”
Giang Minh Tâm nói, “Nhà họ Thạch bên kia hình như còn định xây lại nhà, phá bỏ căn nhà cũ đi để xây mới.”
Giang Minh Tâm khi về nhà ngoại có nghe mẹ cô ta kể lại, mẹ Giang biết tin từ phía nhà họ Thạch rồi kể lại cho người nhà họ Giang, thím hai Giang đương nhiên là biết rõ.
Thím hai Giang còn nói Giang Minh Tâm, bảo nếu Giang Minh Tâm gả cho Quý Xuyên thì bây giờ người giàu sang chính là người nhà họ Giang chứ không phải nhà họ Thạch, bảo Giang Minh Tâm có thể bảo nhà họ Quý bỏ tiền ra cho người nhà họ Giang mở xưởng.
Giang Minh Tâm nghe xong chỉ thấy vô cùng cạn lời, chuyện đó là không thể nào.
Kiếp trước, chị dâu Quý kiểm soát Giang Minh Tâm vô cùng nghiêm ngặt, bà cụ Quý cũng không đưa cho Giang Minh Tâm nhiều tiền, Giang Minh Tâm muốn giúp đỡ nhà mẹ đẻ nhiều hơn cũng không được.
Kiếp này, Giang Minh Nguyệt trái lại có thể lấy tiền của Quý Trạch Thành đi cho người nhà họ Thạch mở xưởng.
Giang Minh Tâm nghĩ Quý Trạch Thành là con út của bà cụ Quý, đãi ngộ dành cho con trai ruột và cháu nội ruột đương nhiên là không giống nhau, vốn dĩ con út thì vẫn được cưng chiều hơn mà.
Bất kể Giang Minh Tâm nói thế nào cũng vô ích, đám người thím hai Giang kia đều cho rằng nếu Giang Minh Tâm gả cho Quý Xuyên thì nhà họ Giang mới là bên phát tài.
Điều này cũng dẫn đến việc một số người nhà họ Giang có ý kiến với Giang Minh Tâm, không chỉ thím hai Giang mà ngay cả cô cả Giang cũng có ý kiến với cô ta.
“Nhà của chúng ta không dễ phá đi xây lại được thì chúng ta có thể đi mua nhà.”
Giang Minh Tâm nói.
Vừa mở tiệm vừa mua nhà, Từ Trường Phong chỉ cảm thấy áp lực đè nặng, quá khó khăn, sang năm một năm làm sao có thể hoàn thành được mục tiêu này chứ.
Hơn mười giờ đêm, Quý Trạch Thành từ bệnh viện trở về, lúc anh vào phòng Giang Minh Nguyệt vẫn chưa ngủ.
Giang Minh Nguyệt đang nằm trên giường đọc sách, vào mùa đông ngồi trên ghế đọc sách chân rất dễ bị lạnh buốt, cô thích đắp chăn rồi lại phủ thêm một lớp t.h.ả.m nữa, chân sẽ ấm áp hơn.
Khi Giang Minh Nguyệt và Quý Trạch Thành ngủ cùng nhau, thân nhiệt của Quý Trạch Thành cao hơn Giang Minh Nguyệt một chút, cô thỉnh thoảng lại co chân lại rồi đặt chân lên lưng Quý Trạch Thành.
Lúc Giang Minh Nguyệt ngủ say bản thân cô cũng không có cảm giác gì nhiều, Quý Trạch Thành cũng không ngăn cản Giang Minh Nguyệt làm vậy, anh không đời nào chê bai vợ mình cả.
“Em đã ngâm chân chưa?”
Quý Trạch Thành hỏi.
“Em ngâm rồi ạ.”
Giang Minh Nguyệt nói, “Còn anh, anh đi ngâm chân đi rồi hãy ngủ?”
“Để anh đi đổ nước.”
Quý Trạch Thành không thể để Giang Minh Nguyệt đi đổ nước được, đợi khi đổ nước xong, anh ngồi đó ngâm chân mới nói:
“Sau này đêm giao thừa ăn cơm tất niên chúng ta đều ăn ở nhà mình.
Chị dâu cả muốn chuẩn bị cơm tất niên để tất cả chúng ta cùng qua đó ăn nhưng mẹ không đồng ý.
Chị dâu lần này cũng không đi tìm từng người một để thuyết phục chúng ta về ăn cơm tất niên nữa.
Chắc là bản thân chị ấy cũng hiểu ra rồi, cái uy của chị dâu cả này không làm ra vẻ được nữa đâu.”
“Đúng là không làm ra vẻ được nữa.”
Giang Minh Nguyệt nói, “Bố mẹ không thể để chị ấy làm vẻ chị dâu cả được nữa, có bố mẹ trấn giữ nên chị ấy vẫn phải chú ý một chút.”
“Có bố mẹ ở đây chúng ta còn nể mặt chị ấy một chút.
Nếu bố mẹ không còn nữa thì chúng ta càng không nể mặt chị ấy đâu.”
Quý Trạch Thành nói, “Chị dâu nghĩ kỹ một chút là chị ấy cũng biết điều đó mà.
Đợi đến mồng hai Tết chúng ta mới qua đó ăn bữa cơm đoàn viên.”
“Được ạ.”
Giang Minh Nguyệt nói, “Không thành vấn đề.
Năm nay quả thực cũng là đến lượt nhà anh cả.”
“Có thời gian thì tụ họp, không có thời gian thì thôi.”
Quý Trạch Thành nói, “Mồng hai Tết mọi người có phải tăng ca không?”
“Em không rõ lắm.”
Giang Minh Nguyệt nói, “Nếu có việc đột xuất thì phải về đơn vị, còn không có việc gì thì không cần phải đi làm.
Nếu lỡ có việc đột xuất mà lúc đó không qua được thì chị dâu liệu có nghĩ là chúng ta đang nhắm vào chị ấy không?”
Giang Minh Nguyệt thầm nghĩ tốt nhất là đừng có việc đột xuất, sau đó cô lại nghĩ nếu có việc thật thì cô cũng không kiểm soát được.
Cũng may đến ngày mồng hai Tết hôm đó, Giang Minh Nguyệt không nhận được thông báo phải tăng ca của đơn vị.
Vợ chồng Giang Minh Nguyệt đưa bé Quý Hành Chi qua nhà họ Quý, Triệu Hồng về quê ăn Tết, có người khác trực thay Triệu Hồng vài ngày.
Triệu Hồng làm việc ở chỗ Giang Minh Nguyệt bà ấy rất hiếm khi xin nghỉ, càng đừng nói đến việc xin nghỉ thêm vài ngày để về nhà.
Bé Quý Hành Chi không thích chị dâu Quý, số lần bé gặp chị dâu Quý rất ít, bé cứ không muốn lại gần chị dâu Quý, cũng không muốn chị dâu Quý lại gần mình.
Chị dâu Quý vừa tiến lại gần một chút là bé Quý Hành Chi liền vùi đầu vào lòng mẹ.
“Thằng bé này nhát gan quá.”
Giang Minh Nguyệt nói.
“Cũng đúng, trẻ con mau quên mà, một thời gian không gặp là quên ngay thôi, bình thường, bình thường.”
Chị dâu Quý thầm nghĩ liệu có phải Giang Minh Nguyệt dạy bé Quý Hành Chi như vậy không, nghĩ lại thấy không đúng, bé Quý Hành Chi còn nhỏ thế này, đứa trẻ bé tí tẹo làm sao mà bị người lớn điều khiển như thế được:
“Mọi người ngồi xuống ăn chút đồ đi, cơm nước sắp xong rồi, để tôi vào bếp xem sao.”
Chị dâu Quý bây giờ thường xuyên nói:
“Để tôi vào bếp xem sao.”
Để tránh bối rối và cũng để tránh việc mình lỡ lời nói ra những điều không nên nói, chị dâu Quý phát hiện ra cái lý do “vào bếp xem sao” này khá là hữu dụng.
Dù sao trong nhà cũng phải chuẩn bị bữa trưa cho mọi người, chị dâu Quý vào bếp xem con dâu đang làm gì cũng là một chuyện hết sức bình thường.
Chị dâu Quý dẫn theo hai cô con dâu bận rộn, Quý Mẫn thì không vào giúp nữa.
Quý Mẫn không muốn đến lúc đó bị chị dâu Quý nói này nói nọ, chị dâu Quý bây giờ là không dám nói Giang Minh Nguyệt rồi nhưng không có nghĩa là chị dâu Quý không dám nói Quý Mẫn.
