Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 426
Cập nhật lúc: 20/03/2026 09:14
“Núi không cao lắm, ngọn núi cao trăm mét thì sao gọi là cao được.”
Khu vực núi đó, Quý Xuyên bỏ tiền ra mua lại một phần diện tích dùng để xây khách sạn, phải làm cho mọi thứ thật tốt một chút.
Nếu không làm tốt, số tiền đó đều đổ sông đổ biển hết, đều là tiền nhà mình, chứ không phải tiền người khác cho không.
“Những thứ này đều phải sửa sang cho đẹp mắt một chút, người ta đến đó là để nghỉ dưỡng, để chơi."
Quý Xuyên nói:
“Dịp cuối tuần có thể đưa trẻ con đến chơi.
Nếu ai thích câu cá thì cũng có thể đến đó câu cá.
Chúng con còn trồng thêm một ít dâu tây ở bên đó nữa, đợt này đã mọc ra không ít dâu tây rồi.
Hôm nay còn hái một ít dâu tây mang qua đây, chúng con tối qua ở bên đó, sáng sớm nay hái mang về."
Nói đến những thứ này, Quý Xuyên có rất nhiều chuyện để kể.
Mặc dù nói làm ruộng là một việc khá vất vả, nhưng Quý Xuyên cũng không phải lúc nào cũng cầm cuốc cuốc đất, anh chủ yếu là học cách làm ruộng khoa học, đi theo những chuyên gia đó học hỏi thêm.
Chỗ nào không hiểu, gặp vấn đề gì thì đi tìm chuyên gia.
Sau một năm, Quý Xuyên cũng nắm bắt được một chút lề lối, cũng trồng ra được chút thành quả.
Có những cây ăn quả còn phải đợi vài năm nữa mới được, nhưng một số loại rau củ và dâu tây thì lớn khá nhanh, có thể thu hoạch sớm, không cần đợi vài năm.
“Dâu tây trên bàn chính là nó đấy, mọi người nếm thử xem."
Quý Xuyên nói:
“Hương vị khá tốt, chỉ là kích thước hơi nhỏ một chút, không được to lắm."
“Làm tốt lắm."
Anh ba Quý nói.
“Thằng bé ấy à, là có người ở bên cạnh giúp đỡ nó, chứ nếu để nó tự đi trồng thì sao mà trồng tốt được."
Anh cả Quý nói:
“Cũng nhờ chú giúp ra mặt thuê đất, giúp giải quyết không ít chuyện."
“Quý Xuyên sẵn lòng làm lụng đàng hoàng, đó là điều xứng đáng."
Anh ba Quý nói:
“Nó mà không làm lụng đàng hoàng thì chú cũng chỉ giúp lần này thôi, không có lần sau đâu."
Anh ba Quý hy vọng Quý Xuyên có thể yên tâm trồng trọt và mở khách sạn ở bên đó, đừng nghĩ ngợi linh tinh quá nhiều.
Quý Xuyên đời này là không thể đi theo con đường quan lộ, về phương diện này không so được với Quý Hạo.
Anh ba Quý hiểu cảm giác hụt hẫng này, anh cũng từng hụt hẫng, vì ở cùng một thành phố, vì không thể để một gia đình độc bá một phương, anh ba Quý đã làm phó giám đốc ở nhà máy quốc doanh rất nhiều năm.
Hồi trẻ khi đưa ra lựa chọn, ông cụ Quý cũng đã giải thích tình hình với anh ba Quý.
Anh ba Quý biết dù mình có chọn con đường giống như anh cả Quý, anh cũng không thể nào vượt qua được anh cả, trừ phi anh biểu hiện cực kỳ xuất sắc, cực kỳ nổi bật, khiến lãnh đạo không thể không thăng chức cho anh.
Nếu anh ba Quý không đạt được thành tích nổi bật như vậy, thì việc anh và anh cả đi cùng một con đường sẽ chỉ làm con đường của chính mình hẹp đi.
Cho dù anh ba Quý đi làm ở nhà máy quốc doanh, từng bước leo lên vị trí phó giám đốc, anh có năng lực nhưng không thể thăng tiến thêm được, anh đương nhiên cũng đau lòng buồn bã.
Bảo trong lòng anh ba Quý không có oán khí là giả.
Nhưng mọi người đều là người một nhà, ai bảo anh ba Quý sinh sau anh cả Quý chứ.
Anh ba Quý bây giờ tự mở nhà máy, việc kinh doanh của nhà máy rất tốt, anh cũng đã nghĩ thông suốt rồi.
Anh ba Quý cảm thấy Quý Xuyên trước đây là do khá mịt mờ, thêm vào đó là Quý Xuyên còn trẻ, ham chơi, Quý Xuyên toàn tụ tập với đám bạn xấu, ngày nào cũng không làm việc chính sự, vẫn là cần có người đẩy Quý Xuyên một cái.
“Nhất định sẽ làm lụng đàng hoàng, nhất định làm lụng đàng hoàng."
Quý Xuyên vội vàng nói:
“Chú ba, chú cứ yên tâm đi ạ."
Quý Xuyên nghĩ thông rồi, chỉ cần không phải chính anh hàng ngày cầm cuốc đi làm việc là được.
Anh bây giờ cũng coi như là một ông chủ rồi, chỉ cần nắm vững kỹ thuật, hoàn thiện các phương diện khác, anh vẫn có thể kiếm được tiền, có thể khiến mọi người phải nhìn mình bằng con mắt khác.
Quý Hạo nhìn đứa em trai đã hiểu chuyện, trong lòng cũng thở phào một hơi, chỉ sợ em trai cứ cố chấp quậy phá.
Quý Hạo hy vọng Quý Xuyên yên tâm làm những việc trong tay mình, những gì anh có thể giúp em trai, chỉ cần không liên quan đến công sự thì anh đều có thể giúp.
Những người nhà họ Quý này vẫn khá là đoàn kết, những người khác trong gia tộc gặp khó khăn đều sẽ giúp một tay.
Tuổi của tiểu Quý Hành Chi tuy nhỏ nhưng vai vế lại cao, con của Quý Hạo lớn hơn tiểu Quý Hành Chi nhưng vẫn phải gọi tiểu Quý Hành Chi là chú.
Tiểu Quý Hành Chi đương nhiên là không thể đưa bao lì xì cho những hậu bối đó, Giang Minh Nguyệt cũng không chuẩn bị bao lì xì cho tiểu Quý Hành Chi để đưa cho những người đó.
Vợ chồng Giang Minh Nguyệt đưa bao lì xì cho những đứa trẻ đó là đủ rồi.
Chưa đợi đến lúc ăn cơm, tiểu Quý Hành Chi đã nhận được mấy cái bao lì xì, cậu bé vừa cầm được bao lì xì là nhét ngay cho mẹ, để mẹ giữ hộ.
“Đưa hết cho mẹ à?"
Quý Mẫn mỉm cười nhìn tiểu Quý Hành Chi.
“Đưa hết cho mẹ ạ."
Tiểu Quý Hành Chi dùng sức gật đầu:
“Của con, của mẹ."
“Không phải của ba con sao?"
Quý Mẫn nói đùa.
“Của ba, của mẹ."
Tiểu Quý Hành Chi nói:
“Đều là của mẹ ạ."
“..."
Giang Minh Nguyệt nghe những lời tiểu Quý Hành Chi nói, chính cô cũng phải bật cười:
“Em đâu có dạy thằng bé như vậy."
“Trên tivi nói thế ạ."
Tiểu Quý Hành Chi nói.
Giang Minh Nguyệt nhìn tiểu Quý Hành Chi, trí nhớ của con trai đúng là không tồi.
“Hành Chi rất thông minh."
Quý Mẫn nói:
“Hành Chi như vậy chẳng phải rất tốt sao?
Rất hiểu chuyện."
Tiểu Quý Hành Chi nghe thấy người khác khen ngợi mình, cậu còn ưỡn thẳng lưng lên, khen đi, khen thêm vài câu nữa đi.
Quý Mẫn đưa tay xoa xoa đầu tiểu Quý Hành Chi, cậu bé còn né tránh một chút.
“Đầu, đầu, không được xoa."
Tiểu Quý Hành Chi nói:
“Mẹ có thể, ba có thể."
Triệu Hồng khi đưa tiểu Quý Hành Chi ra ngoài, cô đều không để người khác tùy tiện chạm vào đầu của cậu bé, đầu trẻ con khá là yếu ớt.
Tiểu Quý Hành Chi đã ghi nhớ lời của Triệu Hồng, trẻ con không phân biệt được họ hàng hay không, Triệu Hồng chỉ bảo là ngoài ba mẹ ra thì không được để người khác chạm vào đầu quá nhiều.
Có những đứa trẻ khi chơi đùa với nhau còn có thể cầm ghế nhỏ đ-ập lên đầu người khác.
Triệu Hồng khi ở quê đã từng thấy qua, cô cố gắng chăm sóc đứa trẻ thật tốt.
Triệu Hồng cũng không chạm vào đầu tiểu Quý Hành Chi quá nhiều, trừ khi là gội đầu chẳng hạn.
“Được, không xoa, không xoa nữa."
Quý Mẫn không hề khó chịu:
“Đúng, cháu nói không sai đâu.
Đi ra ngoài phải cẩn thận một chút, không chỉ không được để người ta xoa đầu, mà cũng đừng ngốc nghếch đi theo người khác."
“Không đi, không đi."
Tiểu Quý Hành Chi nói:
“Đi theo mẹ."
“Đi theo mẹ cháu đi."
Quý Mẫn nhìn sang Giang Minh Nguyệt:
“Trẻ con đều như vậy cả, đều chỉ muốn có mẹ, muốn đi theo mẹ."
