Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 468
Cập nhật lúc: 20/03/2026 09:28
“Trước đây, Quý Trạch Thành đi cứu trợ ở thành phố bị động đất mà không sao, lần này có người đến bệnh viện của Quý Trạch Thành gây thương tích, Giang Minh Tâm nghĩ đã hai lần rồi, Quý Trạch Thành không thể nào không bị thương chút nào chứ.”
Giang Minh Tâm còn cố ý đi ngang qua bên ngoài nhà của Giang Minh Nguyệt, cô ta không thấy có gì bất thường cả.
Ngay trước cửa nhà Giang Minh Nguyệt, Giang Minh Tâm tình cờ gặp mẹ Giang.
Lúc mẹ Giang đến cửa hàng bên ngoài Đại học Nam Thành để làm đồ kho, bà nghe người ta nói ở bệnh viện xảy ra vụ h-ành h-ung nên mới nghĩ xem chồng của Giang Minh Nguyệt có gặp chuyện gì không, thế là mới qua đây xem sao.
“Bác gái ạ."
Giang Minh Tâm thấy mẹ Giang liền nghĩ chắc chắn Quý Trạch Thành đã gặp chuyện rồi, “Minh Nguyệt nó... chồng nó... haiz... thực sự gặp chuyện rồi ạ?"
“Bác không biết."
Mẹ Giang đáp.
“Bác không biết sao ạ?"
Giang Minh Tâm nói, “Cháu cứ tưởng bác biết rồi chứ."
“Nghe người ta nói nên bác qua xem chút thôi."
Mẹ Giang bảo.
Mẹ Giang đứng đó không gõ cửa, Giang Minh Tâm cũng không gõ cửa, hai người cứ thế đứng im lìm ở đó.
Khi Thạch Kiến Quân đến giao thịt lợn thì nhìn thấy mẹ Giang và Giang Minh Tâm.
“Cô ạ, hai người đứng đây làm gì thế?"
Thạch Kiến Quân nói, “À đúng rồi, hai người đến thăm em rể phải không?
Em rể không sao đâu ạ, đồng nghiệp của cậu ấy mới là người gặp chuyện."
Sáng nay, người nhà họ Thạch gọi điện hỏi thăm một chút.
Vừa nghe tin là họ định qua ngay, nhưng người nhà bảo cứ gọi điện hỏi trước đã.
Sau khi biết Quý Trạch Thành không sao, lại biết mấy ngày tới Triệu Hồng không định ra ngoài, vì bà đi mua rau thì phải mang theo tiểu Quý Hành Chi.
Thạch Kiến Quân biết chỗ Giang Minh Nguyệt đang thiếu thịt lợn nên anh tiện tay mua ít thịt lợn mang qua, còn có cả ít thịt bò nữa.
Giang Minh Nguyệt không có ở nhà nhưng cũng không cản trở việc Thạch Kiến Quân đến đưa đồ ăn.
“Cháu không đi làm à?"
Mẹ Giang hỏi.
“Dạ có ạ, cháu mang ít đồ qua trước đã."
Thạch Kiến Quân nói, “Em rể và Minh Nguyệt đều đi làm rồi, họ không có nhà đâu ạ.
Cháu đưa đồ xong cũng về đây ạ."
“Đã không sao thì bác không vào nữa."
Mẹ Giang nói, “Bác cũng phải ra cửa hàng đây."
Mẹ Giang không định vào nhà Giang Minh Nguyệt, mối quan hệ giữa bà và Giang Minh Nguyệt không còn tốt như trước nữa.
Lúc Tết Giang Minh Nguyệt có gọi về ăn cơm thì bà có qua, mẹ Giang cũng không nói gì nhiều, cứ im lặng một chút thì tốt cho cả hai.
Sau khi mẹ Giang đi rồi, Giang Minh Tâm vẫn đứng đó.
Thạch Kiến Quân không thèm quan tâm đến Giang Minh Tâm, anh mang đồ vào trong nhà.
Giang Minh Tâm đứng trước cửa nhà Giang Minh Nguyệt một hồi lâu mới quay người đi theo bước chân mẹ Giang.
“Bác gái ơi, bác cứ thế mà đi ạ?"
Giang Minh Tâm nói, “Minh Nguyệt không cho bác vào à?"
“Không phải, bác phải ra cửa hàng rồi."
Mẹ Giang nói, “Đồ kho ở tiệm đều là đồ mới kho trong ngày cả.
Bây giờ phải qua đó ngay, bác vẫn phải tự mình nhúng tay vào làm mới được."
Mặc dù mẹ Giang bảo Tiểu Điền cứ theo thứ tự mà làm đồ kho, bà cũng đã đóng gói sẵn gia vị rồi, nhưng mẹ Giang sợ Tiểu Điền làm không khéo nên vẫn phải đích thân ra tay.
Khách hàng chỉ thích ăn đồ kho do chính tay mẹ Giang làm thôi, vì hương vị bà làm rất ngon.
Giang Minh Tâm thấy mẹ Giang rảo bước rời đi, cô ta không đi theo nữa.
Nếu đi theo thì đồ kho ở cửa hàng mẹ Giang vẫn chưa làm xong, cô ta cũng không thể cứ đứng nhìn không được.
Nếu đồ kho làm xong rồi thì cô ta phải tự mua một ít, hay là đợi mẹ Giang tặng cho một ít đây, chi bằng đừng qua đó thì hơn.
Lúc này, Quý Nhã và chồng cô đã về đến nhà họ Lâm, bố Lâm, mẹ Lâm và những người khác đã đứng đợi Quý Nhã từ sớm.
Quý Nhã nhìn qua nhà họ Lâm, căn nhà tuy có kém nhà họ Tôn một chút nhưng cũng ổn.
Nhà họ Lâm sắp xếp cho Quý Nhã và Lâm Quốc Đống một căn phòng có hướng rất tốt, cửa sổ cũng không phải loại nhỏ mà là cửa sổ kính khá lớn.
Nhà họ Lâm đã sửa sang lại căn nhà chỉ để Quý Nhã về ở được thoải mái hơn một chút.
Sau khi cải cách mở cửa, người nhà họ Lâm làm ăn kiếm được một ít tiền nên cuộc sống khá khẩm hơn trước nhiều.
Anh chị em của Lâm Quốc Đống đều đã tề tựu đông đủ, họ tuyệt nhiên không ai chê bai Quý Nhã, toàn là khen ngợi cô thôi.
“Cháu nhìn trúng Quốc Đống nhà cô là phúc phận của nó đấy."
“Sau này bọn cô nhất định sẽ ít làm phiền Quốc Đống, cuộc sống của bọn cô đều ổn cả, không cần nó phải gửi tiền về đâu."
“Gia thế nhà cháu tốt như vậy mà vẫn bằng lòng lấy Quốc Đống, là nhà cô bạc đãi cháu rồi."...
Người nhà họ Lâm ai nấy đều rất quý mến Quý Nhã, họ chẳng hề nghĩ đến việc để Quý Nhã phải động tay động chân làm việc gì.
Quý Nhã là người thành phố, họ làm sao nỡ để cô phải làm những việc thô nặng được.
Mà Quý Nhã thì vẫn cứ muốn xắn tay áo vào giúp một tay, dù sao cũng chỉ có vài ngày thôi, thể hiện tốt một chút thì mọi người trong lòng cũng thấy thoải mái.
Quý Nhã sẵn lòng nể mặt Lâm Quốc Đống và nhà họ Lâm, cô không hề vừa đến nơi đã nằm ườn trên giường, cũng không hề tỏ thái độ chê bai nơi này.
“Cháu cứ ngồi một bên mà nghỉ ngơi đi."
Chị gái của Lâm Quốc Đống nói, “Đi nghỉ đi, đi nghỉ đi cháu."
Quý Nhã muốn làm việc nhưng người nhà họ Lâm tuyệt đối không cho.
Trong mắt người nhà họ Lâm, Quý Nhã là người có học thức, gia thế lại đặc biệt tốt.
Họ làm sao nỡ để Quý Nhã làm mấy việc chân tay này, cô không nên làm những việc đó.
Họ bảo Lâm Quốc Đống dẫn Quý Nhã đi nghỉ ngơi, dẫn cô ra ngoài dạo quanh một chút, tóm lại là không cho cô đụng vào việc gì.
Nhìn thấy cảnh này, Quý Nhã không khỏi nghĩ đến lúc ở nhà cậu mợ mình, họ lúc nào cũng chỉ muốn cô làm thật nhiều việc.
Quý Nhã vừa mới nghỉ tay một chút là mợ cô lại nói mấy câu mỉa mai, ý bảo Quý Nhã không đủ chăm chỉ, hạng người như cô mà sống ở nông thôn thì có mà ế chổng chơ.
Người nhà họ Lâm đối xử với Quý Nhã rất nhiệt tình, họ không hề nói lời chê trách hay tỏ ý coi thường cô.
Mặc dù người nhà họ Lâm có nói tiếng địa phương, nhưng thường ngày họ vẫn vậy, họ dùng phương ngôn không phải để nói xấu Quý Nhã mà vì họ đã quen giao tiếp như thế rồi.
Vì vậy, người nhà họ Lâm còn giải thích với Quý Nhã vài câu để tránh cô hiểu lầm họ đang nói xấu sau lưng.
Quý Nhã không bận tâm việc họ dùng tiếng địa phương, lúc mới về nhà cậu mợ cô, những người ở đó cũng dùng phương ngôn.
Ban đầu cậu mợ Quý Nhã còn tưởng cô không hiểu, thực tế thì cô nghe hiểu hết, chỉ là không nói thạo được thôi.
Chị dâu Quý ở nhà thỉnh thoảng cũng nói tiếng địa phương, Quý Nhã từ nhỏ đã được nghe nên tự nhiên cũng nghe hiểu được đôi chút.
Chỉ có điều tiếng địa phương ở quê nhà họ Lâm này thì Quý Nhã thực sự nghe không hiểu nổi.
