Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 510
Cập nhật lúc: 20/03/2026 09:39
“Vẫn phải quan tâm đến thành tích của nó một chút.”
Giang Minh Nguyệt nói, “Bất kể thành tích của nó tốt hay xấu thì cũng phải hỏi vài câu, không thể cứ đợi nó đến nói với chúng ta được.
Đợi nó nói với chúng ta thì nó sẽ cảm thấy chúng ta không đủ quan tâm đến nó.”
Giang Minh Nguyệt từ trước đến nay đều khá quan tâm đến con trai, thỉnh thoảng sẽ hỏi tiểu Quý Hành Chi vài câu.
Tiểu Quý Hành Chi không hề cảm thấy thiếu kiên nhẫn, cho dù đôi khi Giang Minh Nguyệt hỏi những câu giống nhau, cậu bé cũng biết mẹ mình rất bận, mẹ có thể hỏi cậu bé những lời đó đã là rất tốt rồi.
Tiểu Quý Hành Chi tuổi còn nhỏ nhưng đã hiểu biết rất nhiều, cậu bé biết mình phải làm thế nào mới là tốt nhất.
Tiểu Quý Hành Chi giống như một người lớn thu nhỏ vậy, lo liệu mọi chuyện vô cùng chu đáo, không cần người lớn phải lo lắng nhiều.
“Nhớ rồi, nhớ rồi.”
Quý Trạch Thành nói, “Không dám quên điều này đâu.”
Quý Trạch Thành ghi nhớ lời Giang Minh Nguyệt nói, phải quan tâm đến con trai nhiều hơn, đừng để con trai cảm thấy bố mẹ không quan tâm đến mình.
Từ khi chị dâu Quý đi theo Quý Xuyên làm việc ở ngoại thành, số lần chị dâu Quý gây họa rất ít, người khác cũng sẽ không đi nói những lời khó nghe về chị dâu Quý nữa.
Chị dâu Quý đã yên tĩnh lại, Quý Hạo được thăng chức, mọi người trong nhà đều rất vui mừng.
Công việc kinh doanh của lữ quán khá tốt, có không ít người đến đó lưu trú, có phụ huynh còn đưa con cái đến vườn rau để thực hành.
Quý Xuyên đều đã định ra mức giá hợp lý, không đặc biệt đắt, chỉ là mức giá thị trường bình thường thôi, để tránh người khác cho rằng anh ta đang nhận hối lộ biến tướng.
Mấy năm nay, quả thực có người tìm đến lữ quán này để tìm Quý Xuyên, muốn thông qua việc mua chuộc Quý Xuyên để nhờ anh cả Quý và Quý Hạo giúp làm việc, Quý Xuyên đều không đồng ý.
Quý Xuyên đã bị người nhà nói cho rất nhiều lần rồi, đều bảo anh ta đừng có đi nhận hối lộ, kinh doanh thì cứ yên ổn mà kinh doanh, đừng có nghĩ đến những mối quan hệ trong nhà, đừng có nghĩ đến chuyện giúp người khác làm việc.
Những việc vi phạm pháp luật thì không được làm, những việc giúp người khác đi cửa sau cũng không được làm.
Nếu là một số tình cảm con người đơn giản, Quý Xuyên không cần phải đi tìm mối quan hệ, không vi phạm quy định cũng không vi phạm kỷ luật, thì anh ta có thể làm.
Bản thân Quý Xuyên cũng có năng lực phán đoán, đừng có luôn nghe theo lời người khác, người khác tâng bốc vài câu là anh ta đã không biết trời cao đất dày là gì.
Công việc làm ăn của Quý Xuyên tốt lên rồi, gần đây có người quay phim truyền hình còn đến lữ quán này để quay phim.
Quý Xuyên tự nhiên không có ý kiến gì, đây cũng được coi là một cách tuyên truyền.
Đoàn làm phim đông người, lúc những người đó ở lữ quán, Quý Xuyên còn giảm giá cho họ, giảm giá nhiều hơn một chút.
Chu Chỉ Tuyên cũng không còn ham chơi như trước nữa, cô ấy có qua lại với những quý bà đó, cũng biết cách mang về một số mối làm ăn cho nhà mình.
Chu Chỉ Tuyên biết, chỉ cần bố cô ấy làm tốt công việc, thì những ngày tháng tốt đẹp này còn có thể tiếp tục sống, cuộc sống này không thể nào tệ đi được.
Có một ngày, Chu Chỉ Tuyên gặp Âu Dương Tĩnh, Âu Dương Tĩnh đi cùng đối tác đến lữ quán này để dùng bữa.
Đối tác nghe nói đồ ăn ở đây khá ngon nên đặc biệt gọi món, Âu Dương Tĩnh liền dẫn đối tác qua đây.
Âu Dương Tĩnh không hề nghĩ là nhất định phải tránh mặt Quý Xuyên, cô ấy và Quý Xuyên chưa từng ở bên nhau, cô ấy đã nói rõ ràng với Quý Xuyên từ sớm rồi.
Âu Dương Tĩnh không biết trong lòng Quý Xuyên còn có mình hay không, cô ấy biết có một số người nói cô ấy không buông bỏ được Quý Xuyên, nói cô ấy hối hận vì đã không lấy Quý Xuyên, nói cô ấy nhất định rất muốn được ở bên Quý Xuyên.
Thực tế không phải như vậy, Âu Dương Tĩnh chưa từng nghĩ đến việc sẽ ở bên Quý Xuyên.
Lúc Quý Xuyên còn độc thân, Âu Dương Tĩnh không ở bên Quý Xuyên, thì lúc Quý Xuyên có vợ có con, Âu Dương Tĩnh lại càng không thể ở bên Quý Xuyên.
“Lên những món đặc sản của chỗ các chị đi.”
Âu Dương Tĩnh nói với Chu Chỉ Tuyên.
Chu Chỉ Tuyên đích thân đi qua đó, Âu Dương Tĩnh cũng nói trực tiếp luôn, hai người không nói thêm những lời khác.
Chu Chỉ Tuyên không hỏi Âu Dương Tĩnh có phải vẫn còn nhớ nhung Quý Xuyên hay không, Âu Dương Tĩnh cũng không hỏi Chu Chỉ Tuyên sống có tốt không, hai người nhìn nhau một cái, đôi bên đều biết, Âu Dương Tĩnh không hề nhớ nhung Quý Xuyên, Chu Chỉ Tuyên cũng sống rất tốt.
Quý Xuyên đi ra vườn rồi, anh ta không có ở trong lữ quán.
Khi Quý Xuyên biết Âu Dương Tĩnh đã đến, anh ta không cố ý đi qua đó.
Quý Xuyên từ sớm đã biết anh ta và Âu Dương Tĩnh không thể nào ở bên nhau được, mối quan hệ nam nữ luôn dễ bị người khác bàn tán.
Quý Xuyên không đi qua đó thì người khác mới có thể bớt nói đi vài câu.
Đợi đến khi Quý Xuyên làm xong những việc khác rồi đi qua thì đối tác của Âu Dương Tĩnh còn ở lại lữ quán này, Quý Xuyên và Âu Dương Tĩnh đã gặp nhau.
Hai người nói với nhau vài câu, Âu Dương Tĩnh liền rời đi.
Sau khi Âu Dương Tĩnh đi rồi, Chu Chỉ Tuyên đi đến bên cạnh Quý Xuyên.
“Cô ấy khá là có bản lĩnh đấy.”
Chu Chỉ Tuyên nói, “Rất đảm đang.”
Quý Xuyên quay đầu nhìn Chu Chỉ Tuyên, nhìn một lúc lâu.
“Nhìn em làm gì?
Nghĩ là em sẽ không vui sao?”
Chu Chỉ Tuyên hỏi, “Âu Dương Tĩnh không phải là người phụ nữ bình thường, cô ấy không phải là một người chỉ biết nghĩ đến chuyện yêu đương trai gái.”
“Em…”
“Có phải không ngờ em lại nói như vậy không?”
Chu Chỉ Tuyên nói, “Các anh đàn ông luôn cảm thấy phụ nữ chúng em vì đàn ông mà chúng em sẽ cãi nhau, sẽ thù ghét lẫn nhau, sẽ hận không thể để những người phụ nữ khác sống không tốt.
Không phải đâu, phụ nữ chúng em việc gì phải vì các anh đàn ông mà cãi nhau, việc gì phải đấu đ-á đến mức một mất một còn.
Âu Dương Tĩnh là loại người như thế nào, em cũng có thể cảm nhận được.
Cô ấy mà thực sự muốn quyến rũ anh thì không thể nào lại đi qua đây vào lúc này đâu, bình thường cô ấy chắc chắn còn có những hành động khác rồi.”
“Em nhìn nhận rất sáng suốt.”
Quý Xuyên nói.
“Chúng ta ở bên nhau vốn dĩ không phải vì tình yêu.”
Chu Chỉ Tuyên nói, “Cả hai chúng ta đều nên nghĩ thông suốt những chuyện này.”
Chu Chỉ Tuyên còn khá khâm phục Âu Dương Tĩnh, Âu Dương Tĩnh có thể làm kinh doanh tốt như vậy, nếu là Chu Chỉ Tuyên thì cô ấy biết mình sẽ không làm tốt được.
Ít nhất Chu Chỉ Tuyên không thể giống như Âu Dương Tĩnh đi giao tiếp với những đối tác đó, tài ăn nói của cô ấy không bằng Âu Dương Tĩnh, khả năng giao thiệp không bằng Âu Dương Tĩnh, Âu Dương Tĩnh thực sự quá lợi hại rồi.
“Ừm.”
Quý Xuyên gật đầu, “Anh và Âu Dương Tĩnh không thể nào ở bên nhau được.”
“Đương nhiên rồi, cô ấy không thèm nhìn trúng anh đâu.”
Chu Chỉ Tuyên nói.
“…”
Quý Xuyên nhìn vợ mình, “Đúng thật.”
Quý Xuyên và Chu Chỉ Tuyên chỉ sinh một đứa con, hai người họ không sinh đứa thứ hai.
Vợ chồng Quý Xuyên không hề nghĩ đến việc sinh con thứ hai, một là sợ ảnh hưởng đến anh cả Quý và Quý Hạo, hai là họ không quá coi trọng con cái, bất kể là con trai hay con gái thì có một đứa con, đứa con này có thể trở thành người thừa kế của họ là được rồi.
Âu Dương Tĩnh không biết cuộc trò chuyện giữa Quý Xuyên và Chu Chỉ Tuyên, điều cô ấy biết là những người khác chắc chắn sẽ nói chuyện của Âu Dương Tĩnh cô ấy trước mặt Chu Chỉ Tuyên.
Luôn có một số người thích đ-âm bị thóc chọc bị gạo, bản thân họ sống không tốt nên họ cũng muốn người khác sống không tốt, cứ ở đó đủ kiểu gây chuyện.
