Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 513
Cập nhật lúc: 20/03/2026 09:40
“Cái cửa hàng này là vay tiền người khác để mua đấy, Từ Trường Phong vốn dĩ định thuê cửa hàng thôi, nhưng Giang Minh Tâm nói vẫn nên mua lại cửa hàng thì tốt hơn, để tránh việc người khác thấy họ làm ăn tốt là chủ nhà lại đòi tăng tiền thuê.
Thế thì chẳng khác nào họ đều làm không công cho chủ nhà cả, quá không kinh tế.”
Từ Trường Phong chỉ có thể nghe theo lời Giang Minh Tâm nói, đi tìm họ hàng bạn bè vay tiền để mua cửa hàng.
Từ Trường Phong rất thuận theo Giang Minh Tâm, Giang Minh Tâm bảo làm gì thì Từ Trường Phong làm nấy.
“Anh cũng không biết đường mà tránh đi một chút.”
Giang Minh Tâm lẩm bẩm.
“…”
Từ Trường Phong không nói gì, nếu anh ta mà tránh đi thì chỉ làm Giang Minh Tâm thêm nổi giận mà thôi.
Đêm đến, Từ Trường Phong nằm mơ thấy một giấc mơ, anh ta mơ thấy mình không lấy Giang Minh Tâm, cũng không lấy Giang Minh Nguyệt.
Giang Minh Nguyệt nói muốn hủy bỏ hôn ước với anh ta, nói đó là ý của cụ Giang chứ không phải ý của cô.
Từ Trường Phong đồng ý rồi, điều anh ta nghĩ là hai người họ cứ tiếp xúc nhiều thêm một chút, nếu Giang Minh Nguyệt có thể thích anh ta thì hai người họ vẫn có thể ở bên nhau, còn nếu Giang Minh Nguyệt không thích anh ta thì họ sẽ làm anh em.
Sau đó, Giang Minh Nguyệt nói muốn mở xưởng sản xuất, cô bảo người nhà họ Thạch cùng Từ Trường Phong mở xưởng.
Nhà họ Từ không có tiền, bản thân Từ Trường Phong cũng chẳng có kỹ thuật gì cao siêu, tỉ lệ cổ phần của Từ Trường Phong trong xưởng rất nhỏ, đây còn là nhờ Từ Trường Phong đi vay mượn từ họ hàng bạn bè mới có được số cổ phần này.
Người nhà họ Thạch không hài lòng với việc Từ Trường Phong nắm giữ số cổ phần đó, nhưng vì có Giang Minh Nguyệt ở đó nên người nhà họ Thạch không nói gì thêm.
“Xưởng sản xuất, xưởng sản xuất.”
Từ Trường Phong nói mớ, “Mở xưởng.”
“Mở xưởng gì cơ?”
Giang Minh Tâm nghe thấy Từ Trường Phong nói mớ, cô ta đưa tay lay tỉnh Từ Trường Phong.
Chương 103 (513.5):
Hư hỏng
◎Dạy người ta đ-ánh cá (Cập nhật lần hai)◎
“Mở xưởng, mở xưởng gì, anh đang mở xưởng trong mơ đấy à?”
Giang Minh Tâm hỏi.
Từ Trường Phong bị lay tỉnh, anh ta thấy vô cùng cạn lời.
Từ Trường Phong nghĩ đến giấc mơ vừa rồi, giấc mơ đó không khỏi quá đỗi chân thực.
“Anh nói gì đi chứ, nói đi chứ.”
Giang Minh Tâm một lần nữa lay mạnh Từ Trường Phong.
“Đúng thế, anh chính là nằm mơ đấy, anh mơ thấy anh không lấy em, cũng không lấy Giang Minh Nguyệt, lúc Giang Minh Nguyệt bảo nhà họ Thạch mở xưởng thì có gọi anh cùng làm.
Được chưa?
Được chưa hả?”
Từ Trường Phong có chút thiếu kiên nhẫn, Giang Minh Tâm cứ luôn đối xử với anh ta như vậy, anh ta biết Giang Minh Tâm căn bản không hề yêu anh ta, cô ta không có tình cảm với anh ta, điều cô ta muốn chính là anh ta mở xưởng.
“Anh…”
Giang Minh Tâm mở to mắt.
“Được chưa hả?”
Từ Trường Phong nói, anh ta sắp bị Giang Minh Tâm làm cho phiền ch-ết rồi, “Giang Minh Nguyệt giỏi hơn em nhiều, cô ấy làm việc ở viện nghiên cứu, tốt nghiệp tiến sĩ.
Cho dù cô ấy không lấy người nhà họ Quý thì cô ấy cũng có năng lực.”
“Từ Trường Phong!”
Giang Minh Tâm phẫn nộ, Từ Trường Phong sao có thể nói như vậy chứ, “Vì lấy anh mà em đã từ bỏ Quý Xuyên, em…”
“Là anh bắt em từ bỏ à?”
Từ Trường Phong nói, “Là anh bắt em không được lấy Quý Xuyên à?
Là chính em, là chính em nhất quyết đòi đổi hôn sự, còn lừa anh bảo là Giang Minh Nguyệt nhìn trúng người nhà họ Quý.
Giang Minh Nguyệt căn bản không hề nhìn trúng người nhà họ Quý, cô ấy…”
“Cô ấy lấy Quý Trạch Thành rồi, sao lại không phải là nhìn trúng người nhà họ Quý?”
Giang Minh Tâm nói.
“Lúc em đòi đổi hôn sự thì cô ấy không hề nhìn trúng.”
Từ Trường Phong nói, “Là chính em đòi đổi hôn sự, anh không có bắt em đổi.
Bây giờ anh không mở được xưởng, sao em không nghĩ lại xem, em đã mang lại cho anh được lợi ích gì.
Nếu không phải vì em thì anh có bị đơn vị đuổi việc không?
Cả hai lần bị đơn vị đuổi việc đều là vì anh nghe theo lời em.
Còn em thì sao, cứ luôn cảm thấy anh không đủ giỏi giang, anh không mở được xưởng.
Anh không có tiền, mở xưởng kiểu gì?
Em bắt anh đi vay tiền, anh biết đi vay ai bây giờ?”
Nếu chỉ là vay một ít tiền thì còn đỡ, đằng này Giang Minh Tâm lại muốn Từ Trường Phong đi vay rất nhiều, rất nhiều tiền, điều này bảo Từ Trường Phong đi vay thế nào được, người khác cũng không thể cho anh ta vay tiền được.
Điều này làm cho Từ Trường Phong vô cùng khổ sở, những người đó căn bản không biết trong lòng anh ta đau khổ đến nhường nào.
Từ Trường Phong tự nhận thấy bản thân mình đã rất nỗ lực làm những việc đó rồi, nhưng Giang Minh Tâm chính là không thỏa mãn, Giang Minh Tâm cứ luôn nghĩ người nhà họ Thạch thế này thế nọ rồi, nhất định bắt anh ta cũng phải được như người nhà họ Thạch vậy.
“Nếu như em không đổi hôn sự thì bây giờ anh đã cùng người nhà họ Thạch mở xưởng rồi!”
Từ Trường Phong một lần nữa khẳng định chắc nịch, giấc mơ kia quá đỗi chân thực, anh ta vô cùng mong muốn nội dung trong giấc mơ là sự thật.
“Anh…”
Giang Minh Tâm đỏ bừng mắt, lần này cô ta không xông lên định đ-ánh Từ Trường Phong nữa.
Giang Minh Nguyệt, người nhà họ Thạch, mở xưởng…
Giang Minh Tâm biết giấc mơ của Từ Trường Phong phần lớn có lẽ là thật, nếu quả thực là Giang Minh Nguyệt và người nhà họ Thạch dắt díu Từ Trường Phong mở xưởng thì Từ Trường Phong kiếp này đừng hòng mơ đến chuyện mở xưởng nữa, anh ta không có cái năng lực đó.
Giang Minh Tâm không cam lòng tin vào sự thật này, điều cô ta cần là Từ Trường Phong có thể mở xưởng, cần Từ Trường Phong có bản lĩnh lớn.
Bây giờ Từ Trường Phong nói những lời như vậy, Giang Minh Tâm không cam tâm mà!
Như vậy chẳng phải là đồng nghĩa với việc cô ta vất vả làm bao nhiêu chuyện, chịu bao nhiêu khổ cực đều là uổng phí rồi sao, cô ta đã ôm nhầm đùi rồi, đáng lẽ ra cô ta không nên nghĩ đến chuyện lấy Từ Trường Phong, mà nên nghĩ đến chuyện lấy người nhà họ Thạch.
Rõ ràng kiếp trước Từ Trường Phong trước mặt truyền thông nói năng lưu loát như vậy, anh ta còn rất giàu sang phú quý nữa, mọi chuyện sao lại thành ra thế này.
Giang Minh Tâm thực sự nghĩ không thông nổi, Giang Minh Nguyệt làm sao lại dắt díu Từ Trường Phong đi mở xưởng cùng người nhà họ Thạch được chứ.
Kiếp trước Từ Trường Phong chiếm bao nhiêu cổ phần trong xưởng đồ chơi, Giang Minh Tâm không biết, cô ta chỉ cảm thấy cái xưởng đồ chơi đó đáng lẽ ra phải là của Từ Trường Phong.
Từ Trường Phong thấy Giang Minh Tâm đờ người ra đó, anh ta cảm thấy Giang Minh Tâm có chút kỳ kỳ quái quái, nhưng cũng không nói gì thêm.
Giang Minh Tâm dù sao cũng là người vợ cưới hỏi đàng hoàng của anh ta, Từ Trường Phong không thể vì một giấc mơ mà thực sự oán hận Giang Minh Tâm được, chỉ là trong lòng quả thực không mấy thoải mái.
“Được rồi, ngủ đi.”
Từ Trường Phong nói, “Bây giờ vẫn còn sớm mà.”
Từ Trường Phong tắt đèn, Giang Minh Tâm cũng nằm xuống.
Giang Minh Tâm nhắm mắt lại nhưng thế nào cũng không ngủ được, cô ta đang nghĩ đến những chuyện trong giấc mơ của Từ Trường Phong.
Những chuyện đó rốt cuộc có phải là thật không…
Giang Minh Tâm sợ Từ Trường Phong coi những chuyện trong giấc mơ đó là thật thì Từ Trường Phong sẽ oán hận cô ta.
Đúng vậy, Giang Minh Tâm không yêu Từ Trường Phong, nhưng đời này của cô ta cũng chỉ đến thế này thôi.
Giang Minh Tâm biết mình không thể tái giá với người khác được nữa, cô ta có tái giá thì cũng chẳng gả được vào nhà t.ử tế, cô ta đã có hai đứa con rồi.
Kiếp trước cô ta một m-ụn con cũng không có, kiếp này ít nhất còn có con cái, kiếp này của cô ta cũng không phải là hoàn toàn không có thu hoạch gì.
