Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 249
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:10
Tùy Thất và Muội Bảo nhắm đúng thời cơ, vèo một tiếng xông ra ngoài, chạy hết tốc lực về phía ghế giám khảo.
Đám thí sinh kia cũng phản ứng nhanh chóng, đuổi theo sau lưng hai người.
Tống Diễn và Hắc Nhãi liều mạng ngăn cản, nhưng vẫn có hơn mười thí sinh đuổi theo sau Tùy Thất và Muội Bảo.
Hai người cắm đầu cắm cổ chạy, ngay đến đầu cũng không dám quay lại.
Tùy Thất bưng nồi sườn, trong mắt chỉ có vạch vàng kia, hai chân chạy nhanh như bay.
Tốc độ nhanh hay chậm cô không rõ lắm, nhưng khi kiểm tra thể lực trước đây, cô chưa bao giờ liều mạng như vậy.
Nhóm thí sinh kia cũng liều mạng, đã mấy lần suýt tóm được Tùy Thất, nhưng lần nào cũng bị Muội Bảo vừa linh hoạt vừa mạnh mẽ kịp thời húc ra.
Trên khán đài, Tả Thần và Thẩm Úc hận không thể tự mình vào sân, nửa người sắp lật qua hàng rào, đã bị nhân viên ngăn lại mấy lần.
Cuối cùng bọn họ chỉ có thể gân cổ gào thét: "Chị Tùy, đừng dừng lại! Xông lên! Muội Bảo đ.á.n.h hắn ta đi!"
Tùy Thất chạy rồi chạy, xông rồi xông.
Muội Bảo đ.á.n.h rồi đánh.
Cuối cùng, hai người cũng thành công tiến vào khu vực vạch vàng.
Hai chân Tùy Thất mềm nhũn, cô ngã quỵ xuống đất, nhưng nồi sườn trong tay vẫn vững vàng đáp đất.
Lần này chạy quá sức, cô thở không ra hơi, trong cổ họng toàn mùi rỉ sắt, hai chân và cánh tay không khống chế được bắt đầu run rẩy.
Muội Bảo cũng thở hổn hển không kém gì cô, nhưng vẫn còn chút sức lực.
Bàn tay nhỏ nhắn nhanh nhẹn mở bếp năng lượng, sau đó đặt nồi sườn trong tay Tùy Thất lên, bật lửa.
Tùy Thất run giọng dặn dò một câu: "Lửa nhỏ, hầm từ từ."
Sau khi vặn nhỏ lửa, Muội Bảo cũng nằm xuống bên cạnh Tùy Thất.
Những thí sinh kia thấy hai người đã qua vạch vàng, cuối cùng không cam lòng rời đi, chuyển sang mục tiêu khác.
Tùy Thất nằm sát bên Muội Bảo, nằm trên đất hít thở đều.
Ánh mặt trời có hơi nóng chiếu thẳng vào người, làm lớp bùn đất trên người hai chị em khô cong.
Trên mặt hai người phủ một lớp bùn khô, môi vàng như đất, tóc tai bù xù như ổ gà.
Thoạt nhìn giống như dân tị nạn vừa chạy từ chỗ nào đó đến.
Đúng lúc này, Tùy Thất ngửi thấy mùi linh sam quen thuộc.
???
Cô ngửi nhầm rồi đúng không.
Sao Liên Quyết có thể xuất hiện ở đây được.
Vừa nghĩ xong, trên đầu đã bị một bóng đen che khuất.
Cô ngước mắt lên, vừa lúc đối diện với Liên Quyết đang cúi đầu nhìn mình.
Người bùn - Tùy Thất - đã khô cong: …
Hai người giữ nguyên tư thế một đứng một nằm, không ai mở lời trước.
Muội Bảo chớp đôi mắt tròn xoe, hết nhìn người này, lại nhìn sang người kia.
Thấy hai người đều không nói gì, cô nhóc cũng không lên tiếng.
"Chậc."
Tùy Thất chậc một tiếng, phá vỡ sự im lặng.
Cô nhắm mắt lại: "Làm phiền tránh ra một chút, anh đang cản tôi tắm nắng đấy."
Tùy Thất đợi một lúc lâu, mùi linh sam không những không nhạt đi, ngược lại còn ngày càng đậm hơn.
Như thể chủ nhân của mùi hương kia đang chậm rãi đến gần cô.
Tùy Thất đang định mở mắt ra, một vật ẩm ướt mềm mại phủ lên khuôn mặt khô khốc căng cứng của cô.
Lấy kinh nghiệm sống nhiều năm của cô ra đoán, thứ kia là một chiếc khăn lau mặt đã thấm nước.
Trong một giây, cô đắn đo giữa hai suy nghĩ, một là Liên Quyết muốn dùng khăn lau mặt bịt c.h.ế.t cô, hai là đối phương định lau mặt cho cô.
Khi cảm nhận chiếc khăn ấm nóng đang chậm rãi di chuyển trên mặt, cô chắc chắn là vế sau.
Tùy Thất khẽ vẫy đầu ngón chân, phối hợp ngẩng cằm lên, xoay đầu.
Lớp bùn khô trên mặt được tỉ mẩn lau chùi sạch sẽ.
Cô vui vẻ mở mắt, giơ tay làm hình trái tim với Liên Quyết đang ngồi xổm bên cạnh: "Anh đúng là người tốt, cảm ơn!"
Liên Quyết liếc cô một cái, thay sang chiếc khăn sạch khác.
Muội Bảo tưởng đến lượt mình được lau mặt, lập tức nhắm mắt lại, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đợi chiếc khăn ẩm ướt kia đặt xuống.
Nhưng khăn lau mặt trong tay Liên Quyết lại đáp xuống mặt Tùy Thất lần nữa.
Muội Bảo: "… QAQ."
Sau khi được lau mặt cho lần thứ hai, Tùy Thất chủ động nói: "Anh còn khăn không, tôi muốn lau cho Muội Bảo một chút."
Liên Quyết nhìn sang đôi mắt sắp khóc đến nơi của Muội Bảo: "… Có."
Anh lấy chiếc khăn mới từ trong khay đựng phía sau, đưa cho Tùy Thất.
Tùy Thất nhận lấy, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Muội Bảo lên lau.
Cô nhìn sang Liên Quyết, hỏi: "Sao anh lại ở đây?"
Liên Quyết đặt chiếc khăn bẩn trong tay về lại khay: "Đến để bàn bạc với trưởng khu khu E106 về dự án quyên góp từ thiện công ích năm nay, tạm thời bị đưa đến đây làm giám khảo."
Không ngờ lại nhận được câu trả lời chi tiết như vậy.
Tùy Thất ngẩn người, mỉm cười, giơ ngón tay cái về phía anh.
Liên Quyết khẽ nhếch khóe môi: "Vậy còn cô, tại sao lại ở đây?"
Tùy Thất cẩn thận lau bùn trên mũi Muội Bảo, đáp: "Đến đây để giành một căn nhà kính cao cấp cho anh Diễn và Tiểu Dữ."
Liên Quyết khẽ gật đầu, lại hỏi: "Cô làm món gì vậy?"
Tùy Thất: "Sườn kho tàu."
Liên Quyết lại hỏi: "Còn bao lâu nữa thì xong?"
Tùy Thất: "Mười phút nữa."
Liên Quyết không hỏi nữa, yên lặng đứng cạnh Tùy Thất và Muội Bảo.
Mười phút sau, anh nếm thử miếng sườn đầu tiên vừa ra khỏi nồi.
Sau đó thản nhiên ngước mắt lên, nhìn Tùy Thất.
Anh chậm rãi nói: "Đạt yêu cầu."
Tùy Thất cười đáp: "Cảm ơn giám khảo Liên."
"Không có gì."
Ba tiếng đã hết, ba ghế giám khảo vốn quay lưng với sân thi đấu cũng xoay lại.
