Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 251

Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:10

"Xin các người, đừng phá nhà của chúng tôi nữa!"

"Anh Nhiên, em sợ quá!"

"Không sao, đừng sợ."

"Căn nhà chúng ta vất vả lắm mới dựng lên được lại mất rồi!"

"A!"

Tùy Thất lập tức tỉnh táo, cô bật dậy khỏi giường, nói vào quang não: "Có nghe thấy chị nói không?"

Muội Bảo cũng tỉnh giấc, dụi mắt hỏi: "Chị Tùy, sao vậy?"

Bên trong quang não của Tùy Thất nhanh chóng vang lên tiếng la hét mừng rỡ: "Chị Lăng Lăng, kết nối được rồi, chị ấy bắt máy rồi!"

Một giọng nữ rõ ràng nhưng nức nở hoảng loạn truyền đến: "Chị ơi, xin lỗi vì đã làm phiền chị, nhưng bọn em thật sự không nghĩ ra được cách nào khác nữa, xin chị hãy giúp bọn em với."

"Rắc!"

"Ầm!"

"A!"

"Đầu Quả Quả bị đập chảy m.á.u rồi! Hu hu hu!"

"Chị Lăng Lăng, anh Nhiên, a!"

"Chân em đau quá!"

Tiếng phá hoại đinh tai nhức óc và tiếng la hét t.h.ả.m thiết đan xen thành một mớ hỗn loạn.

"Chị ơi, bọn họ cưỡng chế phá nhà của bọn em… Em, bọn em bị thương cả rồi."

Muội Bảo bò dậy khỏi giường, bắt đầu mặc quần áo.

Tùy Thất nhanh chóng xuống giường, đồng thời bình tĩnh trấn an đối phương: "Đừng hoảng, nghe chị nói."

Giọng cô trầm thấp mà ổn định, mang theo sự trấn an: "Nói cho chị biết vị trí cụ thể của các em, chị sẽ đến ngay."

Cô gái ở đầu dây bên kia nức nở hai tiếng, trong tiếng nền hỗn loạn không tả xiết, rành mạch báo ra một vị trí địa lý.

Tùy Thất mở định vị, nhìn một cái: "Hai mươi phút nữa, bọn chị sẽ đến."

Cô và Muội Bảo ra khỏi phòng, gọi Tả Thần và Thẩm Úc dậy.

Sau khi để lại tin nhắn cho Tống Diễn, bốn người lập tức ngồi lên phi thuyền, thẳng tiến đến đích.

Suốt đường đi, thỉnh thoảng Muội Bảo lại đi ra sau lưng tài xế, thúc giục đối phương lái nhanh hơn một chút.

Tài xế không trả lời, chỉ lặng lẽ tăng tốc.

Quãng đường phải đi hai mươi phút, chỉ mất mười lăm phút đã đến nơi.

Bốn người Tùy Thất xuống phi thuyền, đập vào mắt là đống đổ nát.

Đám linh kiện máy móc gỉ sét, những mảnh nhựa vỡ, các thanh nhựa gãy và mấy tấm bạt nhựa màu xanh đỏ bị xé rách chất đống khắp nơi.

Bốn đứa trẻ đầy vết thương ôm chặt lấy nhau, run lẩy bẩy nép mình giữa đống đổ nát.

Vết m.á.u trên người vẫn chưa khô, vết nước mắt còn loang lổ trên mặt.

Sau khi thấy mấy người Tùy Thất, trong khoảnh khắc, đôi mắt của bốn đứa trẻ sáng lên.

Cô bé đã nhớ số ID của Tùy Thất nhìn về phía cô, cầu xin: "Chị ơi, đầu của em trai em bị đập vỡ rồi, chị có thể đưa em ấy đến bệnh viện không? Em nhất định sẽ trả lại tiền t.h.u.ố.c men cho chị."

Trong lòng cô bé đang ôm một cậu nhóc dính m.á.u đầy mặt, hôn mê bất tỉnh.

Tùy Thất nói với tài xế điều khiển phi thuyền phía sau: "Có thể phiền anh đợi một lát không?"

Anh tài xế nọ là một người tốt bụng, đối phương gật đầu nói: "Được mà."

Tùy Thất nói cảm ơn, sau đó đi về phía bốn đứa trẻ đang co ro lại khóc.

Muội Bảo, Tả Thần và Thẩm Úc đi theo sau cô, người bế người cõng đưa những đứa trẻ bị thương lên phi thuyền.

Sau khi lên phi thuyền, bốn đứa trẻ ngồi sát vào nhau, lặng lẽ lau nước mắt.

Ổn định chỗ ngồi xong xuôi, Tùy Thất mới nói với tài xế: "Đến bệnh viện gần nhất."

Vừa nói xong, cô đã nhận được tin nhắn của Tống Diễn.

Tống Diễn: "Thế nào rồi?"

Tùy Thất: "Đang chuẩn bị đưa bọn trẻ đến bệnh viện điều trị."

Tống Diễn: "Bọn trẻ sống trong mấy căn nhà được xây dựng trái phép, chắc là không có thẻ ID, bệnh viện chính quy không nhận đâu."

Tùy Thất quay đầu nhìn ra bốn đứa trẻ vị thành niên ở phía sau: "Các em có thẻ ID không?"

Đám trẻ đồng loạt lắc đầu.

Tống Diễn gửi tên một bệnh viện: "Đến bệnh viện này đi."

Tùy Thất đọc tên bệnh viện cho tài xế lái phi thuyền, tài xế quay đầu, năm phút sau đã đến nơi.

Nói là bệnh viện, nhưng lại giống một phòng khám lớn hơn.

Bốn người Tùy Thất đưa mấy đứa trẻ xuống phi thuyền, lúc này một y tá ra đón, đối phương thành thạo đăng ký, sắp xếp điều trị, không hề hỏi một câu thừa thãi nào.

Cậu nhóc đang hôn mê được đẩy thẳng vào phòng cấp cứu, ba đứa trẻ còn lại chỉ bị thương nhẹ, bác sĩ kê một ít t.h.u.ố.c trị thương, bảo y tá băng bó cho bọn trẻ.

Ba đứa trẻ không khóc không quấy, ngoan ngoãn để y tá rửa sạch, xử lý miệng vết thương.

Thao tác của y tá dứt khoát gọn gàng, khi đi bộ cũng gọn gàng dứt khoát không kém.

Dặn dò xong những điều cần chú ý, đối phương lập tức quay người rời đi.

Cô y tá nọ không ở lại trong phòng bệnh thêm một phút, cũng không hỏi một câu thừa thãi nào.

Quả thực rất chuyên nghiệp.

Cô bé có bàn tay trái được băng gạc biết ơn nhìn bốn người Tùy Thất: "Thật sự rất cảm ơn mọi người, cảm ơn mọi người đã sẵn lòng giúp đỡ."

Tùy Thất "ừm" một tiếng, nói: "Chị tên là Tùy Thất, còn các em?"

Cô bé nói: "Em tên là Hạ Lăng, Hạ trong mùa hạ, Lăng trong củ ấu."

Cậu thiếu niên nọ liếc nhìn Tùy Thất một cái, gục đầu nói: "Hạ Phỉ Nhiên."

Muội Bảo chủ động giới thiệu bản thân: "Em tên là Lâu Muội Bảo, sống ở khu E113."

Hạ Lăng ngạc nhiên nhìn cô nhóc một cái: "Trông em có vẻ không giống người ở khu E lắm."

Muội Bảo nghiêng đầu: "Tại sao ạ?"

Hạ Lăng nhìn vào mắt cô nhóc, mỉm cười: "Mắt của em rất sáng."

Muội Bảo không hiểu ý của đối phương, bối rối nhìn sang Tùy Thất.

Tùy Thất véo má Muội Bảo: "Không cần nghĩ nhiều, chị Hạ Lăng đang khen em đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.