Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 258
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:11
【Sống một ngày ở sa mạc đã khó, cầm cự hai mươi mốt ngày thật sự được sao?】
【Lo cái gì chứ, đây là trò chơi, có điểm vật tư mà.】
【Có số tìm được hay không còn khó nói.】
【Người khác thì không biết, nhưng mị tin chị gái xì hơi!】
【Chị gái xì hơi và đội Trốn Khỏi nhà ta, tuyệt đối sẽ không dễ dàng về với cát bụi như vậy.】
【Hy vọng là thế.】
Thử thách trên tinh cầu hoang dã gian nan nhất, thường chỉ cần môi trường sinh tồn khắc nghiệt nhất.
Sa mạc, một nơi tự mang filter t.ử vong.
Chênh lệch nhiệt độ ngày đêm cực lớn, nhiệt độ ban ngày cao 50°C, ban đêm lại có thể hạ xuống dưới 0°C.
Vừa có thể nóng c.h.ế.t người, nhưng cũng lại có thể lạnh c.h.ế.t người.
Chưa kể còn có bão cát, say nắng, mất nước, côn trùng có độc cắn…
Mỗi một thứ trong đây đều có thể dễ dàng lấy đi mạng sống của con người.
Chậc, khó sống thật.
【Chúc mừng các người chơi đã thành công đáp xuống Tinh cầu Isha.】
【Bây giờ là tám giờ đúng theo giờ tinh tế, thử thách sinh tồn vòng thứ năm chính thức bắt đầu!】
【Xin mọi người tuân thủ quy tắc duy nhất của trò chơi: Cấm g.i.ế.c hại các người chơi khác.】
【Trên tinh cầu hoang dã mạt thế, sinh tồn là trên hết!】
Tiếng thông báo đầy sức sống của ban tổ chức kết thúc, bốn người đội Trốn Khỏi lập tức mở quang não, kiểm tra vật tư.
Tùy Thất điên cuồng cầu nguyện: Xin mấy người đấy, nhất định Thẻ Hộp Mù tạo vật tư phải dùng được bình thường!
Nếu không cả đám phải húp cát ngay trong ngày đầu tiên mất.
Khoảnh khắc nhấn mở kho vật tư, trong đầu Tùy Thất cũng vang lên giọng nói điện t.ử quen thuộc.
"Chúc mừng bạn nhận được Túi Bánh Mì Nướng Mật Ong x 1, Nước Khoáng 750 ml x 1, Thuốc Giải Nhiệt x 1, Dây Thừng Ni Lông x 1."
Cô ôm chặt quang não của mình: Thẻ Hộp Mù SSS, chị mãi yêu cưng!
Muội Bảo mở được một con búp bê cừu nhỏ nhắn dễ thương bằng vải có đeo một bình nước nhỏ.
Thẩm Úc nhận được một chiếc khăn lụa có cảm giác mát lạnh màu trắng, dài khoảng chừng ba mét.
Tả Thần nhíu mày nhìn cuộn màng bọc thực phẩm trong tay: "Vô dụng!"
Tùy Thất nhận lấy cuộn màng bọc thực phẩm từ tay anh ta, xoay hai vòng, sau đó cất vào Kho Hàng Tuỳ Thân: "Anh không hiểu rồi, thứ này có ích lắm đấy."
Tả Thần xin chỉ giáo: "Có tác dụng gì vậy?"
Tùy Thất chớp mắt: "Đến lúc đó sẽ biết."
Thẩm Úc đưa khăn lụa trong tay qua: "Chị Tùy, xem khăn lụa này."
Tùy Thất sờ vào tấm vải mỏng, vô cùng hài lòng với cảm giác mát lạnh mà nó mang lại.
Đại lão Tùy đưa ra ý kiến chỉ đạo: "Chia làm bốn phần, làm thành khăn trùm đầu quấn quanh đầu chúng ta."
Cô giải thích: "Giữ cho đầu mát mẻ, có thể giảm thiểu nguy cơ bị say nắng rất hiệu quả."
Ba đồng đội giơ ngón tay cái với cô.
Thẩm Úc nghe lời xé khăn lụa ra.
Bốn người mỗi người lấy một miếng, hỗ trợ nhau buộc lại cho đối phương.
Muội Bảo ôm đầu cười nói: "Quả nhiên mát hơn thật."
Tả Thần mím lại đôi môi đã bắt đầu khô khốc: "Bây giờ chúng ta đi thế nào?"
Tùy Thất chỉ vào cồn cát ở cách đó không xa: "Lên chỗ cao, quan sát địa hình phía dưới, sau đó tìm một nơi râm mát có thể nghỉ tạm."
Cô lấy chai nước khoáng từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân ra, dặn dò: "Mỗi người uống một ngụm, ngậm trong miệng, giữ cho miệng và họng ẩm ướt."
Bốn người mỗi người ngậm một ngụm nước, đi về phía cồn cát cao.
Lớp cát mềm không có điểm tựa, mỗi lần bước một bước đều tốn rất nhiều sức lực.
Đặc biệt là khi leo lên dốc cát, đi một bước, lại lùi lại hai bước.
Dưới nhiệt độ năm mươi mấy độ C, sa mạc nóng đến mức cực đoan, ngay cả không khí cũng trở nên ngưng trệ, chẳng có lấy một tia mát mẻ.
Đi bộ trong môi trường này, mỗi tiếng có thể đổ một lít mồ hôi.
Sau khi mấy người đội Trốn Khỏi đi liên tục hai mươi phút, mồ hôi đã chảy ra như suối.
Mồ hôi rơi xuống nền cát bỏng rát, lập tức bốc hơi thành một làn khói trắng.
Chỉ có chiếc khăn lụa mát lạnh quấn trên đầu là có thể mang lại chút mát mẻ.
Ngụm nước ngậm trước khi xuất phát đã bị nuốt xuống từ sớm.
Tiếng thở dốc nặng nề hết đợt này đến đợt khác vang lên.
Trong khi bốn người vẫn còn cách cồn cát một đoạn đường rất dài.
Tiếp tục kiên trì đi thêm mười phút, Tùy Thất dừng lại, lấy chai nước khoáng ra uống hai ngụm, sau đó lại đưa cho đồng đội phía sau.
Nguồn nước quý giá, còn chưa biết khi nào mới tìm được điểm vật tư.
Bọn họ rất khát, nhưng không ai dám uống nhiều.
Mỗi người chỉ dám nhấp một hớp, ngậm một ngụm trong miệng, là lại cất vào Kho Hàng Tuỳ Thân ngay.
Kế đến quấn khăn lụa lên, tiếp tục cúi đầu đi về phía trước.
Tùy Thất đi được vài bước, bước chân chợt dừng lại.
Các đồng đội đi sau lưng cô: "?"
Tả Thần thò đầu ra nhìn, chỉ thấy cách bọn họ hai mét, một con rắn hổ mang màu đen đang chậm rãi chui ra khỏi cát.
Thỉnh thoảng cơ thể nó lại lắc lư trái phải, dường như có thể tấn công bất cứ lúc nào.
Tùy Thất cứng đờ nói: "Các anh em, có một chuyện, tôi quên nói với mọi người."
Tả Thần lập tức hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Từ trong kẽ răng, cô nặn ra một hơi: "Tôi sợ rắn hổ mang."
Nói xong, Tùy Thất nhắm nghiền mắt, đầu nghẹo sang một bên, ngã thẳng ra sau.
Tả Thần, Muội Bảo và Thẩm Úc: "!!!"
…
Cơ thể rắn hổ mang đối diện lập tức căng cứng, con rắn nọ nhìn chằm chằm vào bốn người Tùy Thất.
Tả Thần giơ tay đỡ lấy Tùy Thất đã ngất xỉu, cõng cô lên lưng mình.
