Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 261

Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:12

Sau đó cô lại lấy ra con búp bê cừu nhỏ nhắn mà Muội Bảo mở được, tháo bình nước nhỏ trên người cừu con xuống.

Bình nước làm bằng thủy tinh, miệng rộng.

Hình dáng rất giống cốc giấy dùng một lần, dung tích khoảng 400 ml.

"Chị Tùy, chị xem cái cây này được không?"

Muội Bảo xách một cây liễu cát nhỏ đến.

Cây liễu cát sắp khô héo, cành cây khô quắt, nhưng bộ rễ phát triển vẫn giữ lại được một lượng nước nhất định.

"Được, đào thêm một cái cây như vậy nữa là được."

Muội Bảo gật đầu: "Vâng, để em đi nói cho anh Thần."

Tả Thần nhanh chóng đào thêm một cây liễu cát khác.

Thẩm Úc cũng ôm về hai túi đầy đá bên trong.

Tùy Thất dùng Cưa U Minh chặt bỏ mớ cành khô quắt của cây liễu cát, chỉ để lại bộ rễ ẩm ướt, trải đầy đáy hố.

Cô lần lượt đặt đáy chai nước khoáng và bình nước nhỏ cố định trên bộ rễ của cây liễu cát.

Phủ mấy lớp màng bọc thực phẩm lên trên miệng hố cát, sau đó lại dùng cát và đá đè chặt các mép lại.

Tùy Thất đặt một hòn đá nhỏ lên trên tấm màng ngay phía trên miệng bình, dẫn những giọt nước bốc hơi tụ lại trong bình chứa.

Thiết bị chưng cất bằng năng lượng mặt trời đơn giản đã hoàn thành.

Thẩm Úc đứng bên cạnh đã hiểu ra: "Chị đang lợi dụng nhiệt độ cực cao của mặt trời để làm bay hơi nước bên trong thực vật."

Tùy Thất búng tay một cái: "Đúng vậy."

Tả Thần vừa nghe Thẩm Úc nói đã hiểu ngay, cảm thán: "Không ngờ màng bọc thực phẩm còn có thể dùng như vậy, vẫn phải là chị Tùy mới được."

Tùy Thất xua tay: "Quá khen, quá khen."

Muội Bảo chân thành khen ngợi: "Chị Tùy siêu giỏi!"

Bốn người bị nắng chiếu đến rát cả mặt, lại quay về chỗ bóng râm.

Thẩm Úc uống một ngụm nước, hỏi: "Thiết bị chưng cất bằng năng lượng mặt trời kia, một buổi chiều có thể lấy được bao nhiêu nước?"

Tùy Thất hóng luồng gió mát từ quạt mini thổi ra: "Lượng nước trong rễ cây liễu cát không nhiều lắm, mỗi hố tích được 3-400 ml đã là tốt rồi."

Muội Bảo ngồi bên cạnh cô nói: "Như thế đã là nhiều lắm rồi ạ."

Tả Thần hùa theo: "Muội Bảo nói đúng, gần bằng một chai nước khoáng rồi, quá tuyệt vời."

Thẩm Úc cũng nói: "Rất trâu."

Tùy Thất vui vẻ nhận lời khen ngợi của các đồng bọn.

Bốn người đội Trốn Khỏi lấy cây liễu cát làm trung tâm, di chuyển vị trí theo sự thay đổi của khu vực râm mát.

Ngủ ngủ tỉnh tỉnh cho đến hơn năm giờ chiều, nhiệt độ cao bắt đầu giảm xuống.

Tùy Thất đi đến trước hai thiết bị chưng cất, thấy bên trong màng bọc thực phẩm đã có những giọt nước li ti.

Cô vỗ nhẹ vào tấm màng, đảm bảo tất cả các giọt nước đã rơi hết vào bình chứa mới lật tấm màng ra.

Trong bình nước nhỏ và ở đáy chai nước khoáng chứa đầy nguồn nước sạch sẽ trong suốt.

Muội Bảo, Thẩm Úc và Tả Thần bật thốt những tiếng cảm thán đầy kinh ngạc.

Buổi chiều bốn người đã uống hết một chai nước khoáng, hiện tại vừa hay có một chai rỗng.

Tùy Thất cẩn thận đổ nước vào chai nước khoáng rỗng 750 ml kia, vừa lúc đầy chai.

Hoàn hảo!

Ba đồng đội giơ ngón tay cái với cô, Tùy Thất cũng tự giơ ngón cái cho mình.

Cô cất nước vào kho hàng, đặt lại thiết bị chưng cất về vị trí cũ.

Tả Thần thấy vậy ngạc nhiên: "Sao lại đậy lại thế? Mặt trời sắp lặn rồi, như vậy vẫn có thể lấy được nước sao?"

Tùy Thất giải thích đơn giản: "Trên sa mạc, nhiệt độ chênh lệch ngày đêm lớn, nhiệt độ ban đêm giảm nhanh, không khí nóng trong hố gặp lạnh cũng ngưng tụ thành nước."

Nói đến đây, cô lại nói: "Tối nay chúng ta còn phải đốt một đống lửa, nếu không, chắc chắn sẽ bị hạ thân nhiệt sau khi ngủ."

"Đốt thế nào?" Thẩm Úc hỏi.

"Cách cũ thôi, khoan gỗ lấy lửa." Tùy Thất đáp.

Cô vừa dứt lời, trên sa mạc yên ắng chợt nổi lên một đợt gió lớn, mang theo từng cơn lạnh lẽo.

Tùy Thất nhìn cát vàng bay mù mịt trước mắt, mày dần nhíu lại.

Đúng là sóng trước chưa yên, sóng sau đã tới.

Cô nhìn lên nền trời vẩn đục, giọng trầm xuống: "Gió mạnh, nhiệt độ trong không khí giảm nhanh, là dấu hiệu của một đợt bão cát."

"Mẹ nó, bão cát ư?" Tả Thần nhìn xung quanh: "Vậy có phải chúng ta nên tìm một nơi để trốn không?"

Tùy Thất bình tĩnh nói: "Nơi này đã là nơi an toàn nhất trong khu vực rồi."

Chính những cành liễu cát rậm rạp đã là rào chắn tự nhiên chặn lại cát bụi.

Muội Bảo nhìn sắc trời vàng vọt dần tối sầm và những cơn gió lớn bắt đầu nổi lên, có chút sợ hãi nắm tay Tùy Thất.

Tùy Thất nắm ngược lại tay cô nhóc thật chặt, sắp xếp đâu vào đấy: "Tôi và Muội Bảo sẽ đào một cái hố lớn đủ cho bốn người, anh Thần và cậu Thẩm đi chặt mấy cành liễu cát khô, cần loại dài một chút, càng nhiều càng tốt."

Bốn người không tán gẫu, lập tức bắt tay vào làm.

Tùy Thất và Muội Bảo vung Xẻng Bổ Xương, đào đào đào.

Thẩm Úc và Tả Thần cầm Cưa U Minh, chặt chặt chặt.

Nửa tiếng sau, hố lớn đã đào xong, Tả Thần và Thẩm Úc cũng vác về hai bó cành liễu cát lớn.

Tùy Thất lấy sợi dây thừng dài mười mét từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân ra, buộc các cành liễu cát lại với nhau.

Gió mỗi lúc một rít lên, cuộn lấy lớp cát vàng dưới đất, quấn thành những cột cát khổng lồ khiến người ta khiếp sợ, di chuyển loạn xạ khắp sa mạc.

Cuồng phong cuốn theo hạt cát táp thẳng vào mặt bốn người.

Mấy người đội Trốn Khỏi nhảy vào hố nằm xuống, kéo mớ cành liễu cát phủ lên người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.