Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 271
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:13
【Nếu tấn công thành công, giá trị sinh mệnh của thành viên đội đó -1, có thể cướp được một phần vật tư; giá trị sinh mệnh của thành viên đội đó -2, có thể cướp được hai phần vật tư.】
【Xin lưu ý, mỗi lần phát động tấn công sẽ tốn 3 điểm giá trị sinh mệnh, mỗi người chơi chỉ có một cơ hội tấn công.】
【Thời gian trò chơi là 60 phút, bắt đầu đếm ngược!】
【Mong các người chơi thỏa sức tranh giành vật tư!】
Mười nghìn người tìm bốn người bị hạn chế hành động.
Ban tổ chức đúng là ngày càng thâm độc.
Tùy Thất đứng yên tại chỗ, cảm nhận một lát, nhấc chân đi về phía lối vào bên trái ngoài cùng.
Nơi này có cảm ứng vật tư mãnh liệt nhất.
Cô dựa vào trực giác đi xuyên qua Mê Cung Sa Mạc.
Giữa đường, Tùy Thất tình cờ gặp không ít người chơi đang vội vã, trên đầu ai nấy cũng có thông tin thân phận của bản thân.
Tên đội cộng với họ tên của mỗi người.
Người chơi nào thấy dòng chữ 'đội Trốn Khỏi - Tùy Thất', cũng âm thầm đi theo sau cô.
Sau khi đi trong mê cung được mười lăm phút, phía sau cô đã có thêm ba mươi lăm người chơi kiệm lời ít nói.
Tùy Thất: … Chuyện này có hơi không ổn rồi.
Cô cũng không định mang nhiều kẻ thù như vậy đến cho Liên Quyết đâu.
Tùy Thất dừng bước, quay đầu lại đối mặt với những người chơi đang nhìn trời nhìn đất phía sau, cười nhạt: "Người nào người nấy cũng là người lớn cả, tự lực cánh sinh đi, không được sao?"
Ba mươi lăm người chơi im lặng không nói, nhưng bàn chân không hề nhúc nhích.
Tùy Thất khẽ "chậc" một tiếng: "Được, không đi đúng không, vậy thì đừng trách tôi ra tay."
Vẻ mặt của tất cả các người chơi đều trở nên cảnh giác.
Tùy Thất cúi đầu thao tác một lúc trên quang não, lấy ra hai thùng vật tư cỡ nhỏ.
Mỗi tay cô ném ra một thùng: "Đi này!"
Nắp thùng gỗ đã không còn, vật tư bên trong vương vãi khắp nơi theo chuyển động của thùng gỗ.
"Mẹ nó, là vật tư!"
"Mau cướp đi!"
"Cút ngay, cái này là của tao!"
"Vãi chưởng, là thịt khô!"
"Còn có một chai nước nữa, cướp nước đi!"
Chiêu này của Tùy Thất, hiệu quả có thể sánh ngang việc rải hai túi tiền giữa đám đông.
Ba mươi lăm người chơi giành giật không ngớt.
Cô ba chân bốn cẳng bỏ chạy, không một ai đuổi theo.
Tùy Thất ôm lấy trái tim nhỏ bé của mình: "Đau lòng quá, đợi gặp Liên Quyết rồi, phải bắt anh ta bồi thường cho mình mới được."
Cô cắm đầu chạy suốt hai mươi phút, cuối cùng cũng dừng lại bên cạnh bức tường cát cao chót vót.
"Lẽ ra phải ở đây chứ, sao lại không có bóng người nào thế nhỉ?"
Tùy Thất khó hiểu mò mẫm trên bức tường thô ráp, đầu ngón tay bất ngờ chạm phải một chỗ lồi lên vô cùng nhẵn nhụi.
Chẳng lẽ là cơ quan?
Cô giơ tay ấn xuống.
"Cạch."
Một cánh cửa ẩn chậm rãi mở ra bên trên vách tường cát.
Bên trong là một căn phòng kín tối tăm.
Tùy Thất bật đèn pin trên quang não lên, nhấc chân bước vào.
Sau khi rẽ hai lần, cô thấy Liên Quyết đang ngồi dựa vào vùng giới hạn ánh sáng xanh.
Ngay khoảnh khắc thấy cô, vẻ lạnh lẽo trong đôi mắt xanh xám lạnh lùng đã biến mất.
Tùy Thất đi đến trước mặt anh, ngồi xổm xuống ngang tầm mắt với anh.
Quang não của cô vang lên thông báo:
【Bạn thành công tìm thấy đội Săn Lùng Hoang Dã - Liên Quyết, có muốn phát động tấn công cận chiến, cướp đoạt vật tư không?】
Tùy Thất không để ý, chỉ cười nhìn Liên Quyết: "Đáng thương quá đi, cậu chủ Liên bị nhốt ở trong đây chờ người khác đến đ.á.n.h sao."
Tầm mắt Liên Quyết rơi xuống mặt cô, khóe môi cong lên, anh nở nụ cười nhạt: "Vậy cô định đ.á.n.h tôi sao?"
Tùy Thất chống cằm, ánh mắt rời khỏi mặt anh, lướt theo chiếc cổ trắng ngần, ung dung di chuyển đến cơ bụng rõ nét của anh.
Liên Quyết không mặc áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo thun ngắn tay bó sát màu đen.
Lớp vải mỏng ôm sát cơ thể, phác họa ra đường cong hoàn hảo của cơ n.g.ự.c và cơ bụng.
Đầu ngón tay Tùy Thất xuyên qua vùng giới hạn ánh sáng xanh, lướt qua đuôi tóc màu bạc, nhẹ nhàng ấn lên cơ bụng anh.
"Đánh anh à?" Cô cười khẽ: "Tôi nào nỡ chứ."
Bụng Liên Quyết hơi co lại, anh bắt lấy cổ tay cô: "Làm gì đấy?"
Tùy Thất đáp: "Sờ cơ bụng của anh."
Liên Quyết ngước mắt, im lặng nhìn cô hồi lâu, khóe môi cong lên một đường cong cực kỳ khó phát hiện.
Anh đột ngột siết chặt cổ tay cô, kéo mạnh một cái.
Tùy Thất đang khuỵu gối ngồi xổm bỗng chốc nghiêng người về phía trước, cơ thể không chút trở ngại xuyên qua vùng giới hạn ánh sáng xanh, ngã vào n.g.ự.c Liên Quyết.
Bàn tay trái đang rảnh của cô vội giơ lên, chống vào vai Liên Quyết, khó khăn lắm mới giữ vững cơ thể.
Toàn bộ nửa người trên của cô bị Liên Quyết kéo vào lòng, hai người dán sát nhau.
Mùi linh sam tràn ngập trong chóp mũi.
Hơi thở của Liên Quyết phả vào dái tai cô, chẳng mấy chốc đã nhuộm hồng vùng da trắng nõn kia.
Anh nắm lấy cổ tay cô ấn xuống, đặt cả lòng bàn tay Tùy Thất lên khối cơ bụng săn chắc nọ.
Liên Quyết dán sát tai cô, từ tốn nói: "Cô ở xa như vậy, làm sao sờ kỹ được."
Tùy Thất trêu chọc đối phương cách một lớp giới hạn ánh sáng xanh thì vui vẻ lắm, nhưng đến khi bị người ta kéo vào n.g.ự.c ấn tay lên sờ lại ngoan ngoãn hẳn.
Cô hơi lắp bắp nói: "Sao cái, cái vùng giới hạn ánh sáng xanh này không có chút tác dụng bảo vệ nào hết vậy!"
Liên Quyết ấn tay cô, chậm rãi di chuyển trên cơ bụng mình: "Nếu không thể kéo người bên ngoài vào trả thù, vậy có phải là hơi không công bằng với tôi rồi không."
