Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 274
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:14
Tùy Thất quay đầu nhìn Liên Quyết.
Liên Quyết rất tự giác lấy ra một thùng vật tư lớn.
Tùy Thất nhìn tám người chơi kia, vẫy tay: "Xếp hàng đi, từng người một lên nhận vật tư."
Mấy người lại bắt đầu tranh giành xô đẩy, ai cũng muốn đứng đầu.
Bọn họ đ.á.n.h nhau loạn xạ, cát bụi bay tứ tung.
Tùy Thất liếc nhìn thời gian trên quang não, cách thời điểm kết thúc trò chơi còn 4 phút 19 giây.
Cô cất s.ú.n.g nước vào Kho Hàng Tuỳ Thân, cười tủm tỉm nói: "Tiếp tục đi, đừng dừng lại, cứ đ.á.n.h nhau đến khi trò chơi kết thúc là tôi có thể tiết kiệm được bốn mươi phần vật tư rồi."
Mấy người đang quấn lấy nhau lập tức tản ra, trong vòng năm giây nhanh chóng xếp thành hàng.
Chàng trai trẻ đứng ở vị trí đầu tiên.
Cậu ta chắp tay, cầu xin nói: "Chị Tùy, có thể cho tôi ba chai nước và hai túi bánh mì được không?"
Những người chơi khác cũng ồn ào hùa theo:
"Tôi cũng muốn nước!"
"Tôi không cần đồ ăn, cho tôi năm chai nước là được."
Tùy Thất không đồng ý ngay, nhìn sang Liên Quyết trước.
Liên Quyết nhận ra ánh mắt của cô, từ tốn nói: "Nước đủ dùng."
Lúc này cô mới cười đáp lại các người chơi một tiếng "được".
Hành động của tám người chơi sau khi nhận được vật tư giống nhau đến lạ:
Bọn họ đi đến một góc, vặn nắp chai nước khoáng ra, uống từng hớp nhỏ.
Uống một ngụm, lại "a" một tiếng.
Nghe có vẻ vô cùng thỏa mãn.
Trò chơi sắp kết thúc, các người chơi dứt khoát tìm một chỗ trong căn phòng kín ngồi xuống nghỉ ngơi.
Chàng trai trẻ kia là một người khá dễ bắt chuyện.
Sau khi uống hết nửa chai nước, lấy lại chút sức lực, cậu ta nhìn sang Liên Quyết, hỏi: "Liên thần, cảm giác được chị Tùy bảo vệ thế nào?"
Liên Quyết cụp mắt nhìn Tùy Thất: "Rất tốt."
Tùy Thất khẽ nhướng mày: "Thế thì lần sau bảo vệ anh tiếp nhé."
Liên Quyết không chút do dự: "Được."
Anh cụp mắt mở danh sách vật tư trên quang não, đưa đến trước mặt Tùy Thất: "Chọn vật tư cô muốn đi, sáu thùng."
Tùy Thất lắc đầu: "Bốn mươi phần vật tư đó là của tôi, cho tôi năm thùng là được."
Liên Quyết không nói được hay không, chỉ nói: "Chọn đi."
Cô chăm chú nhìn vào quang não của Liên Quyết.
Tài nguyên nước của người này thực sự rất nhiều, không ngờ lại có tận 532 chai!
Cô lướt xem các vật tư khác, cuối cùng lấy 132 chai nước, một thùng thịt, một thùng thuốc, một thùng đồ chống nắng và một thùng rau củ quả.
Liên Quyết còn cho cô thêm một thùng vật tư khác.
Sau hai lần từ chối không thành công, Tùy Thất yên tâm nhận lấy.
Màn giao dịch vật tư số lượng lớn này của hai người khiến tám người chơi xung quanh nhìn đến đỏ mắt, lại tức giận uống thêm vài ngụm nước.
【Hết giờ!】
【'Trận Chiến Tranh Giành Vật Tư Nơi Hoang Mạc phiên bản nâng cấp' đã hoàn tất, hiện tại sẽ dịch chuyển các người chơi trong Mê Cung Sa Mạc về vị trí cũ.】
【Xin mọi người đừng di chuyển lung tung.】
【Bắt đầu dịch chuyển!】
Tiếng thông báo của ban tổ chức vừa dứt, xung quanh Tùy Thất đã xuất hiện cột sáng màu xanh quen thuộc.
Khác với lần trước là, cột sáng lần này bao trùm cả cô và Liên Quyết.
Cô còn chưa kịp thắc mắc, trong chớp mắt, căn phòng kín tối tăm trước mắt đã biến thành sa mạc nóng bỏng có mặt trời chói lóa trên cao.
Không có hầm trú ẩn dưới hố cát quen thuộc.
Cũng không có ba đồng bọn của cô.
Chỉ có Liên Quyết đứng bên cạnh.
Trên bãi cát liên tiếp lóe lên ba tia sáng xanh, Bùi Dực, Tân Dặc và Trần Tự cũng được dịch chuyển về.
Tùy Thất không nói nên lời.
Rốt cuộc ban tổ chức đang làm cái gì vậy!
Sao không đưa cô về với các đồng đội thân yêu của mình thế!
Bùi Dực ấm ức lầm bầm mách lẻo: "Em bị đ.á.n.h t.h.ả.m quá, mười mấy người bọn họ lại chỉ đ.á.n.h một mình em, quá bắt nạt người khác rồi, ban tổ chức thật đáng ghét!"
Hai mắt cậu ta thâm đen, má sưng tấy, khóe miệng còn dính vài vệt máu, quần áo phủ một lớp cát dày.
"Cậu có t.h.ả.m bằng tôi không?" Tân Dặc ôm lấy phần bụng đang chảy m.á.u ròng ròng, ngã ngồi trên cát.
Tùy Thất vội đi qua đỡ đối phương dậy.
Liên Quyết, Trần Tự và Bùi Dực cũng nhanh chóng tiến lên, lấy t.h.u.ố.c ra xử lý vết thương cho Tân Dặc.
Thoạt nhìn Trần Tự không bị thương, là người lành lặn nhất trong ba người.
Nhưng khi anh ta ngồi xổm xuống bên cạnh Tân Dặc, Tùy Thất thoáng thấy một mảng da đầu bị người khác giật hói của anh ta.
… Là ai mà thâm độc thế này?
Mấy người nhanh chóng xử lý vết thương cho Tân Dặc và Bùi Dực.
Bùi Dực sờ khăn lụa quấn trên đầu Tùy Thất: "Mát quá, chị còn loại khăn trùm đầu này không? Em cũng muốn quấn đầu lại."
Tùy Thất trả lời cậu ta: "Hết rồi, cái này là do cậu Thẩm mở ra từ thẻ tạo vật tư đấy, chỉ có một cái thôi."
Bùi Dực thất vọng cụp mắt: "Thôi được rồi."
Tùy Thất: "…"
Thoạt trông dáng vẻ nhỏ bé của cậu ta đáng thương lạ kỳ.
Tùy Thất tháo khăn lụa xuống, quấn lên đầu Bùi Dực: "Cho cậu mượn mười phút."
Sắc mặt Bùi Dực lập tức tươi tỉnh, cậu ta cười đến mức lúm đồng tiền trở nên sâu hoắm: "Chị Tùy, chị tốt quá ~"
Trần Tự co ngón tay lại, gõ nhẹ lên trán cậu ta một cái.
Anh ta quay đầu nhìn sang Tùy Thất và Liên Quyết: "Hai người được dịch chuyển về cùng nhau à?"
Liên Quyết gật đầu: "Ừm."
Tùy Thất: "Không biết ban tổ chức bị lỗi gì nữa."
Cô giơ tay che nắng trên đầu: "Nóng quá, các anh có xây chỗ trú ẩn không?"
"Có." Liên Quyết đứng dậy đi về phía trước bên trái: "Bên này."
