Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 276

Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:14

Tùy Thất lấy ra Cưa U Minh và Xẻng Bổ Xương từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân.

Cô nhìn Giang Trần nói: "Muốn tôi giúp anh, phải trả tinh tế tệ."

Tình cảm không đủ, thì bù tiền bạc vào.

Giang Trần rất dứt khoát: "Cho cô một trăm nghìn, đủ không?"

Người có tiền ra tay đúng là hào phóng.

Tùy Thất vốn chỉ định đòi mười nghìn, lập tức nói: "Được."

Cô dùng Cưa U Minh rạch vài đường trên lớp vỏ cát cứng, dùng Xẻng Bổ Xương đ.â.m vào rồi hất lên, vỏ cát lập tức bong ra từng mảng một.

Tùy Thất xúc đi lớp đất cát trên người Giang Trần, anh ta tự vùng vẫy thoát ra.

Giang Trần ngồi bệt trên cát, há miệng thở dốc: "Suýt nữa thì ngạt c.h.ế.t, cuối cùng cũng sống lại rồi."

Tùy Thất đợi anh ta nghỉ một lúc, sau khi hơi thở gấp gáp đã ổn định lại, lập tức nhét Xẻng Bổ Xương vào tay anh ta: "Nghỉ ngơi đủ rồi thì qua đây cứu người."

Cô dùng Cưa U Minh bổ vỏ cát, Giang Trần dùng Xẻng Bổ Xương xúc đi những mảnh vỏ cát vỡ.

Mỗi khi có một cái đầu lộ ra, Tùy Thất lại hỏi trước một câu: "Cứu mọi người ra ngoài, mười nghìn tinh tế tệ, đồng ý không?"

Tất cả gật đầu như giã tỏi.

Chỉ có Giang Trần đứng bên cạnh là nhảy dựng lên: "Dựa vào đâu mà tôi phải trả một trăm nghìn, trong khi bọn họ chỉ cần trả mười nghìn, cô bắt chẹt người quen sao!?"

Tùy Thất đáp lại: "Đừng nói bậy, một trăm nghìn đó là do anh báo giá, cũng không phải tôi đòi."

Giang Trần thở phì phì nói: "Tôi chỉ trả cô mười nghìn thôi."

Tùy Thất liếc xéo anh ta một cái: "Xem ra anh cũng không giàu có đến thế."

"Cô xem thường ai đấy." Giang Trần không chịu nổi khiêu khích: "Anh đây tiền nhiều tiêu không hết, một trăm nghìn thì một trăm nghìn, kết thúc trò chơi sẽ chuyển cho cô."

Tùy Thất gật đầu hài lòng: "Được thôi, đại gia Giang giàu có."

Những đống cát nhô lên lần lượt bị san phẳng, hai người tổng cộng cứu được bốn người chơi, ba nam một nữ.

Cái lỗ nhỏ trên đỉnh đống cát đã cho đám người không gian để thở, tuy rằng có hơi khó chịu, nhưng ý thức vẫn còn khá tỉnh táo.

Một người chơi nam nằm bên cạnh Giang Trần gọi Tùy Thất một tiếng: "Tùy Thất đội Trốn Khỏi."

Thân hình người này gầy gò, mặt cũng không có bao nhiêu thịt, thoạt nhìn có vẻ gian xảo.

Đối phương đ.á.n.h giá Tùy Thất từ trên xuống dưới hai lượt: "Cô đã qua được nhiều vòng như vậy, chắc là không thiếu tiền đâu nhỉ, còn đòi chúng tôi mười nghìn tinh tế tệ làm gì, tôi không đưa đâu."

Nói xong, người nọ lại hùng hồn nói: "Trên người cô có nhiều vật tư lắm nhỉ, đến một chai nước cũng không cho chúng tôi uống sao?"

Tùy Thất lạnh nhạt liếc người nọ một cái, còn chưa kịp trả lời, Giang Trần đã thình lình đứng dậy, chỉ vào mặt đối phương lớn tiếng mắng.

"Mẹ nó, mày có bị bệnh không! Chuyện mình đã đồng ý nay lại nuốt lời?"

"Đào mày ra khỏi đống cát chẳng nhận được tiếng cảm ơn nào, còn mở miệng ra là chơi xấu."

"Cô ta có bao nhiêu vật tư thì liên quan gì đến mày, tại sao lại phải cho mày!"

"Mày lấy đâu ra cái mặt mũi đó vậy?" Giang Trần đá vào lớp cát trên đất, hất thẳng vào mặt tên kia.

"Ngậm cái miệng thối của mày lại, còn nói thêm một chữ nào nữa, tao đ.á.n.h cho mày không nói nên lời đấy."

Tùy Thất không ngờ Giang Trần lại ra mặt cho mình, kinh ngạc nhìn anh ta hai lượt.

Giang Trần bắt gặp ánh mắt của cô, trợn trắng mắt xem thường: "Không phải lúc mắng tôi, miệng lưỡi cô lanh lẹ lắm sao, sao người khác mắng cô, cô lại câm như hến thế?"

Tùy Thất thành thật nói: "Anh nhanh quá, tôi còn chưa kịp lên tiếng."

Giang Trần hừ một tiếng, quay đầu đi.

Gã đàn ông gian xảo vừa c.h.ử.i bới vừa phủi sạch cát trên mặt.

Gã đứng dậy chỉ vào Giang Trần nói: "Có giỏi thì động thủ đi, không đ.á.n.h thì mày là cháu trai!"

Giang Trần nóng như pháo, vừa châm lửa đã nổ: "Mẹ nó, chưa thấy ai hèn hạ như vậy!"

Sau đó xắn tay áo lên định đ.á.n.h nhau.

Tùy Thất vội kéo cổ áo anh ta lại: "Bình tĩnh."

Hai mắt Giang Trần tóe lửa: "Cản tôi làm gì? Cô nuốt trôi cục tức này à?"

Giọng cô không lên không xuống: "Đối phó với loại vô lại này, dùng miệng được thì đừng động tay động chân. Nếu không, gã chỉ bị thương nhẹ thôi, cũng đã có cớ vòi vĩnh vật tư rồi."

Tùy Thất đưa cho Giang Trần một chai nước: "Mắng đến khát nước rồi đúng không, uống chút nước cho thấm giọng đi."

Giang Trần thật sự khát, vừa nhận lấy chai nước đã tu ừng ực mấy ngụm, cơn tức giận bốc lên đỉnh đầu cũng dịu xuống không ít.

Tùy Thất kéo anh ta ngồi xuống nền cát mềm mại: "Cứ c.h.ử.i nhau với anh ta là được, đừng động tay động chân."

Giang Trần thuận theo lực kéo của cô ngồi xuống: "Tôi nghỉ một lát sẽ c.h.ử.i tiếp."

"Được."

An ủi Giang Trần xong, cô quay đầu nhìn về phía ba người chơi còn lại.

Tùy Thất cười khẽ nói: "Mọi người sẽ không quỵt nợ đâu đúng không?"

Ba người chơi khác đồng loạt lắc đầu.

"Em không phải là đồ vô lại."

"Nói lời giữ lời."

"Không quỵt nợ đâu."

Tùy Thất vui vẻ gật đầu: "Người biết giữ chữ tín thì nên được thưởng."

Cô lấy ra ba chai nước: "Đến lấy nước đi, giải khát nào."

Ba người chơi nọ đồng loạt nuốt một ngụm nước bọt.

Người chơi nữ nhỏ giọng hỏi: "Thật sự cho bọn em sao?"

Cô gật đầu: "Ừm."

Ba người bò dậy từ dưới đất, đi đến bên cạnh Tùy Thất.

Người chơi nữ lễ phép nói: "Chào chị Tùy, em tên là Tư Miên, cảm ơn chị đã cứu em."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.