Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 284

Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:16

Bùi Dực gãi đầu nói: "Không thể nào, Tinh cầu Isha không biết bao lâu mới mưa một lần, sao chúng ta có thể gặp chứ?"

Tả Thần, Thẩm Úc và Muội Bảo đồng loạt nhớ lại trận mưa lớn trên Tinh cầu Sa Nham.

Ba người trao đổi ánh mắt với nhau, quay đầu đi hái lá cọ về che mưa.

Liên Quyết thu lại ánh mắt, chậm rãi nói: "Mưa tự nhiên đúng là khó xảy ra thật, nhưng ban tổ chức muốn tạo ra một cơn mưa nhân tạo, thì lại rất dễ dàng."

"Có lẽ mùi mà cô ngửi thấy là mùi của một chất xúc tác có tính kiềm nào đó." Anh cúi đầu, nhìn Tùy Thất: "Từ lúc rắc chất xúc tác đến khi chính thức mưa, nhanh nhất là mười phút, chậm nhất là một tiếng."

Mưa nhân tạo?

Ban tổ chức lại giở trò gì vậy?

Tùy Thất không tin hành động này của ban tổ chức là để cung cấp tài nguyên nước cho người chơi.

Cơn mưa này, có lẽ không phải là cơn mưa tốt lành gì.

Phải nắm chặt thời gian xây nhà cát.

Cô và Liên Quyết liếc nhìn nhau, Tùy Thất nhanh chóng đeo Nhẫn Lưu Sa lên ngón trỏ tay phải.

Liên Quyết lên tiếng: "Xây tường ngoài trước."

Tùy Thất giơ tay hất nhẹ, bùn cát lập tức trôi nổi, xoay tròn, chảy xuống theo động tác của cô, ngay khi chạm đất đã ngưng tụ thành vách tường vững chắc.

Liên Quyết hỗ trợ kiểm soát chi tiết: "Tường dày thêm 0,03 m nữa."

Động tác điều khiển cát của Tùy Thất hơi khựng lại: "Nói thẳng ra centimet luôn đi, nói mét còn làm tôi mất thời gian đổi ra đơn vị nữa."

Liên Quyết: "…"

Là anh suy nghĩ không chu toàn.

Liên Quyết lập tức sửa miệng: "Tường dày thêm 3 cm, ngắn lại 5 cm, cao thêm 8 cm…"

Dưới sự chỉ huy chính xác của Liên Quyết, nhà cát nhanh chóng thành hình.

Giây cuối cùng trước khi ba phút điều khiển cát kết thúc, ngôi nhà cát có mái dốc gồm hai phòng ngủ, một phòng bếp và một phòng khách đã xây dựng thành công.

Ba người Bùi Dực đồng thanh khen: "Quá đỉnh!"

Ba người Thẩm Úc cũng ôm lá cọ đã hái về.

Bọn họ đứng trước ngôi nhà cát đã thành hình, biến thành ấm nước reo lên: "Oa ~"

Thật không ngờ cô lại có đến ba đồng đội biết cách tạo giá trị cảm xúc như vậy.

Là ai hạnh phúc ấy nhỉ, cô không nói đâu.

Tùy Thất híp mắt nhận lấy lời khen, nói: "Tường cát không chống nước, nếu lát nữa thật sự mưa, bùn cát trên tường cũng sẽ bị trôi đi."

"Chúng ta hái thêm một ít lá cọ, nhân lúc bùn cát còn chưa khô, dán lên bên ngoài vách tường đi."

Đám người nghe xong lập tức hành động.

Thẩm Úc, Bùi Dực, Tân Dặc và Trần Tự phụ trách hái lá cọ.

Liên Quyết, Tả Thần, Tùy Thất và Muội Bảo phụ trách dán lá lên tường.

Tốc độ của cả đám rất nhanh, chỉ hơn mười phút đã phủ kín lá cọ lên toàn bộ bức tường bên ngoài nhà cát.

Tùy Thất và Muội Bảo nhẹ cân nhất, vì vậy hai chị em trèo lên mái nhà, đặt lá cọ lên phần mái dốc.

Ngay khi sắp hoàn thành, một giọt mưa bất ngờ rơi xuống trán Tùy Thất.

Sau cảm giác lành lạnh, cơn đau rát bùng lên trên da.

Cô nhíu mày, đưa tay lau đi vệt nước trên trán.

Ngón tay tiếp xúc với nước mưa cũng bắt đầu đau rát từng cơn.

Chậc, quả nhiên cơn mưa này không đứng đắn chút nào!

"A."

Tiếng nhỏ giọng kêu đau của Muội Bảo bên cạnh vang lên.

Tùy Thất vội quay đầu nhìn, chỉ thấy giọt mưa màu vàng nhạt vừa rơi xuống mu bàn tay trái của cô nhóc, vùng da tiếp xúc với nước mưa đã lập tức đỏ bừng.

Cô đưa tay lau đi giọt nước mưa trên tay Muội Bảo, lấy bình xịt giảm đau từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân ra xịt vào vùng da bị ửng đỏ.

Muội Bảo cũng thấy vết đỏ trên trán cô, vị trí khá gần mắt.

Cô nhóc xịt t.h.u.ố.c giảm đau vào lòng bàn tay mình, nhẹ nhàng bôi lên vùng da đỏ ửng của Tùy Thất.

Xử lý vết thương xong, hai chị em ăn ý tăng tốc độ làm việc.

Bầu trời vốn trong xanh nay đã chuyển sang màu vàng sẫm đục ngầu, những giọt mưa vàng nhạt lẫn vào hạt cát, lác đác rơi xuống.

Bùi Dực ôm bên tai bị mưa b.ắ.n vào, nhảy dựng: "Mẹ nó, đau quá, mưa này có độc!"

Thẩm Úc nhìn vết đỏ do nước mưa gây ra trên cánh tay, bình tĩnh nhấn mở quang não, kiểm tra giá trị sinh mệnh: "Giá trị sinh mệnh giảm hai điểm."

Tả Thần thò đầu nhìn sang quang não của cậu ta: "Dính một giọt mưa mất hai điểm giá trị sinh mệnh? Ban tổ chức một hai cứ phải ác như vậy sao! Nếu chúng ta không xây được nhà cát, chẳng phải đã bị mưa dội c.h.ế.t rồi à?"

Bùi Dực sợ hãi không thôi, nói: "May mà chúng tôi đến ốc đảo tìm chị Tùy, bằng không nếu ở trên sa mạc, ngay đến chỗ trú mưa cũng không có."

Liên Quyết đưa lá cọ cho Tùy Thất và Muội Bảo, trên mặt cũng có mấy vệt đỏ do nước mưa b.ắ.n vào.

Liên Quyết không thay đổi sắc mặt, động tác trong tay cũng không chậm lại.

Tùy Thất không nhìn nổi nữa, lúc nhận lá cọ từ tay anh, lấy bình xịt giảm đau ra, duỗi thẳng hai tay nói: "Nhắm mắt lại."

Liên Quyết ngoan ngoãn nhắm mắt, ngửa đầu lên.

Làn sương mịn rơi xuống mặt, làm dịu cơn bỏng rát.

"Được rồi, có thể mở mắt rồi."

Liên Quyết nâng hàng mi dính đầy những giọt nước nhỏ li ti lên, nhìn Tùy Thất hỏi: "Còn bao lâu nữa?"

Tùy Thất cất bình xịt: "Một phút."

Rất nhanh, cả hai mái dốc trên nóc nhà đều được phủ kín lá cọ.

Liên Quyết đỡ Tùy Thất và Muội Bảo từ trên mái nhà xuống.

Mây đen cuồn cuộn, cơn mưa màu vàng xám nặng nề ập xuống, những giọt mưa lác đác bỗng trở nên dồn dập.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 284: Chương 284 | MonkeyD