Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 294

Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:17

Bốn người Tùy Thất sức tàn lực kiệt, chạy ở phía sau đến mức sắp đứt hơi, cũng không đuổi kịp đoàn người.

Cuối cùng bọn họ dứt khoát bỏ cuộc.

Bốn người nằm ngổn ngang trên cát, người uống nước, người ăn kẹo.

Vừa rồi đ.á.n.h nhau hăng hái bao nhiêu, bây giờ lại t.h.ả.m hại bấy nhiêu.

Tùy Thất thở phì phò: "Tạm thời… không đuổi nữa, giữ mạng quan trọng hơn."

Tả Thần nhắm mắt, vùi mặt vào vai Thẩm Úc: "Chạy không nổi nữa, đầu óc quay cuồng rồi."

Thẩm Úc mặc cho anh ta dựa vào: "Nghỉ một lúc cho khỏe đi, hôm nay còn có một trận cam go phải đ.á.n.h đấy."

Hơn bảy trăm người chơi, còn có sương độc sắp lan đến ốc đảo, chẳng có chuyện nào là dễ đối phó.

Tùy Thất liếc nhìn thời gian trên quang não: 1 giờ 4 phút chiều.

Đây là thời điểm nhiệt độ trong sa mạc cao nhất.

Cứ nằm ì như vậy, sớm muộn gì cũng bị say nắng.

Muội Bảo dùng cánh tay che mặt: "Nắng quá đi."

Tả Thần lật người: "Mông nóng quá."

Tùy Thất mở quang não ra: "Để tôi tìm xem có thứ gì che nắng không."

Cô lướt danh sách vật tư hồi lâu, phát hiện ra một chiếc ô che nắng cỡ lớn.

Là loại ô lớn thường thấy ở các quầy hàng lưu động.

Cô cười nói: "Cũng khá may đấy."

Lấy ô, bốn người hợp sức bung ra.

Giữa sa mạc vàng nóng bỏng, cuối cùng cũng có một khoảng râm mát.

Bốn người lấy quạt điện mini cầm tay ra, vừa hưởng gió, vừa uống nước, vừa ăn đồ.

Tùy Thất ngậm một viên kẹo sữa trong miệng, cúi đầu gửi tin nhắn cho Liên Quyết.

"Nhà cát không giữ được cũng không sao, tôi vẫn có thể xây lại cho chúng ta, nếu số người chơi cướp nhà cát quá nhiều, đừng cố chống cự, giữ mạng quan trọng hơn."

Liên Quyết trả lời cô: "Được, tôi biết rồi."

Tùy Thất tắt quang não, lại nhớ đến mấy người Tống Diễn, bèn hỏi: "Có gặp anh Diễn và những người khác không?"

Muội Bảo gật đầu: "Anh Diễn đã vào vùng giới hạn của em, còn cho em một viên kẹo."

Tả Thần nói: "Tôi đã giao đấu mấy chiêu với Lục Nhung, Giang Trần và Lâm Phong."

Thẩm Úc để mặt sát vào quạt điện mini trong tay Tả Thần: "Phong Linh và Lý Nhị Cẩu đã trò chuyện với tôi một lúc."

Tùy Thất nhướng mày: "Xuất sắc, không ai bị loại cả."

Tả Thần đưa quạt điện mini cho Thẩm Úc: "Anh Diễn có Thẻ Vật Dùng Hằng Ngày, Lục Nhung có Thẻ Trạm Nước, sống được đến giờ cũng không lạ gì."

Anh ta thắc mắc: "Sao mấy người Phong Linh cũng sống dai thế?"

Thẩm Úc giải đáp: "Mấy người họ may mắn, ngay ngày đầu tiên đã tìm thấy một đám xương rồng, ở đó lại có không ít điểm vật tư nhỏ, chưa bao giờ thiếu thức ăn."

"Lý Nhị Cẩu có Thẻ Giỏ Trái Cây, mỗi ngày lại có thể mở ra một loại trái cây."

Tả Thần nhận xét: "Cũng khá đấy, điểm vật tư nhỏ không kích hoạt cuộc chiến tranh giành vật tư, như thế lại nhàn nhã hơn chúng ta."

Tùy Thất cảm thán: "Bình bình đạm đạm mới là chân lý sống."

Sau khi ăn no uống đủ, đội Trốn Khỏi chợp mắt ngủ trưa nửa tiếng.

Tỉnh dậy, bốn người thu ô lại, tiếp tục tiến về phía ốc đảo.

Bên kia, hơn bảy trăm người chơi đã xông vào ốc đảo.

Bọn họ chạy dưới tiết trời nóng rực đến mức cả người khô hanh, vừa thấy hồ nước đã khó nén phấn khích reo hò.

Ngay lập tức, có người định nhảy xuống nước hồ mát lạnh.

Tuy nhiên, không một người chơi nào có thể nhảy xuống được hồ.

Cơ thể bọn họ và mặt hồ bị một lớp rào chắn màu xanh lam ngăn lại.

Thông báo của ban tổ chức lại vang lên:

【Cảnh báo: Nước hồ là tài nguyên quý giá của sa mạc, cấm mọi hành vi gây ô nhiễm tài nguyên nước!】

Đám đông người chơi hung hăng về lại bên bờ hồ, dùng tay vốc nước hồ tạt lên người hạ nhiệt.

Sau khi nghỉ ngơi xong, một bộ phận người chơi bắt đầu trèo lên cây cọ, hái lá cọ và cuống lá to khỏe, dựng nơi trú ẩn tạm thời trên mặt cát.

Những người chơi khác cũng lần lượt hùa theo.

Từng cây cọ thoáng chốc trở nên trơ trụi.

Ban tổ chức cũng nhanh chóng có hành động: 【Cấm phá hoại quần thể thực vật trên ốc đảo!】

Từng lớp ánh sáng xanh bao phủ lên cây cọ, mặc cho người chơi xé, chặt, đốn thế nào, cũng không thể giật xuống được nửa phiến lá cọ.

Những người chơi chưa thu thập đủ vật liệu c.h.ử.i ầm lên.

Ban tổ chức xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn, lại nói:

【Để bảo vệ môi trường sinh thái trên ốc đảo không bị phá hoại, trước bảy giờ tối nay, những người chơi không có nơi trú ẩn sẽ bị cưỡng chế dịch chuyển khỏi ốc đảo!】

Những người đã đến ốc đảo, sao có thể cam tâm quay trở lại sa mạc.

Hơn bảy trăm người chơi cũng chẳng còn hơi sức c.h.ử.i bới ban tổ chức.

Không cho hái cây cọ, vậy thì chỉ có thể cướp lấy.

Bất cứ người chơi nào có lá cọ và cuống lá trong tay, cũng trở thành đối tượng bị tấn công.

Một cuộc hỗn chiến thực sự bắt đầu diễn ra trên ốc đảo.

"Mau cướp đi, mau cướp đi!"

"Chỉ cần có thể ở lại ốc đảo, ván này chắc chắn thắng."

"Có nơi trú ẩn, mười triệu tiền thưởng vào tay chắc rồi!"

"Phải cướp bao nhiêu mới dựng được một chỗ trú ẩn?"

"Ai cần biết chứ, càng nhiều càng tốt."

"Đưa đây cho bố mày!"

"Đừng chạm vào tao, đi cướp của người khác đi!"

"Ai dám lại gần, ông đây xé nát miệng nó!"

"Chạy nhanh đi!"

Cát bụi bay mù mịt, tiếng c.h.ử.i rủa chói tai và tiếng đ.á.n.h nhau ầm ĩ truyền vào trong nhà cát.

Bốn người đội Săn Lùng Hoang Dã đứng ở cửa, mỗi người cầm một con d.a.o bếp trong tay, lưỡi d.a.o sáng loáng tỏa ra hơi lạnh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 294: Chương 294 | MonkeyD