Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 296
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:17
May mà Tùy Thất đã có chuẩn bị từ trước, trước khi vào ốc đảo, cô đã đổ đầy nước sương độc vào một khẩu s.ú.n.g nước khác.
Ngay khoảnh khắc cô cúi đầu nhấn vào quang não, thay đổi s.ú.n.g nước, một người chơi nam có vóc người gầy gò đột nhiên xông đến bên cạnh, đ.ấ.m mạnh một cú vào bên hông cô.
Cú đ.ấ.m vừa chạm vào người, Tùy Thất đã đau đến mức không thể rên ra tiếng.
Trên tay người nọ đeo một chiếc tay gấu bằng kim loại.
Cô cảm thấy hai chiếc xương sườn của mình đã bị đ.ấ.m gãy, trước mắt tối sầm một lúc, chân cũng không tự chủ được loạng choạng hai bước.
Đối phương ra tay thành công, thừa thắng xông lên.
Cú đ.ấ.m tiếp theo nhắm thẳng vào cổ cô, trong mắt ánh lên vẻ độc ác muốn lấy cả mạng nhỏ của cô.
Việc gì phải thế, việc gì phải thế chứ.
Thù gì oán gì, đến mức phải ra tay tàn nhẫn như vậy?
Cơn đau dữ dội bên hông khiến cánh tay cầm s.ú.n.g nước của Tùy Thất run rẩy, chân cũng đứng không vững.
Tả Thần vốn ở sau lưng cô, nhưng không biết từ lúc nào đã bị đám người chơi vây công anh ta đưa ra xa cách đó mười mét.
Chiếc tay gấu có gai nhọn sắc bén chỉ còn cách yết hầu mỏng manh của cô một tấc.
Trán Tùy Thất rịn ra mồ hôi lạnh.
Ngay khi cô cho rằng mình phải hứng chịu đòn tấn công nặng nề này, một cuống lá cọ to khỏe rơi thẳng xuống đầu người chơi đang tấn công cô.
"Bốp!" một tiếng trầm đục.
Người chơi nam có vóc người gầy gò cứ thế bị đập ngã xuống cát, hồi lâu sau vẫn không thể dậy nổi.
Sau cuống lá cọ, là một cô gái đáng yêu có mái tóc xoăn màu lanh.
Tùy Thất không quen biết cô gái này.
Đôi mắt màu nâu nhạt long lanh của đối phương nhìn sang Tùy Thất: "Chị Tùy, ngày mưa hôm đó, những tấm ván gỗ miễn phí mà chị đăng lên trung tâm giao dịch ít nhiều gì cũng cứu em một mạng."
"Hôm nay em cũng cứu chị một lần, chúng ta huề nhau."
Nói xong cô gái nọ lập tức bịch bịch chạy ra xa, rút khỏi cuộc vây quét nhắm vào đội Trốn Khỏi.
Tùy Thất nhìn bóng lưng đối phương, khóe miệng không nhịn được cong lên.
A, con gái thật sự là tồn tại tuyệt vời nhất trên thế giới này.
Trong lúc cảm thán, cô cũng không quên b.ắ.n một tia nước sương độc về phía người chơi nam đã đ.á.n.h lén mình, tiễn hắn ta ra khỏi cuộc chơi.
Vừa b.ắ.n xong, Tùy Thất đã bị mười ba người chơi khác vây kín.
Trong tay mỗi người lại là một con dao.
Dài ngắn không đều, lớn nhỏ khác nhau, nhưng cái nào trông cũng rất sắc bén.
Tùy Thất cất s.ú.n.g nước, đổi sang Cưa U Minh.
Nếu so về vũ khí, cô không sợ chút nào.
Nhưng kỳ lạ là, đám người chơi này chỉ nhìn chằm chằm cô, mãi không ra tay.
Tùy Thất không muốn bị người khác nhìn như vậy, lạnh lùng nói: "Không đ.á.n.h thì tránh ra, đừng cản đường."
Mười ba người chơi dời tầm mắt, đồng loạt liếc nhìn miệng vết thương do tay gấu đ.ấ.m ra ở hông cô, bắt đầu nhỏ giọng thì thầm với nhau.
"Sao t.h.u.ố.c lại phát huy tác dụng chậm vậy?"
"Không phải chứ, đã nói là chỉ cần hai phút thôi mà."
"Hai phút? Vậy thì sắp rồi."
Mặt Tùy Thất lập tức tối sầm: Cái tay gấu đ.ấ.m cô bị thương có tẩm thuốc.
Ngay khoảnh khắc Tùy Thất cúi đầu kiểm tra vết thương bên hông, cơn choáng váng dữ dội chợt ập đến.
Cát vàng dưới chân vặn vẹo xoay tròn, như thể biến thành vùng biển vàng, muốn nuốt chửng cô.
Mọi thứ xung quanh bắt đầu quay cuồng, sức lực trên tứ chi cũng lập tức biến mất.
Nếu không có Cưa U Minh chống đỡ, cô đã mềm nhũn ngã xuống đất từ lâu.
Mười ba người chơi kia chú ý đến sự thay đổi của cô.
Bọn họ siết chặt vũ khí trong tay, tiến lại gần cô.
"Tùy Thất, hẳn là cô rất rõ trạng thái hiện tại của mình, mỗi người chúng tôi c.h.é.m một nhát, là có thể tiễn cô ra khỏi cuộc chơi."
"Biết điều một chút, giao nộp vật tư, chúng tôi sẽ cho cô t.h.u.ố.c giải."
Trước mắt Tùy Thất đã là một mảng tối đen, cô nghe thấy tiếng thở dốc của mình, dùng chút sức lực còn lại siết chặt Cưa U Minh, cố hết sức vung ra.
"A!"
Trên n.g.ự.c người chơi đứng gần cô nhất lập tức có thêm một vết thương dài hẹp.
"Đúng là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!"
Sau lưng Tùy Thất truyền đến cơn đau dữ dội, như thể có người dùng d.a.o c.h.é.m rách da thịt cô.
Mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc vào khoang mũi.
Mười ba thanh đao cùng lúc c.h.é.m về phía cô.
Cô thấy, nhưng lại không còn sức để né tránh.
Cưa U Minh trước đây vung lên không hề tốn sức lực, hiện tại lại nặng tựa ngàn cân.
Tư duy linh hoạt cũng rơi vào bế tắc, không nghĩ ra được cách thoát thân nào.
Đúng lúc này, một con d.a.o lóc xương xé gió bay đến, trực tiếp đ.á.n.h rơi con d.a.o phay bản rộng trong tay một người chơi.
Cùng tấn công với d.a.o lóc xương còn có Lưỡi Xoáy Độc của Thẩm Úc, Xẻng Bổ Xương của Muội Bảo và Roi Đoạn Phong của Tả Thần.
Bốn thanh đao tấn công Tùy Thất đều bị đ.á.n.h rơi.
Liên Quyết và mấy người Thẩm Úc ném vũ khí qua trước, sau khi thoát khỏi sự đeo bám của các người chơi xung quanh, lập tức chạy như bay về phía Tùy Thất.
Những người chơi vây đ.á.n.h Tùy Thất cũng không thực sự định làm cô bị loại, bọn họ vẫn muốn có được vật tư.
Tên cầm đầu trong mười ba người, đặt con d.a.o rựa dài lên cổ Tùy Thất, uy hiếp: "Lấy năm mươi thùng vật tư ra cho tao!"
Tùy Thất là người ăn mềm không ăn cứng.
Cô chế nhạo: "Đừng, hòng."
Người kia hung tợn nhíu mày: "Đúng là tìm c.h.ế.t."
Hắn ta giơ con d.a.o rựa lên, c.h.é.m mạnh xuống người Tùy Thất.
