Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 302
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:18
Nghe câu này, Tả Thần và Thẩm Úc cùng ngồi phịch xuống.
Dưới người Muội Bảo được lót một tấm vải vô trùng, cô nhóc cũng nằm ngay đơ trên bãi cát.
Ba người bắt đầu ăn tối.
Cuộc gọi thoại trên quang não vẫn đang được bật.
Tùy Thất nghe tiếng bọn họ ăn uống, ba người Muội Bảo thì nghe tiếng sột soạt khi Tùy Thất dẫm lên cát.
Hai bên đều cảm thấy yên lòng.
Nửa tiếng sau, Tùy Thất lại may mắn tìm được hai tấm Thẻ Lệnh Bạc Tinh Quang.
Khoảng cách giữa bốn người chưa đến năm cây số, Kho Hàng Tuỳ Thân không bị ngắt kết nối.
Thẻ lệnh có sẵn dây chuyền bạc.
Sau khi đeo Thẻ Lệnh Bạc Tinh Quang, ba người Thẩm Úc, Tả Thần và Muội Bảo không muốn chờ nữa, cả đám muốn đi tìm Tùy Thất.
Ba người không chút sợ hãi chạy về phía làn sương độc màu xanh đen.
Dưới màn đêm sâu thẳm, Tùy Thất tay cầm Cưa U Minh, miệng ngân nga hát, đi xuyên qua màn sương mù đen kịt.
Đi chưa đến hai mươi phút, cô chợt thấy ba bóng dáng quen thuộc lúc ẩn lúc hiện.
Sau khi ngây ngốc một lúc, Tùy Thất cất Cưa U Minh vào Kho Hàng Tuỳ Thân, sải bước chạy về phía bọn họ: "Muội Bảo, anh Thần, cậu Thẩm!"
Muội Bảo giòn giã đáp: "Dạ!"
Thẩm Úc lớn tiếng nói: "Là chúng tôi đây!"
Tả Thần lớn tiếng hỏi: "Người đối diện, có phải là chị Tùy xinh đẹp, tốt bụng, hơn nữa còn trâu bò của tôi không?"
Tùy Thất vừa chạy vừa cười: "Đúng rồi đấy!"
Sau khi gặp mặt, đầu tiên bốn người ôm chặt nhau một lúc.
Muội Bảo vùi mặt vào n.g.ự.c Tùy Thất: "Chị Tùy, ở đây tối quá, chị ở một mình có sợ không?"
Tùy Thất thành thật nói: "Sợ lắm chứ, phải hát suốt để lấy can đảm đấy. May mà mọi người đã đến rồi."
Tả Thần xoa da gà nổi trên cánh tay: "Ở đây lạnh thật, chúng ta đốt lửa lên trước đi."
Bọn họ tìm một bãi cát bằng phẳng, nhanh chóng đốt lửa lên.
Bốn người quấn áo lông vũ, được ánh lửa chiếu vào ấm áp.
Tùy Thất và Muội Bảo kiểm tra vết thương của nhau.
Cả hai đều rất hài lòng với tình hình hồi phục vết thương của người kia.
…
Sau khi bọn họ nghỉ ngơi hai tiếng, Tùy Thất đeo một tấm Thẻ Lệnh Bạc Tinh Quang mới.
Bốn người bắt đầu tìm kiếm vật tư trong sương độc.
Số lượng Thẻ Lệnh Bạc Tinh Quang không ít, nhưng số người chơi có thể vào sương độc tìm vật tư giới hạn lại quá ít, vậy nên thực sự không có đối thủ cạnh tranh nào.
Đội Trốn Khỏi tìm kiếm trong sương độc hơn ba tiếng, lại tìm được bốn tấm Thẻ Lệnh Bạc Tinh Quang.
Bọn họ thấy đủ thì dừng, cất thẻ lệnh, đi ra khỏi sương độc.
Ngày thứ mười bảy sinh tồn trên Tinh cầu Isha, khi tia nắng ban mai đầu tiên xuất hiện nơi chân trời, đội Trốn Khỏi đã thành công bỏ lại làn sương độc phía sau.
Nhưng vẫn chưa bỏ lại đủ xa.
Bốn người chợp mắt hai tiếng, tỉnh lại thì tiếp tục lên đường.
Đi mãi đi mãi cho đến khi bầu trời nhuốm màu cam đỏ, cuối cùng khoảng cách giữa bọn họ và sương độc cũng đủ an toàn.
Tùy Thất nấu một bữa tối đầy đủ, xoa dịu cơ thể và tâm hồn mệt mỏi của mình và các đồng đội.
Ăn uống no nê xong, bốn người đ.á.n.h một giấc thật sảng khoái.
Ngày hôm sau, cả đám lại phấn chấn tinh thần tiếp tục chạy trốn sương độc.
Cứ như vậy, bọn họ đi đến chiều tối ngày thứ hai mươi sinh tồn trên Tinh cầu Isha.
261 người chơi còn sống sót đều tập trung tại cùng một khu vực an toàn.
Tùy Thất vượt qua cồn cát, nhìn thoáng qua đã thấy bóng dáng Liên Quyết trong đám đông.
Cô cẩn thận quan sát mái tóc dài màu bạc vẫn mượt mà của anh một lúc, mới dời tầm mắt đi, cũng thấy Tống Diễn, Lục Nhung, Phong Linh và những người khác gần đó.
Tả Thần cười nói: "Hiếm thấy thật, mọi người tập trung đông đủ cả rồi."
Tùy Thất cười, đi về phía đó: "Tối nay chúng ta ăn một bữa thật thịnh soạn đi."
Thẩm Úc đề nghị: "Tôi nhớ trong Kho Hàng Tuỳ Thân của chúng ta có dụng cụ nướng và than củi, ăn đồ nướng thì sao?"
Tả Thần: "Tôi thấy được đấy."
Muội Bảo: "Tán thành."
Tùy Thất: "Được."
Bốn người đội Trốn Khỏi rất nhanh bị bạn bè vây quanh.
Lục Nhung: "Muội Bảo, vết thương trên lưng em đỡ chưa?"
Muội Bảo ngoan ngoãn gật đầu: "Đỡ rồi ạ."
Phong Linh: "Còn chị Tùy thì sao?"
Tùy Thất: "Chị rất khỏe, còn các em?"
Phong Linh: "Trừ hai cái chân sắp chạy đến mức gãy ra thì những thứ khác vẫn ổn."
Lý Nhị Cẩu đứng bên cạnh gật đầu phụ họa.
Tùy Thất nhìn những người bạn, búng tay một cái thật kêu: "Tối nay chúng ta ăn đồ nướng, có ai muốn ăn gì không?"
Bùi Dực giành nói trước: "Đùi cừu nướng! Anh Liên tài trợ nguyên liệu."
Liên Quyết âm thầm chấp nhận.
Đám người lần lượt nói ra tên món ăn.
"Thịt bò xiên nướng."
"Cánh gà nướng."
"Thịt ba chỉ nướng."
"Tôm nướng."
"Ngô nướng."
"Xúc xích nướng."
"Bánh, bánh mì nướng."
"Kẹo dẻo nướng."
…
Tùy Thất đồng ý tất.
Bùi Dực xoa tay, gấp không chờ nổi nói: "Chúng ta bắt đầu làm luôn đi."
Tùy Thất cười khẽ: "Được."
Đám người đi đến một bãi cát rộng rãi bằng phẳng, chuẩn bị sẵn dụng cụ nướng, than củi và các nguyên liệu.
Mười bốn người ngồi quây quần bên nhau, dưới sự hướng dẫn của Tùy Thất, ai nấy xử lý những nguyên liệu mình muốn ăn đâu vào đấy.
Tùy Thất pha chế nước sốt ướp thịt, ướp tất cả các loại thịt.
Cô lại làm thêm một vài loại sốt nướng với các hương vị khác nhau, ngồi bên vỉ nướng, nhóm than hồng.
Bằng kỹ thuật điêu luyện, cô nướng một ít rau củ, xúc xích và bánh mì sandwich.
Tùy Thất ngồi trước vỉ nướng, vất vả nướng mất năm phút, vừa kịp nhét một miếng bánh mì vào miệng, đồ ăn trên vỉ đã bị quét sạch sành sanh.
Tùy Thất: "…"
