Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 308
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:19
Giữa một biển đầy rẫy những tiếng xin lỗi đinh tai nhức óc, hai người chơi nam có khuôn mặt giống nhau xông đến trước mặt Tùy Thất đầu tiên.
"Tôi làm nghề nướng thịt tám năm, tay nghề tuyệt đỉnh, tôi có thể nướng thịt cho mọi người!"
"Đây là em trai tôi, nó sẽ nướng cùng tôi."
"Chúng tôi sẽ rửa sạch những nguyên liệu bị dính cát, dùng nước sốt bí truyền nhà tôi ướp lại, nướng ra chắc chắn sẽ rất ngon."
Tùy Thất gật đầu: "Được, nướng trước một đĩa cho chúng tôi nếm thử đã."
"Được, được!"
Hai người bọn họ nhanh nhẹn đi xử lý nguyên liệu.
Lại có thêm một người chơi khác xông tới.
"Người ta gọi tôi là hoàng t.ử vũ đạo, Locking, Hip-Hop, Samba, Jazz, Ballet, tôi nhảy được tất, mọi người muốn xem gì?"
Tùy Thất: "Chúng tôi muốn xem hết."
Chàng trai trẻ tràn ngập sức sống thao tác một hồi trên quang não, tiếng nhạc vui tươi có tiết tấu mạnh mẽ vang lên: "Vậy thì bắt đầu bằng một điệu Samba trước nhé."
Cậu ta linh hoạt khỏe khoắn lướt đi trên cát, phần eo uyển chuyển lắc lư.
Kiều Khởi Nguyệt thoải mái đi đến trước mặt chàng trai trẻ nọ: "Tôi cũng biết điệu này, để tôi nhảy cặp với cậu!"
Hai người ăn ý nắm tay đặt lên vai nhau, di chuyển xoay vòng.
Âm nhạc và vũ điệu sôi động vui tươi lập tức thiêu đốt không khí, hơn hai trăm người chơi tụ tập lại với nhau.
Tất cả thoải mái lắc lư cơ thể theo điệu nhạc, trên mặt ai nấy xuất hiện nụ cười chân thành.
Bốn người Tùy Thất ngồi trên thùng vật tư, cũng lắc lư theo điệu nhạc.
Trời càng lúc càng tối, các người chơi đồng sức đồng lòng đốt lên một đống lửa trại.
Đoàn người hòa cùng tiếng nhạc, thỏa thích múa may cười đùa bên lửa trại.
Một đĩa xiên nướng đủ sắc hương vị bỗng chốc được bưng đến trước mặt đội Trốn Khỏi.
Đầu bếp phụ trách nướng thịt nở nụ cười tràn ngập tự tin: "Mau nếm thử đi."
Bốn người, mỗi người cầm lấy một xiên cho vào miệng.
Chất thịt mềm mại đàn hồi, hương vị thơm ngon đậm đà.
Trời ạ, mỹ vị nhân gian gì thế này!
Tùy Thất ngẩng đầu giơ ngón cái lên: "Đỉnh lắm!"
Vừa định lấy thêm một xiên nữa, chiếc đĩa đầy ắp đã trống không.
Tả Thần, Thẩm Úc và Muội Bảo mỗi người cầm một nắm lớn, ai nấy cúi đầu ăn ngấu nghiến.
… Tốc độ trưởng thành của các đồng đội khiến cô sợ hãi rồi đấy.
Tùy Thất há miệng c.ắ.n lấy một xiên thịt trong tay Tả Thần: "Ngoàm ngoàm ngoàm!"
Tả Thần đẩy đầu cô ra: "Tôi cho chị ăn, chị đừng để nước miếng dính vào xiên!"
Tùy Thất thành công lấy được năm xiên thịt, hài lòng ăn.
Cô cười tủm tỉm nói với đầu bếp nướng thịt: "Để lại đùi cừu, những nguyên liệu khác thì nướng hết đi, tay nghề của anh tốt như vậy, phải để mọi người cùng nếm thử."
Đầu bếp kinh ngạc nói: "Chúng tôi cũng được ăn sao?"
Được ăn đồ ăn ngon, Tùy Thất rất vui vẻ.
Cô lấy ra ba thùng nước giải khát từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân, phất tay nói: "Đúng vậy, tối nay chúng ta ăn thỏa thích, uống thỏa thích, chơi thỏa thích!"
Đầu bếp lớn tiếng nói: "Được thôi!"
Lửa trại, âm nhạc, vũ điệu, đồ nướng, nước giải khát.
Tiếng cười sảng khoái của các người chơi hòa quyện vào nhau.
Lúc đám người Liên Quyết quay lại, thấy cảnh tượng náo nhiệt hoàn toàn ngoài dự đoán này, tất cả đều ngơ ngác.
Bùi Dực nhắm c.h.ặ.t rồi lại mở mắt ra: "Quá đáng thật đấy! Mở lửa trại sa mạc mà không rủ chúng ta!"
…
Tùy Thất cầm tay Muội Bảo, nhảy múa theo điệu nhạc.
Đang nhảy vô cùng vui vẻ, cô vô tình ngước mắt lên, lại thấy Bùi Dực hùng hổ xông tới, phía sau là đám người Liên Quyết và Tống Diễn.
Cậu ta xông đến trước mặt Tùy Thất, há miệng lập tức hỏi: "Chị Tùy, đùi cừu của em đâu?"
"Giữ lại cho cậu rồi." Tùy Thất chỉ về phía sau: "Đầu bếp nướng thịt có tay nghề tuyệt đỉnh, cậu muốn nướng đùi cừu thế nào thì ra nói với người ta."
Bùi Dực hăm hở chạy qua kia.
Đám người Tống Diễn chào Tùy Thất một tiếng, cũng đi theo qua, trong mắt bọn họ chỉ còn xiên thịt nướng.
Ai chạy qua, trên cổ cũng có thêm một tấm Thẻ Lệnh Bạc Tinh Quang.
Tùy Thất khẽ nhướng mày: "Ồ, thực lực cũng khá đấy nhỉ."
Tân Dặc đi ngang qua cô chợt dừng bước: "Là anh Liên có thực lực."
"Chỉ có thẻ lệnh của Tống Diễn và Nhị Cẩu là tự tìm được, anh Liên tìm được tám tấm, cho chúng tôi mỗi người một tấm."
Tùy Thất giơ ngón tay cái lên: "Mạnh đấy!"
Tân Dặc tự hào ưỡn n.g.ự.c rời đi.
Liên Quyết đi sau lưng Tân Dặc, Tùy Thất vừa ngước mắt lên đã bắt gặp ánh mắt đang nhìn qua của anh.
Cô cười, lại khen lần nữa: "Giỏi thật đấy."
Liên Quyết im lặng chấp nhận lời khen ngợi.
Anh giơ tay phải lên, những ngón tay thon dài từ từ xòe ra, để lộ thứ đang nằm trong lòng bàn tay.
Là một chiếc lắc tay bạc đơn giản, chính giữa có đính một viên đá quý hình thoi xinh xắn màu đỏ.
Kiểu dáng độc đáo tinh xảo, phóng khoáng nhưng không kém phần nghệ thuật.
"Cái này là gì vậy?" Tùy Thất ngẩng đầu nhìn Liên Quyết: "Tặng tôi hửm?"
Liên Quyết khẽ gật đầu: "Ừm. Vật tư đặc biệt tìm thấy trong sương độc."
Vật tư đặc biệt đưa đến tận tay, sao có thể không nhận chứ?
Tùy Thất trực tiếp chìa cổ tay phải của mình ra: "Đeo lên giúp tôi với, cảm ơn."
Liên Quyết tiến lên nửa bước, động tác nhẹ nhàng, chậm rãi đeo chiếc lắc tay bạc lên cổ tay trắng ngần của cô.
【Chúc mừng bạn nhận được vật tư đặc biệt 'Lắc Tay Dịch Chuyển', chạm nhẹ vào đá quý trên lắc tay, có thể bắt đầu dịch chuyển.】
【Vật tư này có thể dịch chuyển bạn đến bên cạnh người chơi khác cũng sở hữu chiếc lắc tay này, ngược lại, cũng có thể dịch chuyển đối phương đến vị trí của bạn.】
