Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 311
Cập nhật lúc: 26/12/2025 16:03
"Qua ải rồi, qua ải rồi!"
"Tuyệt vời quá, yeah yeah yeah!"
"Cuối cùng cũng được giải thoát rồi!"
"Trời ạ, tôi muốn khóc quá."
"Tôi khóc rồi đây này, lần này sống sót không dễ dàng chút nào!"
"Mười triệu vào tay rồi, cười còn không kịp nữa là, khóc cái gì chứ?"
"Chỉ cần nghĩ đến việc sắp có được mười triệu, khóc cũng không nổi nữa, ha ha ha ha ha."
【Hiện tại tiến hành tổng kết phần thưởng, xin các người chơi chú ý kiểm tra quang não.】
Bốn người đội Trốn Khỏi ngồi trên cát, đầu chụm vào nhau.
Thẩm Úc, Tả Thần và Muội Bảo liếc mắt một cái đã xem xong phần thưởng:
「Cấp độ người chơi +1, giới hạn giá trị sinh mệnh +20.」
Không có gì bất ngờ.
Muội Bảo áp sát Tùy Thất: "Chị Tùy, mau xem của chị đi."
"Được rồi."
Tùy Thất mở quang não, xem phần thưởng.
「Chúc mừng bạn hoàn thành thử thách sinh tồn trên Tinh cầu Isha, cấp độ người chơi +1, tăng lên cấp 6.」
「Giới hạn giá trị sinh mệnh +20, ngưỡng tăng lên 244.」
「Kho Hàng Tuỳ Thân tăng lên cấp 6, hủy bỏ giới hạn ngắt kết nối khi vượt quá 5 km. Các thành viên trong đội không còn bị ràng buộc khoảng cách khi sử dụng Kho Hàng Tuỳ Thân.」
「Trong thử thách sinh tồn lần này, bạn và đồng đội gặp nguy hiểm nhiều lần, nhưng luôn êm thấm thoát nạn, thành công kiên trì đến cùng. Nhận được thành tựu đội nhóm 'Tuyệt Xứ Phùng Sinh'.」
「Dưới sự hỗ trợ của thành tựu này, khi bạn và các thành viên trong đội gặp nguy hiểm, có 50% xác suất biến nguy thành an.」
"Bốp!"
Tả Thần vỗ đùi: "Cuối cùng thì, giới hạn khoảng cách của Kho Hàng Tuỳ Thân cũng biến mất rồi, đã!"
Thẩm Úc khoác vai Tả Thần: "Còn có thành tựu đội nhóm nữa, không tệ lắm."
Mắt Muội Bảo sáng rực: "Chúng ta tuyệt vời quá đi!"
Bốn người đập tay nhau, trên mặt người nào người nấy xuất hiện nụ cười rạng rỡ.
【Phần thưởng đã được tổng kết xong, mời các người chơi lên phi thuyền của tinh cầu mình, xuất phát trở về nhà.】
【Tiền thưởng mười triệu tinh tế tệ sẽ được chuyển vào tài khoản chỉ định của mọi người trong vòng 12 tiếng, xin hãy chú ý biến động tài khoản.】
Mấy chiếc phi thuyền từ từ hạ xuống, lơ lửng trên bãi cát.
Thẩm Úc, Tả Thần và Muội Bảo tự giác đi theo Tùy Thất lên phi thuyền trở về Tinh cầu Serra.
Ở cửa phi thuyền có một robot trắng thấp bé đứng đó, thu lại quang não của ban tổ chức, trả lại quang não cá nhân cho các người chơi.
Bốn người đội Trốn Khỏi đeo quang não của mình vào, tìm chỗ ngồi xuống, nhắm mắt lập tức ngủ.
Ngủ một mạch đến tận cửa nhà.
Bốn người sải bước tiến vào biệt thự, đồng thanh nói: "Ivan, bọn này về rồi đây!"
Nhưng giọng nói điện t.ử cố tỏ vẻ nhiệt tình kia lại mãi không vang lên.
Tùy Thất gọi thêm hai tiếng nữa, vẫn không thấy bóng dáng của Ivan đâu.
… Tình huống gì đây?
Ivan nhà cô đâu rồi?
Thẩm Úc đoán: "Ivan hết điện rồi à?"
Tả Thần khẽ nhíu mày: "Không thể nào, Ivan quan tâm bản thân như vậy, sao có thể để mình hết điện được?"
Bốn người liếc nhau một cái, ăn ý chạy nước rút một trăm mét, lao vào trong biệt thự.
Vừa vào phòng khách, Tùy Thất đã biết có chuyện chẳng lành.
Sàn nhà vốn luôn sáng bóng lại phủ một lớp bụi mỏng.
Tất cả các đồ đạc cũng phủ một lớp bụi bặm, vừa nhìn đã biết mấy ngày chưa được dọn dẹp.
Phòng ngủ của Ivan cũng trống không, không có dấu vết nào của robot nhỏ.
Tùy Thất che miệng: "Toang rồi, không phải Ivan bị bắt cóc đấy chứ?"
Muội Bảo nhăn mặt: "Có thể là bỏ nhà đi không?"
Tả Thần: "Không phải là nhảy việc đâu đúng không?"
Thẩm Úc: "Cũng có thể là do quá cô đơn, đi chơi với những người bạn robot khác rồi?"
Ngay lúc bốn người đang đưa ra đủ loại giả thiết về lý do Ivan biến mất, quang não của Tùy Thất chợt vang lên.
…
Số gọi đến: 331.
Sau khi thấy dãy số này, Thẩm Úc và Tả Thần đồng loạt sững sờ.
"Đây là số của Cục Thực thi Pháp luật Robot Tinh tế." Sắc mặt Thẩm Úc không tốt lắm: "Ivan sẽ không bị bắt cóc thật đấy chứ?"
Tùy Thất lập tức nhấn nghe máy, bật loa ngoài.
Tiếng khóc lóc đau thấu tâm can của Ivan lập tức vang lên.
"Hu hu hu, chủ nhân, cuối cùng chị cũng về rồi, mau đến Cục Thực thi Pháp luật cứu em!"
Tùy Thất nghe thấy ở phía đối diện có người nói một câu "Xin hãy yên lặng", Ivan sụt sịt đáp một tiếng "Vâng", thế là không nghe thấy tiếng của robot nhỏ nữa.
"Xin chào, tôi là Ivy."
Một giọng nữ trong trẻo vang lên.
Tùy Thất lịch sự trả lời: "Xin chào."
"Xin hỏi, có phải cô là chủ thuê hiện tại của robot Ivan, Tùy Thất không?"
"Đúng vậy."
"Chuyện là thế này, năm ngày trước, robot Ivan của cô đã hành hung robot Kaisela, khiến thân máy và một vài bộ phận cảm biến của đối phương bị hư hỏng."
"Chủ của đối phương đã báo cáo sự việc này với chúng tôi, cũng yêu cầu bồi thường."
"Vì không thể liên lạc được với cô, chúng tôi chỉ có thể tạm giữ robot Ivan của cô."
"Mong cô nhanh ch.óng đến Cục Thực thi Pháp luật khu A3, phối hợp với công tác điều tra và xử lý tiếp theo của chúng tôi."
Tùy Thất: "… Được, tôi đến ngay. Ivan có bị thương không?"
Ivy: "Không hề hấn gì."
Vậy thì tốt rồi.
Tùy Thất cúp máy, ba người Thẩm Úc rảo bước lập tức ra ngoài.
Tả Thần: "Đi nhanh lên, Ivan bị nhốt ở Cục Thực thi Pháp luật năm ngày, chắc chắn sợ c.h.ế.t khiếp rồi."
Thẩm Úc: "Cũng không biết có bị bắt nạt không."
Muội Bảo: "Chắc là Ivan sợ lắm."
Tùy Thất lý trí nói: "Tắm rửa thay quần áo trước đã, bây giờ bốn người chúng ta hôi rình rồi."
